Người Giữ Rừng
9 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Người Giữ Rừng

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Thứ Hai, khi trở lại trạm, Khuê quyết định đã đến lúc phải đối chất trực tiếp với Mã Văn Lộc, dù Nguyên đã khuyên cô nên chờ thêm để thu thập đầy đủ bằng chứng hơn. Nhưng sau chuyến đi lên đỉnh Pù Cại, sau khi tận mắt chứng kiến những dấu vết đáng ngờ, sau khi biết về cuộc họp kín tám năm trước, Khuê cảm thấy mình không thể tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, không thể tiếp tục báo cáo công việc hàng ngày với người có thể đã biết về cái chết thật sự của cha mình mà không nói ra sự thật.

Cô tìm gặp Lộc trong văn phòng làm việc vào giờ nghỉ trưa, khi hầu hết mọi người trong trạm đều đã ra ngoài dùng bữa. Ông đang ngồi một mình, xem lại vài báo cáo, cặp kính lão trễ xuống sống mũi như thường lệ.

"Anh Lộc, em có chuyện muốn nói," Khuê mở lời, giọng cô cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang cuộn trào biết bao cảm xúc.

"Ừ, em nói đi," Lộc đáp, không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục xem xét giấy tờ.

"Em tìm thấy báo cáo của bố em trong kho lưu trữ. Về bãi gỗ lậu ông phát hiện tám năm trước, và về cuộc họp kín giữa ông với anh, chỉ vài ngày trước khi ông mất."

Bàn tay Lộc khựng lại trên trang giấy đang cầm, một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Ông từ từ ngẩng đầu lên, tháo kính ra, đặt xuống bàn với một cử chỉ chậm rãi, như đang cố câu giờ để chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp phải đối diện.

"Em biết rồi à," ông nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm thường thấy của một trạm trưởng.

"Em biết bố em đã báo cáo với anh về nghi ngờ có quan chức tiếp tay cho đường dây khai thác gỗ lậu. Em biết anh đã hứa giúp ông liên hệ với công an tỉnh. Và ba ngày sau, bố em mất." Khuê nói, từng từ như những nhát dao cứa vào không khí căng thẳng giữa hai người. "Sao suốt tám năm qua anh không nói với em điều này? Sao anh giả vờ như không biết gì khi em hỏi về hồ sơ cũ?"

Lộc đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, quay lưng lại với Khuê, vai ông run lên rõ rệt. "Em nghĩ anh không muốn nói cho em biết sao? Em nghĩ suốt tám năm qua anh sống thoải mái với việc giữ im lặng à?"

"Vậy tại sao?" Khuê hỏi, giọng cô cũng run lên, không còn giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu.

Lộc quay lại nhìn cô, gương mặt ông hằn lên một nỗi đau khổ sâu sắc mà Khuê chưa từng thấy trước đây, những nếp nhăn dường như sâu hơn, già hơn tuổi thật của ông. "Vì anh sợ, Khuê ạ. Đêm sau khi bố em báo cáo với anh, có người tìm đến nhà anh. Không phải đe dọa trực tiếp, chỉ là một cuộc 'thăm hỏi' lịch sự, nhưng đủ để anh hiểu rõ thông điệp — nếu anh còn dính líu vào chuyện này, gia đình anh sẽ gặp nguy hiểm. Vợ anh khi đó đang mang thai đứa con thứ hai. Anh... anh đã chọn im lặng."

Khuê đứng lặng, cảm giác giận dữ trong lòng cô đấu tranh dữ dội với một sự cảm thông miễn cưỡng đang hình thành khi nghe những lời thú nhận đau đớn này. "Anh có báo cho bố em biết về cuộc 'thăm hỏi' đó không? Anh có cảnh báo ông không?"

Lộc cúi đầu, im lặng một lúc lâu trước khi trả lời, giọng ông nghẹn lại. "Anh định nói, nhưng chưa kịp thì bố em đã đi tuần một mình lên Pù Cại tối hôm đó, nói là để xác minh thêm trước khi báo cáo chính thức. Anh không biết ông ấy đi, không ai báo với anh cả. Sáng hôm sau, khi biết tin, anh đã cố đi tìm ông ngay, nhưng đã quá muộn."

"Anh có nghĩ ai đó đã làm hại bố em không?" Khuê hỏi thẳng, giọng cô run lên vì hồi hộp và đau đớn.

Lộc nhìn cô, đôi mắt ông đỏ hoe, chứa đầy một sự dằn vặt đã đè nặng suốt tám năm. "Anh không biết chắc chắn, Khuê ạ. Anh đã tự hỏi mình câu đó không biết bao nhiêu lần. Nhưng anh sợ, anh sợ nếu đó là sự thật, thì việc anh im lặng suốt tám năm qua đồng nghĩa với việc anh đã để kẻ giết bạn mình nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, chỉ vì sự hèn nhát của bản thân."

Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề, chỉ có tiếng quạt trần cũ kỹ quay đều đều trên đầu. Khuê cảm thấy một cơn giận dữ vẫn còn nguyên vẹn trong lòng, nhưng đồng thời, cô cũng nhận ra một sự thật phức tạp hơn cô từng tưởng tượng — Lộc không phải là kẻ chủ mưu, mà là một nạn nhân khác của nỗi sợ hãi, một người đã phải đưa ra một lựa chọn khó khăn giữa việc bảo vệ gia đình mình và việc làm điều đúng đắn, và đã chọn sai, rồi phải sống với hậu quả của lựa chọn đó suốt tám năm.

"Em cần anh giúp em," Khuê nói, giọng cô đã dịu lại phần nào, dù vẫn còn đó sự cứng rắn cần thiết. "Em cần anh làm chứng, khi thời điểm thích hợp đến. Em cần biết ai đã đến 'thăm hỏi' anh đêm đó, nếu anh còn nhớ được bất kỳ chi tiết nào."

Lộc gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi nhưng dứt khoát. "Anh sẽ giúp em, Khuê ạ. Đã đến lúc anh phải chuộc lại lỗi lầm của mình. Người đến nhà anh đêm đó, anh không biết tên, nhưng anh nhớ rõ khuôn mặt — một người đàn ông trung niên, có một vết sẹo dài trên má trái, đi cùng với hai người khác im lặng đứng ngoài cổng. Sau này, có một lần anh nhìn thấy ông ta xuất hiện trong một cuộc họp giữa huyện với vài doanh nghiệp lâm sản, ngồi cạnh chủ tịch công ty Kim Phát."

Chi tiết mới này khiến Khuê thêm phần chắc chắn về mối liên hệ giữa Công ty Kim Phát và cái chết của cha mình, dù vẫn còn thiếu mắt xích cuối cùng để kết nối trực tiếp Tạ Quốc Bảo với hành động cụ thể đêm hôm đó.

"Anh có thể mô tả kỹ hơn về người đàn ông có sẹo đó không? Chiều cao, giọng nói, cách ăn mặc?" Khuê hỏi, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết để sau này có thể đối chiếu khi cần.

"Cao vừa phải, hơi gầy, giọng nói miền xuôi chứ không phải giọng địa phương mình," Lộc cố nhớ lại, nhíu mày như đang cố lục lại một ký ức đã bị chôn vùi suốt tám năm. "Mặc áo khoác da, đi giày da bóng loáng, không giống dân buôn gỗ bình thường, giống kiểu người làm ăn lớn hơn. Lúc đó anh còn nhớ ông ta nói một câu, giọng rất nhẹ nhàng nhưng lạnh người: 'Chúng tôi chỉ muốn đảm bảo mọi việc ở đây được yên ổn, cho cả anh và gia đình anh.'"

Khuê ghi vội những chi tiết đó vào cuốn sổ tay riêng của mình, tay cô run nhẹ vì vừa phẫn nộ vừa quyết tâm. "Nếu sau này em cần anh nhận diện qua ảnh, hoặc đối chất trực tiếp khi có cơ quan điều tra vào cuộc, anh có sẵn lòng không?"

"Anh sẵn lòng," Lộc đáp không chút do dự, ánh mắt ông giờ đây đã có phần vững vàng hơn, như thể việc trút bỏ được gánh nặng bí mật đã phần nào phục hồi lại một chút khí phách của người kiểm lâm viên ông từng là trước khi nỗi sợ hãi khuất phục ông tám năm trước. "Anh nợ bố em, nợ em, và nợ cả khu rừng này một lời giải thích đàng hoàng. Đã đến lúc anh phải trả món nợ đó."

Hai người ngồi thêm một lúc trong im lặng, một sự im lặng không còn căng thẳng, thù địch như lúc đầu cuộc trò chuyện, mà đã chuyển thành một sự đồng cảm dè dặt giữa hai người cùng mang trong lòng nỗi đau về sự mất mát của cùng một người. Trước khi rời văn phòng, Khuê quay lại nhìn Lộc một lần cuối.

"Cảm ơn anh đã nói ra sự thật, dù muộn," cô nói, giọng đã dịu hẳn. "Bố em, nếu biết được, chắc cũng sẽ hiểu cho anh thôi."

Lộc gật đầu, mắt ông đỏ hoe, không nói thêm được lời nào, chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ khi Khuê bước ra khỏi phòng, mang theo một phần gánh nặng đã được san sẻ, nhưng cũng mang theo một trách nhiệm mới nặng nề hơn — trách nhiệm phải bảo vệ người đàn ông vừa dũng cảm nói ra sự thật, trước khi những kẻ đứng sau vết sẹo kia kịp phát hiện ra rằng bí mật của họ đang dần bị phanh phui.

"Cảm ơn anh, anh Lộc," Khuê nói, giọng cô giờ đây mang một sắc thái phức tạp — vừa còn dư âm của sự tức giận, vừa có một sự cảm thông chân thành dành cho một người đàn ông đã phải sống trong dằn vặt suốt tám năm qua.

"Anh xin lỗi, Khuê. Thật lòng xin lỗi," Lộc nói, giọng ông nghẹn ngào. "Anh biết lời xin lỗi không thể bù đắp được những gì em và gia đình đã phải chịu đựng, nhưng anh sẽ làm mọi thứ có thể để giúp em đưa sự thật ra ánh sáng, dù có phải trả giá gì cho bản thân anh."

Buổi chiều hôm đó, khi Khuê trở về khu chuồng cứu hộ, cô phát hiện Nâu có dấu hiệu ốm nhẹ — bỏ ăn, lười vận động, thân nhiệt hơi cao hơn bình thường. Nguyên ngay lập tức kiểm tra, xác định con voọc con bị nhiễm trùng đường ruột nhẹ, có lẽ do một loại lá lạ nó đã ăn thử trong lúc khám phá chuồng. Cả hai dành trọn buổi tối bên cạnh Nâu, thay phiên nhau theo dõi thân nhiệt, cho uống thuốc theo đúng liều lượng, dỗ dành nó ăn từng chút thức ăn mềm.

Giữa những giờ phút lo lắng cho sức khỏe của Nâu, xen lẫn với những cảm xúc ngổn ngang sau cuộc đối chất với Lộc, Khuê tìm thấy một sự an ủi kỳ lạ trong sự hiện diện vững chãi, kiên nhẫn của Nguyên bên cạnh mình. Đến gần nửa đêm, khi Nâu cuối cùng cũng chịu ăn một ít cháo loãng và có dấu hiệu ổn định hơn, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi tựa vào nhau bên chuồng, kiệt sức nhưng an tâm.

"Cảm ơn anh vì hôm nay," Khuê nói khẽ, đầu cô tựa nhẹ vào vai Nguyên trong một khoảnh khắc mệt mỏi nhưng chân thành.

"Không cần cảm ơn," Nguyên đáp, giọng anh dịu dàng, tay khẽ vuốt ve mái tóc cô. "Chúng ta là một đội mà, đúng không?"

Khuê mỉm cười, dù đôi mắt đã díu lại vì mệt mỏi, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, giữa tất cả những sóng gió, những sự thật đau lòng đang dần được phơi bày, cô đã tìm được một điểm tựa vững chắc, một người sẵn sàng đồng hành cùng cô qua mọi chặng đường phía trước, dù chặng đường ấy có gian nan và nguy hiểm đến đâu.

Đã sao chép liên kết chương