Chương 15
Chương 15 — Những Nụ Hôn Giả Với Bạn Chí Cốt Của Người Yêu Cũ
Hai ngày sau buổi họp tổng kết đầy sóng gió, Khả Tâm chủ động nhắn tin hẹn gặp Thành Kiệt riêng, chọn một quán cà phê yên tĩnh cách xa văn phòng để tránh những ánh mắt tò mò không cần thiết. Cô muốn kết thúc mọi chuyện dứt khoát, rõ ràng, không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho những hiểu lầm hay hy vọng viển vông có thể tiếp diễn.
Thành Kiệt đến sớm hơn giờ hẹn, ngồi chờ với vẻ mặt vừa hồi hộp vừa hy vọng, tay không ngừng xoay xoay ly nước trước mặt. Khi thấy Khả Tâm bước vào, anh vội đứng dậy, kéo ghế mời cô ngồi, một cử chỉ lịch sự quen thuộc từ những ngày còn yêu nhau.
"Cảm ơn em đã đồng ý gặp anh." Anh nói, giọng có chút run rẩy.
"Em đến để cho anh câu trả lời rõ ràng, như anh đã yêu cầu ở buổi họp hôm trước." Khả Tâm nói thẳng, không vòng vo, giọng cô bình tĩnh đến mức chính Thành Kiệt cũng phải bất ngờ.
"Anh đang nghe." Anh đáp, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
"Câu trả lời của em là không." Cô nói, dứt khoát và rõ ràng, "Em sẽ không quay lại với anh, dù bây giờ hay bất kỳ lúc nào sau này."
Ngoài cửa sổ quán cà phê, dòng người qua lại vẫn hối hả như mọi ngày, hoàn toàn không hay biết cuộc trò chuyện định đoạt số phận một mối tình ba năm đang diễn ra chỉ cách đó vài bước chân. Khả Tâm nhìn ra khung cảnh quen thuộc ấy, cảm thấy lạ lùng khi nhận ra thế giới vẫn cứ vận hành bình thường, trong khi lòng cô đang trải qua một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất đời mình.
Thành Kiệt sững người, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe được, dù trong thâm tâm, có lẽ anh cũng đã lường trước khả năng này. "Tại sao? Anh biết anh đã sai, nhưng anh sẵn sàng sửa chữa mọi thứ, chỉ cần em cho anh cơ hội."
"Vấn đề không phải là anh có sẵn sàng sửa chữa hay không." Khả Tâm đáp, giọng dần trở nên sắc bén hơn, "Vấn đề là anh chưa bao giờ thật sự tôn trọng tình cảm của em đủ để không phản bội nó ngay từ đầu. Anh chọn giữ cả em và Bảo Ngân cùng lúc, đến khi thấy em có thể hạnh phúc với người khác, anh mới hoảng sợ và muốn giành lại, không phải vì anh yêu em thật lòng, mà vì anh không chịu được cảm giác mất đi một thứ mình từng sở hữu."
Những lời nói của cô như những nhát dao cứa thẳng vào sự thật mà Thành Kiệt vẫn cố né tránh đối diện suốt thời gian qua. Anh cúi đầu, không tìm được lời phản bác nào thỏa đáng.
"Anh biết mình đã sai." Anh nói, giọng nhỏ lại, "Nhưng anh thật lòng yêu em, Tâm à, cảm giác đó chưa bao giờ mất đi."
"Nếu anh thật lòng yêu em," Khả Tâm nói, giọng dịu lại một chút nhưng vẫn giữ nguyên sự kiên định, "anh đã không để em phải phát hiện sự phản bội của anh qua những tin nhắn tình cờ nhìn thấy, qua những cuộc gọi lén lút sau lưng em. Tình yêu thật sự không đi kèm với sự lừa dối kéo dài, anh Kiệt ạ."
Cô dừng lại một lúc, nhìn thẳng vào mắt anh, rồi nói tiếp, giọng chân thành hơn, không còn chút oán giận nào. "Em không ghét anh. Em thậm chí còn cảm ơn anh, vì nếu không có những gì đã xảy ra, em sẽ không bao giờ có cơ hội nhận ra mình thật sự cần gì và xứng đáng với điều gì trong một mối quan hệ. Nhưng con đường của chúng ta đến đây là kết thúc rồi. Em mong anh tìm được sự bình yên thật sự, dù là với Bảo Ngân hay với bất kỳ ai khác, nhưng lần này, hãy chọn một cách dứt khoát và trung thực hơn."
Thành Kiệt ngồi lặng, không nói thêm được gì, chỉ gật đầu chậm rãi, chấp nhận một sự thật mà anh biết mình không còn cách nào khác ngoài việc đối diện. "Anh hiểu rồi. Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã gây ra cho em."
"Còn Bảo Ngân thì sao?" Khả Tâm hỏi thêm, giọng không còn oán trách mà chỉ đơn thuần là một câu hỏi thực tế, "Cô ấy đã chờ đợi anh dứt khoát từ rất lâu rồi. Nếu anh còn chút tôn trọng nào dành cho cô ấy, em nghĩ anh nên cho cô ấy một câu trả lời rõ ràng, thay vì để cô ấy tiếp tục sống trong nghi ngờ như em đã từng."
Thành Kiệt cúi đầu, im lặng hồi lâu trước khi đáp, giọng đầy hối hận, "Anh biết. Anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy, dù kết quả có ra sao đi nữa."
"Vậy thì tốt." Khả Tâm gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi thấy ít nhất anh cũng nhận ra phần trách nhiệm của mình với người phụ nữ còn lại trong câu chuyện này. "Em mong cả hai người có thể tìm được hướng đi đúng đắn hơn cho riêng mình."
Khả Tâm đứng dậy, để lại một chút tiền trên bàn cho phần nước của mình, rồi rời khỏi quán mà không ngoái nhìn lại. Bước ra ngoài trời, cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận một sự nhẹ nhõm chưa từng có kể từ ngày cô ngã ở cầu thang văn phòng, khởi đầu cho tất cả những biến cố đã qua.
Trên đường về, cô nhắn tin cho Bách Nhân, không phải để báo cáo tiến độ kế hoạch như những lần trước, mà vì cô thật sự muốn chia sẻ khoảnh khắc này với anh. "Em vừa gặp và từ chối Thành Kiệt dứt khoát rồi. Mọi chuyện đã kết thúc thật sự."
Bách Nhân gọi điện ngay lập tức thay vì nhắn tin, giọng anh có chút gấp gáp khi cô bắt máy. "Em ổn chứ? Cậu ấy có làm khó em không?"
"Em ổn, thật sự ổn." Khả Tâm đáp, và trong giọng nói của cô, Bách Nhân có thể cảm nhận được một sự nhẹ nhõm chân thật, không hề gượng ép. "Anh có thể gặp em một lát không? Em muốn nói chuyện với anh, không phải về kế hoạch, mà về... một điều khác."
Họ hẹn gặp nhau ở quán Gió Sông, nơi đã chứng kiến gần như toàn bộ hành trình của cả hai kể từ ngày đầu tiên. Khi Khả Tâm đến, Bách Nhân đã ngồi sẵn ở chiếc bàn quen thuộc gần cửa sổ, ánh mắt anh dõi theo cô từ lúc cô bước vào cửa.
"Em vừa nói với Thành Kiệt điều em thật sự nghĩ." Cô ngồi xuống, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện, giọng cô bình thản nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn mới mẻ. "Và trong lúc nói ra những điều đó, em nhận ra một điều quan trọng hơn nhiều so với việc kết thúc mối quan hệ cũ."
"Điều gì vậy?" Bách Nhân hỏi, giọng anh khẽ khàng, ánh mắt không rời khỏi cô.
Khả Tâm hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để nói ra sự thật mà cô đã tự chối bỏ suốt nhiều tuần qua. "Em nhận ra, tình cảm em dành cho anh, bây giờ, không còn là một phần của kế hoạch trả thù nữa. Em không chắc từ lúc nào, nhưng nó đã trở thành thật, thật đến mức em không thể tiếp tục giả vờ với chính mình được nữa."
Bách Nhân im lặng một lúc lâu, ánh mắt anh chứa đựng một cảm xúc phức tạp mà Khả Tâm không dám đoán định. Cô bắt đầu lo sợ mình đã nói ra điều không nên nói, rằng có lẽ, với anh, đây vẫn chỉ đơn thuần là một kế hoạch giúp đỡ bạn bè mà thôi.
Nhưng rồi, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng mà cô chưa từng thấy anh dành cho ai khác trước đây. "Anh cứ sợ mình là người duy nhất cảm thấy như vậy."
Câu nói ấy khiến trái tim Khả Tâm như vỡ òa trong một niềm hạnh phúc mà cô không ngờ mình có thể tìm lại được nhanh đến vậy sau tất cả những tổn thương đã qua.
"Vậy bây giờ mình tính sao?" Cô hỏi, giọng vừa e ngại vừa mong chờ, "Mình đã 'diễn' làm một cặp đôi suốt bao lâu nay, giờ nếu là thật, có cần phải thay đổi gì không?"
Bách Nhân bật cười nhẹ, một tiếng cười hiếm hoi thoải mái đến vậy, "Anh nghĩ, có lẽ chúng ta chỉ cần ngừng gọi đây là diễn nữa thôi. Mọi thứ khác, có khi lại chẳng cần thay đổi gì cả, vì nó vốn dĩ đã đúng như những gì một cặp đôi thật sự nên có."
Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô đặt trên bàn, một cái nắm tay không cần diễn cho ai xem, không cần lo lắng về ánh mắt của Thành Kiệt hay bất kỳ đồng nghiệp nào khác, chỉ đơn thuần là một cử chỉ giữa hai người đang thật lòng với nhau lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.
"Cảm ơn anh." Khả Tâm nói, giọng nghẹn lại vì xúc động, "Vì đã đồng ý giúp em, vì đã kiên nhẫn, và vì đã thật lòng, ngay cả khi em còn chưa dám thật lòng với chính mình."
"Cảm ơn em mới đúng." Bách Nhân đáp, siết chặt tay cô hơn, "Vì đã cho anh một lý do để tin rằng, đôi khi, những điều tốt đẹp nhất lại đến từ những khởi đầu không hoàn hảo nhất."
Họ ngồi bên nhau đến khi trời tối hẳn, không vội vã rời đi như những lần trước, cũng không cần phải diễn bất cứ điều gì cho ai xem. Chủ quán, người phụ nữ trung niên quen mặt cả hai qua bao lần ghé lại, mang đến hai ly trà nóng mà không cần họ gọi, chỉ mỉm cười nói khẽ, "Hai đứa lần này nhìn khác hẳn mọi khi đó nha, chị để ý là thấy liền." Cả hai nhìn nhau, cùng bật cười, nhận ra rằng, có lẽ những người ngoài cuộc tinh tế nhất, đôi khi lại nhận ra sự thật trước cả chính người trong cuộc.
Nhưng cả hai đều hiểu, thừa nhận tình cảm với nhau chỉ là bước khởi đầu, vì phía trước vẫn còn rất nhiều thử thách đang chờ đợi, không chỉ từ Thành Kiệt, mà có lẽ, còn từ chính những người xung quanh chưa hiểu rõ toàn bộ câu chuyện đằng sau mối quan hệ của họ.