Chương 13
Chương 13 — Người Giữ Rừng
"Hiện trường tai nạn," Khuê nói, khi cô và Nguyên ngồi đối diện nhau bên bàn làm việc, tấm bản đồ khu bảo tồn trải rộng trước mặt, khu vực đỉnh Pù Cại được khoanh tròn bằng bút đỏ. "Tôi nghĩ mình cần quay lại đó, nhìn lại bằng con mắt của một người đã có đủ kinh nghiệm điều tra hiện trường, chứ không phải con mắt của một đứa con gái mười chín tuổi đau khổ như tám năm trước."
Nguyên gật đầu, nhưng ánh mắt anh có phần do dự. "Chị chắc chắn về việc này chứ? Quay lại nơi đó, sau từng ấy năm... có thể sẽ rất khó khăn về mặt cảm xúc."
"Tôi biết," Khuê đáp, giọng kiên định dù trong lòng cô cũng cảm nhận rõ sự nặng nề đang dâng lên chỉ khi nghĩ đến việc đứng trước khe đá nơi cha mình đã ngã xuống. "Nhưng tôi cần làm điều này. Và tôi cần anh đi cùng, không chỉ vì sự hỗ trợ tinh thần, mà vì góc nhìn chuyên môn của anh về pháp y có thể giúp tôi nhìn ra những điều tôi đã bỏ lỡ."
Nguyên, trong những năm học và làm việc, từng có một khóa đào tạo ngắn hạn về pháp y động vật hoang dã — phân tích hiện trường liên quan đến các vụ săn bắt, xác định nguyên nhân tử vong của động vật dựa trên dấu vết để lại. Dù chuyên môn của anh không hoàn toàn áp dụng trực tiếp cho một vụ việc liên quan đến con người, những nguyên tắc cơ bản về phân tích hiện trường, về cách đọc dấu vết, về việc phân biệt giữa một tai nạn tự nhiên và một hiện trường bị dàn dựng, vẫn có thể mang lại một góc nhìn mới mẻ mà những người điều tra tám năm trước, làm việc vội vàng và có thể đã bị áp lực phải kết luận nhanh chóng, đã bỏ sót.
"Được, tôi sẽ tra cứu lại kỹ thuật phân tích hiện trường ngã cao trước khi mình đi," anh nói, giọng đã chuyển sang trạng thái nghiêm túc, chuyên nghiệp. "Chị có giữ được hồ sơ khám nghiệm tử thi hay báo cáo điều tra chính thức không? Nếu có, xem lại trước sẽ giúp mình biết cụ thể cần tìm kiếm điều gì tại hiện trường."
Khuê lục trong chiếc hộp thiếc cất giữ những tài liệu quan trọng, lấy ra một bản sao báo cáo điều tra chính thức mà gia đình cô nhận được tám năm trước, đã ố vàng theo thời gian nhưng vẫn còn đọc được rõ ràng. Cô đưa cho Nguyên, quan sát anh đọc từng dòng với vẻ mặt tập trung cao độ.
"Ở đây ghi 'chấn thương nặng vùng đầu và ngực khi rơi từ độ cao khoảng hai mươi mét'," Nguyên đọc to, rồi ngẩng lên nhìn Khuê. "Chị có biết địa hình cụ thể tại điểm được cho là nơi ông ấy rơi xuống không? Độ dốc, loại đá, có cây cối gì mọc gần đó không?"
"Tôi nhớ mang máng, nhưng đã lâu lắm rồi tôi không quay lại đó," Khuê thừa nhận, giọng trầm xuống. "Sau đám tang, tôi... tôi tránh khu vực đó. Không đủ can đảm."
"Vậy chúng ta cần đi thực địa để có thông tin chính xác," Nguyên nói, giọng dịu dàng nhưng chắc chắn. "Báo cáo này có một điểm tôi thấy hơi lạ — nếu ông ấy rơi từ độ cao hai mươi mét xuống một khe đá, thông thường chấn thương sẽ phân bố theo một kiểu nhất định dựa trên góc rơi và bề mặt tiếp xúc. Chấn thương tập trung cả đầu và ngực cùng lúc, với mức độ nghiêm trọng như báo cáo mô tả, phù hợp với một cú rơi theo phương thẳng đứng hoặc gần thẳng đứng. Nhưng nếu là trượt chân tự nhiên trên một triền dốc, thường sẽ có xu hướng lăn, trượt, dẫn đến chấn thương phân tán nhiều vị trí hơn, không tập trung như vậy."
Khuê ngồi thẳng người dậy, lắng nghe từng lời của Nguyên với sự chú tâm tuyệt đối. "Ý anh là, kiểu chấn thương này giống một cú ngã thẳng từ trên cao xuống hơn là trượt chân trên dốc?"
"Tôi không dám khẳng định chắc chắn, vì tôi không phải chuyên gia pháp y con người," Nguyên nói cẩn trọng, "nhưng đó là một điểm đáng ngờ, đáng để chúng ta kiểm tra kỹ hơn tại hiện trường thực tế. Nếu địa hình tại đó không có một điểm nào đủ để tạo ra một cú rơi thẳng đứng tự nhiên, mà chỉ toàn triền dốc thoai thoải, thì kết luận trong báo cáo này có phần khiên cưỡng."
Ý tưởng ấy khiến Khuê cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng — không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ đang âm ỉ cháy trong lòng cô. Nếu đúng như Nguyên phân tích, thì kết luận "tai nạn" tám năm trước không chỉ đơn giản là một sự sai sót do thiếu chuyên môn, mà có thể là một sự cố tình bỏ qua những chi tiết bất thường, một sự vội vàng khép hồ sơ mà đằng sau đó, rất có thể, là bàn tay của những kẻ muốn câu chuyện này kết thúc càng nhanh càng tốt.
"Chúng ta cần đi vào cuối tuần này," Khuê quyết định, giọng cô giờ đã lấy lại vẻ điềm tĩnh, quyết đoán quen thuộc của một kiểm lâm viên đang trong nhiệm vụ, dù bên dưới lớp vỏ đó vẫn còn nguyên vẹn nỗi đau của một người con gái. "Trước khi mùa mưa đến, đường lên đỉnh Pù Cại sẽ khó đi hơn nhiều."
"Tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ dụng cụ cần thiết — máy đo độ dốc, thước dây, máy ảnh có khả năng chụp cận cảnh chi tiết," Nguyên nói, đã bắt đầu lên danh sách trong đầu. "Chị có nghĩ nên báo với ai đó về kế hoạch này không? Để phòng trường hợp có chuyện gì xảy ra, ít nhất có người biết chúng ta ở đâu."
"Tôi sẽ nói với Mây," Khuê đáp. "Nhưng không nói với anh Lộc, ít nhất là chưa phải lúc này."
Nguyên gật đầu đồng tình, hiểu rõ sự thận trọng cần thiết trong tình huống hiện tại. Anh nhìn Khuê, ánh mắt anh chứa đựng một sự lo lắng sâu sắc mà anh không cố che giấu. "Khuê này, tôi muốn nói điều này rõ ràng — bất kể chúng ta tìm thấy gì ở đó, dù kết quả có đau lòng đến đâu, tôi sẽ ở bên cạnh chị. Chị không cần phải một mình đối diện với nó."
Câu nói ấy, giản dị nhưng chan chứa một sự chân thành sâu sắc, khiến Khuê cảm thấy một cơn xúc động dâng lên trong lòng, khác hẳn với những cảm xúc căng thẳng, phẫn nộ vẫn thường trực trong cô những ngày gần đây. Cô nhìn Nguyên, nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết rằng người đàn ông này, chỉ mới xuất hiện trong cuộc đời cô vài tuần trước, đã trở thành một điểm tựa mà cô không ngờ mình lại cần đến nhiều như vậy.
"Cảm ơn anh," cô nói khẽ, giọng có chút run rẩy vì xúc động. "Tôi không nghĩ mình có thể làm việc này một mình."
"Chị sẽ không phải làm vậy," Nguyên đáp, đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, truyền tải một sự cam kết không cần phải diễn đạt bằng lời hoa mỹ. "Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật."
Khuê tìm đến Mây ngay sau khi rời bàn làm việc, kể vắn tắt về kế hoạch cuối tuần, không đi sâu vào chi tiết phân tích của Nguyên nhưng đủ để Mây hiểu mức độ quan trọng và nhạy cảm của chuyến đi.
"Chị định đi mà không báo anh Lộc thật à?" Mây hỏi, giọng lo lắng rõ rệt, tay vẫn đang thoăn thoắt băng lại vết thương cho một con cầy hương mới được đưa vào trạm sáng nay.
"Chị nghĩ tốt hơn hết là chưa nên báo, ít nhất cho đến khi có kết quả cụ thể," Khuê đáp, ngồi xuống phụ Mây giữ con vật đang giãy giụa. "Em giữ bí mật giúp chị, chỉ cần biết là bọn chị đi khu vực Pù Cại, nếu quá trưa Chủ nhật chưa về thì báo cho công an huyện, nói rõ khu vực và lý do."
Mây gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hẳn lên, không còn chút đùa cợt thường ngày. "Chị cẩn thận nhé. Em ở nhà lo cho Nâu với Mun, chị với anh Nguyên cứ yên tâm."
"Cảm ơn em," Khuê nói, siết nhẹ tay bạn, một cử chỉ ngắn ngủi nhưng đủ truyền tải sự biết ơn sâu sắc dành cho người đồng nghiệp, người bạn đã luôn sát cánh bên cô không một lời oán thán kể từ ngày cô bắt đầu lật lại câu chuyện cũ.
Buổi tối, sau bữa cơm, Nguyên mang đến phòng làm việc chung một chồng tài liệu anh vừa in ra từ máy tính xách tay, trải ra bàn cho Khuê xem — những hình minh họa về các dạng chấn thương thường gặp trong các vụ ngã từ độ cao khác nhau, được anh tìm hiểu thêm sau cuộc trò chuyện ban chiều.
"Tôi tra cứu thêm một chút," anh giải thích, chỉ vào từng hình minh họa. "Nhìn chung, nếu là trượt chân trên một triền dốc phủ đá tai mèo trơn trượt như địa hình vùng này, cơ thể thường sẽ va đập nhiều lần trong quá trình trượt xuống trước khi dừng lại, để lại nhiều vết thương ở các vị trí khác nhau, mức độ nghiêm trọng tăng dần. Còn nếu là một cú rơi tự do từ trên một mỏm đá dựng đứng, chấn thương sẽ tập trung mạnh vào điểm tiếp đất đầu tiên, thường là đầu hoặc lưng tùy theo tư thế rơi."
"Vậy nếu hiện trường thực tế cho thấy khu vực đó chỉ toàn triền dốc thoai thoải, không có mỏm đá dựng đứng nào đủ cao..." Khuê nói, để câu nói lửng lơ, không dám tự mình kết luận trước khi có bằng chứng thực tế.
"Thì chúng ta sẽ có một câu hỏi rất lớn cần đặt ra cho những người từng điều tra vụ này tám năm trước," Nguyên hoàn thành câu nói giúp cô, ánh mắt anh nghiêm nghị. "Nhưng tôi không muốn chị đặt hết hy vọng vào một giả thuyết trước khi chúng ta tận mắt kiểm chứng. Có thể địa hình đã thay đổi theo thời gian, có thể có những yếu tố chúng ta chưa lường trước được. Khoa học đòi hỏi sự khách quan, Khuê ạ, dù tôi biết điều đó rất khó với chị trong chuyện này."
Khuê gật đầu, trân trọng sự thận trọng của anh, dù trong lòng cô vẫn không thể ngăn được niềm hy vọng đang lớn dần rằng cuối cùng, sau tám năm, cô sắp chạm đến một mảnh sự thật không thể chối cãi.
Tối hôm đó, sau khi đã lên kế hoạch chi tiết cho chuyến đi cuối tuần, Khuê ngồi một mình trong phòng, nhìn ra cửa sổ về phía đỉnh Pù Cại chìm trong bóng tối, chỉ còn lờ mờ đường viền núi non in trên nền trời đầy sao. Cô nghĩ đến cha mình, đến những buổi chiều ông dắt cô lên núi khi còn nhỏ, dạy cô cách đọc dấu vết, cách yêu và tôn trọng khu rừng này. Cô thì thầm, gần như vô thức, như đang nói chuyện trực tiếp với ông qua khoảng cách tám năm và một khe đá sâu thẳm: "Bố ơi, con sắp tìm ra sự thật rồi. Con hứa sẽ không để bố phải chịu oan ức mãi mãi."
Ngoài cửa sổ, gió đêm lùa qua tán lá, tạo thành một âm thanh rì rào nhè nhẹ, như một lời đáp lại thầm lặng từ khu rừng đã âm thầm chứng kiến tất cả trong suốt tám năm qua, kiên nhẫn chờ đợi ngày sự thật được phơi bày.