Người Giữ Rừng
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Người Giữ Rừng

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Gói tài liệu gửi cho thầy Đường đã lên đường được ba ngày, và trong khoảng thời gian chờ đợi phản hồi, nhịp sống ở trạm Ngàn Mây dần lấy lại một chút bình thường, dù dưới lớp vỏ bọc đó, mọi người đều ngầm hiểu rằng đây chỉ là sự yên tĩnh tạm thời trước một cơn bão lớn hơn đang tích tụ.

Khuê dành nhiều thời gian hơn bên Nâu, như một cách để tự trấn an bản thân giữa những căng thẳng dồn dập. Con voọc con, sau cú sốc từ vụ tấn công, đã dần lấy lại tinh thần, dù vẫn còn phần nhạy cảm hơn trước với những tiếng động lạ, thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm nếu có tiếng cành cây gãy hay tiếng gió mạnh bất chợt.

Một buổi chiều cuối tuần hiếm hoi không có nhiệm vụ gấp, Nguyên rủ Khuê đi dạo dọc theo bờ suối gần trạm, viện cớ cần thư giãn đầu óc sau những ngày căng thẳng liên tục. Khuê đồng ý, cảm thấy cơ thể và tâm trí mình thực sự cần một khoảng lặng, dù chỉ là ngắn ngủi.

Họ đi bộ chậm rãi dọc bờ suối, ánh nắng chiều xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt nước trong vắt. Không khí trong lành, tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên các tán cây mang lại một cảm giác bình yên hiếm hoi mà cả hai đều trân trọng.

"Nếu không có tất cả những chuyện này," Khuê nói, ngồi xuống một tảng đá phẳng bên bờ suối, nhìn ra dòng nước đang chảy, "anh nghĩ cuộc sống ở đây sẽ như thế nào?"

Nguyên ngồi xuống cạnh cô, suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Tôi nghĩ sẽ vẫn đẹp như thế này. Rừng, suối, những loài vật chúng ta chăm sóc. Chỉ là không phải lo lắng, sợ hãi mỗi ngày."

"Anh có hối hận vì đã nhận nhiệm vụ xuống đây không? Nếu biết trước sẽ gặp phải tất cả những nguy hiểm này?" Khuê hỏi, giọng cô có chút ngập ngừng, như thể đang chờ đợi một câu trả lời mà cô vừa mong muốn vừa lo sợ.

Nguyên quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chân thành và kiên định. "Không một chút nào. Nếu tôi không xuống đây, tôi sẽ không bao giờ gặp được chị, không bao giờ biết đến Nâu, đến Mun, đến khu rừng tuyệt vời này. Dù có nguy hiểm, dù có khó khăn, tôi vẫn chọn con đường này, không hối tiếc."

Câu trả lời ấy khiến tim Khuê đập rộn ràng, một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan phần nào những lo âu, căng thẳng vẫn thường trực trong lòng cô những ngày gần đây. Cô nhìn Nguyên, thấy trong ánh mắt anh một sự chân thành tuyệt đối, không hề có chút toan tính hay che giấu nào.

"Khuê," Nguyên nói, giọng anh bỗng trở nên nghiêm túc hơn, "tôi biết thời điểm này có vẻ không phải lúc thích hợp để nói điều này, khi mọi thứ xung quanh còn quá nhiều bất ổn. Nhưng tôi không muốn chờ đợi thêm nữa, vì tôi không biết ngày mai sẽ ra sao, và tôi không muốn phải hối tiếc vì đã không nói ra."

Khuê nín thở, chờ đợi, tim cô đập nhanh hơn bao giờ hết.

"Tôi thích chị, Khuê ạ. Không phải chỉ vì chúng ta cùng làm việc, cùng chia sẻ mục tiêu chung. Mà vì chính con người chị — sự kiên định, lòng dũng cảm, tình yêu chị dành cho khu rừng này và cho những sinh vật bé nhỏ chị chăm sóc. Tôi thích cách chị nhìn thế giới, cách chị đối diện với khó khăn mà không bao giờ chịu khuất phục." Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu. "Tôi muốn được ở bên chị, không chỉ như một đồng nghiệp, mà như một người luôn sẵn sàng đồng hành cùng chị trên mọi chặng đường, dù là trong công việc hay trong cuộc sống."

Khuê cảm thấy nước mắt bất chợt dâng lên, không phải vì đau buồn mà vì một niềm hạnh phúc xen lẫn xúc động mãnh liệt mà cô đã lâu không cho phép mình cảm nhận trọn vẹn. Suốt tám năm qua, cô đã dồn hết tâm trí, sức lực vào công việc, vào cuộc tìm kiếm sự thật về cha mình, đến mức gần như quên mất bản thân mình cũng xứng đáng được yêu thương, được hạnh phúc.

"Tôi cũng vậy," cô nói, giọng cô run rẩy vì xúc động. "Tôi cũng thích anh, Nguyên ạ. Từ lâu rồi, chỉ là tôi không dám thừa nhận, vì tôi sợ... tôi sợ nếu để bản thân mở lòng, tôi sẽ có thêm điều gì đó để mất, trong khi cuộc sống của tôi vốn đã quá nhiều bất trắc."

"Chị sẽ không mất tôi đâu," Nguyên nói, đưa tay nắm lấy tay cô, siết chặt đầy chắc chắn. "Tôi hứa sẽ ở đây, bên cạnh chị, dù chuyện gì xảy ra."

Hai người ngồi bên nhau trong ánh chiều tà, không cần thêm lời nào nữa, chỉ để sự im lặng ấm áp ấy nói lên tất cả những gì cả hai đã âm thầm cảm nhận suốt những tuần qua. Khi Nguyên nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi cô, Khuê nhắm mắt lại, để mình chìm đắm trọn vẹn trong khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi ấy, tạm quên đi mọi lo âu, mọi nguy hiểm đang chờ đợi phía trước.

Trên đường trở về trạm, họ ghé qua khu chuồng cứu hộ trước tiên, như một thói quen không thể bỏ dù đang chìm trong men say của hạnh phúc mới chớm nở. Nâu, nhận ra bóng dáng quen thuộc, lập tức bám vào lưới chuồng, phát ra những tiếng kêu ríu rít đầy mừng rỡ. Khuê ngồi thụp xuống, đưa tay cho nó nắm lấy, mỉm cười nhìn Nguyên đang đứng cạnh, ánh mắt anh dịu dàng quan sát cả hai.

"Nó thích anh đấy," Khuê nói, giọng cô vui vẻ hiếm hoi. "Lúc đầu nó còn sợ anh lắm, giờ thì khác hẳn rồi."

"Có lẽ vì nó nhận ra ai là người quan trọng với chị," Nguyên đáp, cười nhẹ, ngồi xuống cạnh cô, cùng vuốt ve con voọc con đang rúc đầu vào giữa hai người, như thể đang tận hưởng khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi mà cả ba đang có được.

Họ ở lại bên chuồng Nâu thêm một lúc, trò chuyện về những dự định nhỏ nhặt, bình dị — về việc sẽ cùng nhau chuẩn bị một khu vực tập luyện lớn hơn cho Nâu khi nó tiếp tục lớn, về việc Mun có lẽ sắp đến lúc thử tập bay trở lại. Những câu chuyện giản đơn ấy, giữa bối cảnh đầy sóng gió của cuộc điều tra, mang lại một cảm giác bình yên quý giá mà cả hai đều trân trọng, như một lời nhắc nhở về lý do thực sự khiến họ quyết tâm chiến đấu đến cùng — không chỉ vì sự thật và công lý cho một người đã khuất, mà còn vì cả những sinh linh bé nhỏ, những mảnh đời cần được bảo vệ ngay trong hiện tại.

Buổi tối hôm đó, khi họ trở về trạm, tay trong tay, không còn cố che giấu tình cảm mới được xác nhận giữa hai người, điện thoại của Khuê rung lên với một tin nhắn từ số điện thoại của Páo, theo đúng ám hiệu khẩn cấp họ đã thống nhất trước đó.

Khuê lập tức gọi lại, giọng Páo vang lên đầy hoảng loạn qua điện thoại. "Cô Khuê, tôi vừa nghe được thông tin quan trọng. Cuộc giao hàng lớn mà tôi kể với cô, họ đã dời sớm lên, sẽ diễn ra ngay tối mai, không phải cuối tuần như dự kiến ban đầu. Có vẻ họ đang lo sợ điều gì đó, muốn hoàn tất nhanh chóng."

Tim Khuê thắt lại. "Anh có chắc chắn về thông tin này không?"

"Chắc chắn, tôi nghe chính Sìn nói với một người khác qua điện thoại, hắn có vẻ rất gấp gáp," Páo đáp, giọng anh run rẩy. "Cô Khuê, tôi nghĩ họ đang chuẩn bị rút lui, dọn dẹp mọi dấu vết sau chuyến hàng này. Nếu cô không hành động ngay, có thể sẽ mất cơ hội, và tôi... tôi cũng lo họ sẽ nghi ngờ có người trong bản đã tiết lộ thông tin."

Sau khi cúp máy, Khuê đứng lặng một lúc, nắm chặt tay Nguyên, cảm nhận rõ ràng khoảnh khắc hạnh phúc vừa trải qua giờ đây đã bị cuốn phăng bởi một thực tế cấp bách, nguy hiểm hơn bao giờ hết. Thời điểm quyết định mà họ đã chuẩn bị, đã lo sợ, đã hy vọng, cuối cùng cũng đã đến, sớm hơn và bất ngờ hơn bất kỳ ai trong số họ có thể dự liệu.

"Chúng ta cần báo ngay cho anh Lộc và liên hệ khẩn với thầy Đường," Khuê nói, giọng cô đã lấy lại vẻ quyết đoán, dù trái tim vẫn còn đang đập loạn nhịp vì cả tình yêu vừa chớm nở lẫn nỗi lo sợ đang dâng trào. "Nếu để lỡ cơ hội này, có thể chúng ta sẽ không bao giờ có được bằng chứng rõ ràng như vậy nữa."

Nguyên siết chặt tay cô, ánh mắt anh đầy quyết tâm dù không giấu được sự lo lắng. "Dù chuyện gì xảy ra tối mai, tôi sẽ ở bên cạnh chị. Chúng ta đã đi đến đây cùng nhau, và chúng ta sẽ đi tiếp cùng nhau."

Đêm đó, khi cả trạm gấp rút chuẩn bị cho những gì có thể là bước ngoặt quan trọng nhất của toàn bộ cuộc điều tra, Khuê nhìn lên bầu trời đầy sao trên đỉnh Ngàn Mây, cảm nhận một sự pha trộn kỳ lạ giữa hạnh phúc, hy vọng, và nỗi sợ hãi đang cùng lúc cuộn trào trong lòng cô, như một lời báo hiệu rằng những ngày sắp tới sẽ định đoạt không chỉ số phận của cuộc điều tra, mà có thể là cả số phận của những người cô yêu thương nhất.

Cô siết chặt tay Nguyên lần cuối trước khi cả hai chia nhau đi lo những phần việc chuẩn bị riêng, ánh mắt họ trao nhau một lời hứa thầm lặng: dù ngày mai có mang đến điều gì, họ sẽ đối diện với nó cùng nhau, không rời xa nhau, dù chỉ một bước.

Đã sao chép liên kết chương