Chương 25
Chương 25 — Người Giữ Rừng
Hai tuần sau vụ bắt giữ Tạ Quốc Bảo, cuộc điều tra mở rộng đã thu được những kết quả vượt xa mong đợi ban đầu của Khuê. Không chỉ Vi Đình Thuận bị khởi tố vì tội nhận hối lộ và tiếp tay cho hoạt động khai thác lâm sản trái phép, mà cơ quan điều tra còn lần ra thêm hai cán bộ khác tại hạt kiểm lâm cấp tỉnh từng nhận tiền để làm ngơ cho các chuyến vận chuyển gỗ lậu của Công ty Kim Phát trong nhiều năm qua.
Nhưng điều Khuê mong đợi nhất, điều đã thôi thúc cô trong suốt tám năm qua, chính là buổi làm việc chính thức với đoàn điều tra được tổ chức tại trạm Ngàn Mây, nơi họ công bố kết quả điều tra lại về cái chết của cha cô.
Buổi chiều hôm đó, Khuê ngồi trong phòng họp của trạm cùng với mẹ mình, bà Lý Thị Hoa, người đã được Khuê đón lên từ bản Sải, cùng với em trai Nông Văn Kiên vừa vội vã bắt xe từ thành phố về ngay khi nghe tin. Ông Hoàng Văn Chính và Mã Văn Lộc cũng có mặt, cả hai đều đã cung cấp lời khai đầy đủ cho cơ quan điều tra trong những ngày qua.
Vị chỉ huy công an tỉnh, người từng có mặt tại vụ bắt giữ Bảo, đọc to bản kết luận điều tra bổ sung, giọng ông trang trọng, rành mạch. "Căn cứ vào các bằng chứng mới thu thập được, bao gồm lời khai của các nhân chứng, phân tích lại hiện trường, và đặc biệt là lời khai của đối tượng Tạ Quốc Bảo trong quá trình hỏi cung, có đủ căn cứ xác định: vào đêm ngày mười hai tháng sáu, tám năm trước, ông Nông Văn Thái, khi đang tuần tra một mình tại khu vực gần đỉnh Pù Cại, đã phát hiện một nhóm người đang vận chuyển gỗ lậu do Tạ Quốc Bảo chỉ đạo. Nhóm đối tượng, để bịt đầu mối, đã khống chế và đẩy ông Thái xuống khe đá, sau đó dàn dựng hiện trường giả để cơ quan điều tra khi đó kết luận là tai nạn."
Căn phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng thổn thức khe khẽ của bà Hoa, người đã chờ đợi tám năm để nghe được những lời này. Khuê nắm chặt tay mẹ, cảm nhận rõ toàn thân bà run lên vì xúc động dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải tỏa.
"Đối tượng Tạ Quốc Bảo đã thừa nhận hành vi này trong quá trình hỏi cung, cùng với sự tham gia của hai đối tượng khác hiện đã bị bắt giữ," vị chỉ huy tiếp tục. "Cơ quan điều tra sẽ tiến hành thủ tục minh oan chính thức, xác nhận ông Nông Văn Thái tử vong trong khi làm nhiệm vụ, không phải do tai nạn, mà do bị sát hại trong lúc đấu tranh chống lại hành vi phá hoại tài nguyên rừng. Gia đình sẽ được xem xét các chế độ, chính sách theo quy định đối với trường hợp hy sinh trong khi thi hành công vụ."
Nghe đến đó, Khuê không còn kìm được nữa, những giọt nước mắt tuôn trào không ngừng, không phải nước mắt của đau khổ như tám năm qua, mà là nước mắt của một sự giải thoát, một sự công nhận mà cô đã khao khát suốt cả tuổi trẻ của mình. Cô quay sang ôm chặt lấy mẹ, cả hai người phụ nữ cùng khóc trong vòng tay nhau, tiếng khóc mang theo cả nỗi đau cũ lẫn niềm an ủi mới.
"Bố ơi," Khuê thì thầm qua làn nước mắt, "cuối cùng, mọi người cũng biết sự thật rồi. Bố không phải chết vì bất cẩn. Bố đã chết vì đã dũng cảm bảo vệ khu rừng này đến hơi thở cuối cùng."
Kiên, đứng cạnh, cũng không giấu được xúc động, vòng tay ôm lấy cả mẹ và chị, ba người tạo thành một vòng tròn ôm ấp, chia sẻ nỗi đau và niềm an ủi cùng lúc. Ông Chính ngồi ở góc phòng, lặng lẽ lau nước mắt, gương mặt ông vừa nhẹ nhõm vừa đầy hối hận vì đã im lặng quá lâu.
Vị chỉ huy công an tỉnh, trước khi rời trạm, còn cung cấp thêm một thông tin khiến Khuê phần nào nhẹ lòng về một nghi vấn khác vẫn còn treo lơ lửng suốt những ngày qua. "Về trường hợp của kiểm lâm viên tên Tùng, chúng tôi đã xác minh, anh ta đúng là người đã nhận tiền để cung cấp thông tin về lịch trình của các cô cho phía Sìn trong khoảng hai tháng qua. Anh ta đã bị bắt giữ sáng nay tại một nhà nghỉ ở thị trấn, đang định bỏ trốn."
Tin tức ấy khiến cả phòng họp xôn xao, dù không ai thực sự bất ngờ sau những nghi vấn đã dấy lên từ trước. Lộc thở dài, gương mặt ông pha lẫn sự thất vọng và một chút nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có lời giải đáp rõ ràng cho nghi ngờ đã ám ảnh cả trạm suốt nhiều ngày.
"Ít nhất giờ mình biết chắc, không còn phải nghi ngờ oan cho ai khác trong trạm nữa," Lộc nói, giọng ông trầm ngâm. "Đó cũng là một sự nhẹ nhõm, dù cách nó đến không hề dễ chịu."
Sau buổi công bố, khi mọi người dần trở lại trạng thái bình tĩnh hơn, Khuê tìm đến ông Chính, ngồi xuống cạnh ông. "Cảm ơn chú, vì cuối cùng đã dám nói ra sự thật, dù có muộn màng."
"Chú xin lỗi vì đã để cháu và cô Hoa chịu đựng nỗi đau này quá lâu," ông Chính nói, giọng ông vẫn còn nghẹn ngào. "Nếu chú dũng cảm hơn từ đầu, có lẽ mọi chuyện đã khác."
"Không ai có thể thay đổi được quá khứ, chú ạ," Khuê đáp, giọng cô đã dịu dàng hơn nhiều so với những ngày đầu đầy phẫn nộ. "Điều quan trọng là cuối cùng, chú và anh Lộc đã chọn đứng về phía sự thật. Cháu trân trọng điều đó."
Lộc, đứng gần đó, cũng tiến lại, cúi đầu trước bà Hoa với một sự tôn kính và ăn năn sâu sắc. "Chị Hoa, tôi xin lỗi chị và gia đình, vì tám năm qua tôi đã im lặng. Tôi biết lời xin lỗi không thể bù đắp được những gì chị và các cháu đã trải qua, nhưng tôi mong chị có thể phần nào tha thứ cho sự hèn nhát của tôi."
Bà Hoa nhìn ông, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng ánh lên một sự bao dung mà chỉ những người đã trải qua đủ đau khổ mới có thể có được. "Tôi hiểu, anh Lộc ạ. Anh cũng có gia đình, cũng có nỗi sợ hãi của riêng mình. Điều quan trọng là cuối cùng sự thật cũng được sáng tỏ. Tôi không oán trách anh."
Buổi tối hôm đó, sau khi đoàn điều tra đã rời đi, cả gia đình Khuê cùng những người thân thiết nhất — Nguyên, Mây, ông Chính, Lộc — quây quần bên nhau trong sân trạm, dưới ánh trăng đang lên cao dần trên đỉnh Ngàn Mây. Bà Hoa mang theo một mâm cơm giản dị, thắp một nén hương nhỏ đặt lên chiếc bàn gỗ giữa sân, hướng về phía đỉnh Pù Cại xa xa.
"Con mời bố về ăn cơm với gia đình," Khuê thì thầm, đôi mắt nhìn về phía làn khói hương đang bay lên hòa vào không trung tĩnh lặng của buổi tối miền núi. "Bố đã có thể yên nghỉ rồi. Con hứa sẽ tiếp tục giữ gìn khu rừng này, giống như bố đã từng làm, cho đến hơi thở cuối cùng."
Nguyên đứng cạnh cô, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, không nói gì, chỉ để sự hiện diện ấm áp ấy đồng hành cùng cô trong khoảnh khắc thiêng liêng này. Xa xa, tiếng vượn hú vọng lại từ những cánh rừng sâu thẳm, như một lời đáp lại từ chính khu rừng đã âm thầm chứng kiến tất cả — nỗi đau, sự chờ đợi, và cuối cùng, sự giải thoát mà gia đình Khuê đã tìm kiếm suốt tám năm dài đằng đẵng.
Bà Hoa, sau khi thắp hương xong, ngồi xuống bên mâm cơm, nhìn quanh những gương mặt thân thương đang quây quần bên mình — con gái, con trai, và cả những người đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của gia đình bà những tháng ngày qua. Bà mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi mà Khuê chưa từng thấy trên gương mặt mẹ mình kể từ ngày cha cô mất.
"Mẹ cảm ơn các con, cảm ơn mọi người," bà nói, giọng bà run run nhưng ấm áp. "Suốt tám năm qua, mẹ cứ nghĩ mình sẽ phải mang theo nỗi đau này đến hết đời, không bao giờ có câu trả lời. Giờ thì mẹ có thể thắp một nén hương cho bố các con mà lòng không còn nặng trĩu nữa."
Kiên, ngồi cạnh mẹ, nắm lấy tay bà, giọng cậu nghẹn ngào. "Con xin lỗi vì bao năm qua không giúp được gì nhiều cho chị và mẹ, chỉ lo học hành, công việc dưới thành phố."
"Không sao đâu em," Khuê đáp, xoa đầu em trai như ngày còn nhỏ. "Mỗi người có một cách để tiếp tục sống, để không gục ngã. Em học hành giỏi giang, có công việc ổn định, đó cũng là cách em làm bố tự hào."
Mây, ngồi ở góc mâm, lặng lẽ lau nước mắt, dù không phải người trong gia đình nhưng cô đã đồng hành cùng Khuê qua từng chặng đường gian khó nhất. "Em mừng cho chị, mừng cho cả nhà," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Cuối cùng, những gì đúng đắn cũng đã chiến thắng."
Đêm hôm đó, khi mọi người đã lần lượt ra về hoặc vào nghỉ, chỉ còn Khuê và Nguyên ngồi lại trên bậc thềm, nhìn lên bầu trời đầy sao. Nâu, đã lớn hơn rất nhiều so với ngày đầu được cứu, ngủ say trong chuồng gần đó, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngáy khe khẽ đáng yêu.
"Cảm giác thế nào, khi cuối cùng cũng có được câu trả lời?" Nguyên hỏi khẽ, vòng tay ôm lấy vai cô.
Khuê im lặng một lúc, suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời. "Nhẹ nhõm, nhưng cũng trống rỗng một chút. Tôi đã sống với câu hỏi đó lâu đến mức nó gần như trở thành một phần con người tôi. Giờ có câu trả lời rồi, tôi cảm thấy như phải học lại cách sống mà không còn mang theo gánh nặng ấy nữa."
"Chị sẽ tìm ra cách, tôi tin vậy," Nguyên nói, siết chặt vai cô. "Và chị không phải học lại một mình đâu."
Khuê tựa đầu vào vai anh, nhìn lên bầu trời đêm Ngàn Mây lấp lánh sao, cảm nhận một sự bình yên mới mẻ, khác hẳn với sự bình yên gượng ép cô từng cố tạo ra cho mình suốt tám năm qua. Đây là sự bình yên thật sự, được xây dựng trên nền tảng của sự thật đã được phơi bày, của công lý đã được thực thi, và của một tình yêu mới đang lớn dần trong lòng cô, mang theo hy vọng cho một tương lai mà cô, cuối cùng, có thể tự tin bước tới mà không còn phải ngoái nhìn lại quá khứ với những câu hỏi chưa lời đáp.