Chương 20
Chương 20 — Những Nụ Hôn Giả Với Bạn Chí Cốt Của Người Yêu Cũ
Âm thanh sân khấu tắt phụt. Ánh đèn chính vẫn sáng, nhưng không còn micro nào hoạt động. Lâm Bích Thủy ra hiệu cho nhân viên an ninh đưa Thành Kiệt, Khả Tâm và Bách Nhân vào phòng họp nhỏ cạnh sảnh tiệc, nơi chương trình vẫn tiếp tục phía ngoài với một MC gượng gạo cố gắng khỏa lấp sự cố vừa xảy ra.
Cánh cửa đóng lại. Chỉ còn bốn người trong phòng: Khả Tâm, Bách Nhân, Thành Kiệt, và Lâm Bích Thủy đứng chắn ở cửa, ánh mắt nghiêm khắc.
"Nói cho rõ ràng đi." Bích Thủy nói, giọng lạnh, "Ngay tại đây. Tôi không muốn nghe thêm một tin đồn nào nữa."
Căn phòng họp nhỏ, thường ngày chỉ dùng để tiếp khách hoặc họp nhóm chớp nhoáng, giờ đây mang một không khí ngột ngạt khác thường. Ánh đèn trắng lạnh từ trần nhà chiếu xuống bốn gương mặt, không còn ánh đèn vàng ấm áp của sân khấu bên ngoài để che giấu bớt sự trần trụi của cảm xúc đang bị phơi bày.
Không ai lên tiếng trong vài giây. Rồi Khả Tâm bước lên trước, đứng thẳng, nhìn thẳng vào Thành Kiệt.
"Đúng. Tôi nhờ Bách Nhân giả vờ hẹn hò với tôi. Để anh ghen. Để anh phải hối hận vì đã phản bội tôi." Cô nói, từng câu ngắn, dứt khoát. "Tôi không xấu hổ vì điều đó. Tôi bị tổn thương. Tôi cần một cách để lấy lại lòng tự trọng của mình."
Thành Kiệt không đáp, chỉ đứng đó, vai anh trĩu xuống.
"Nhưng." Khả Tâm quay sang Bách Nhân, giọng cô mềm đi, "kế hoạch chỉ là điểm bắt đầu. Không phải điểm kết thúc."
Bách Nhân nhìn cô, im lặng. Câu hỏi từ đêm hôm đó, câu hỏi anh chưa từng dám hỏi thẳng, giờ đã đến lúc phải được trả lời.
"Kiệt nói với anh," anh nói chậm, từng chữ nặng nề, "em từng cảm ơn cậu ấy. Nói nếu không có chuyện đó, em sẽ không bao giờ tìm lại được chính mình. Anh cần biết. Câu đó nghĩa là gì?"
Cả phòng im phăng phắc. Thành Kiệt ngẩng đầu lên, có chút bất ngờ khi nghe Bách Nhân nhắc lại nguyên văn.
Khả Tâm hít một hơi thật sâu. "Nghĩa là đúng như anh Kiệt nói. Không sai một chữ." Cô nhìn thẳng vào mắt Bách Nhân, không né tránh, "Em cảm ơn vì chuyện đó đã xảy ra. Vì nếu không, em sẽ không bao giờ gặp lại anh theo cách này. Sẽ không bao giờ biết, một người có thể lặng lẽ mang cà phê đến bàn làm việc mà không cần được cảm ơn. Sẽ không bao giờ biết cảm giác được ai đó nhớ chính xác mình thích trà gì, ghét mùi gì. Câu cảm ơn đó không phải cảm ơn vì được rời xa anh Kiệt. Đó là cảm ơn vì con đường đau đớn ấy cuối cùng lại dẫn em đến anh."
Cô dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng run nhưng không hề do dự. "Anh hỏi em có phải anh chỉ là một phương tiện không. Không. Anh là lý do em còn tin vào tình yêu. Nếu anh không tin em, em không trách anh. Kiệt đã cắt câu nói đó ra khỏi mọi thứ đứng sau nó, đúng lúc anh dễ tổn thương nhất. Nhưng em sẽ không để một câu nói bị cắt xén quyết định thay cho cả một sự thật em đã sống suốt hai tháng qua."
Bách Nhân đứng lặng, mắt anh cay lên. Anh quay sang nhìn Thành Kiệt, giọng anh giờ đã lạnh hẳn, không còn chút nể nang của mười năm bạn bè.
"Cậu biết rõ câu đó thiếu gì. Cậu cố tình chỉ kể một nửa. Tại sao?"
Thành Kiệt không trả lời ngay. Anh nhìn xuống đôi tay mình, giọng anh khàn đi khi cuối cùng cũng nói ra sự thật anh đã né tránh suốt nhiều tuần.
"Vì anh không muốn mất cả hai người." Anh nói, "Anh biết mình không còn quyền gì với Tâm nữa. Nhưng nhìn hai người hạnh phúc, nhìn cậu đứng ra bảo vệ cô ấy trước cả công ty, anh nhận ra mình đã mất luôn cả cậu, người bạn duy nhất từng ở bên anh không điều kiện suốt mười năm. Anh không muốn tin sự thật đó, nên anh tìm cách khiến cậu nghi ngờ, để ít nhất, cậu cũng phải dừng lại, phải cần đến anh một chút, như anh vẫn từng cần cậu."
Câu thú nhận ấy phơi bày trần trụi phần ích kỷ sâu kín nhất trong lòng Thành Kiệt: không phải anh còn yêu Khả Tâm đến mức không thể sống thiếu cô, mà anh không chịu nổi cảm giác đứng ngoài, nhìn hai người quan trọng nhất đời mình xây dựng hạnh phúc mà không cần đến anh.
"Từ nhỏ, anh đã quen với việc phải giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát." Thành Kiệt nói tiếp, giọng anh chùng xuống, lần đầu tiên trong suốt câu chuyện dài này để lộ ra một sự yếu đuối thật sự chứ không phải chỉ là cơn say hay cơn ghen bồng bột, "Ba mẹ anh ly hôn khi anh còn nhỏ, anh lớn lên với nỗi sợ bị bỏ lại, sợ không đủ tốt để ai đó chọn ở lại bên mình. Nên anh học cách luôn có phương án dự phòng, luôn giữ một lối thoát, một lựa chọn khác, để không bao giờ phải cảm thấy trắng tay như ba anh ngày đó. Anh không nói điều này để bào chữa. Anh chỉ muốn hai người hiểu, đây không phải là một quyết định anh tính toán lạnh lùng ngay từ đầu. Nó là một thói quen sinh tồn mà anh chưa bao giờ đủ can đảm để từ bỏ, cho đến khi nó phá hủy chính những gì quý giá nhất anh từng có."
Khả Tâm nghe những lời ấy, cảm thấy một chút gì đó mềm lòng, nhưng cô biết, hiểu được nguyên nhân không đồng nghĩa với việc xóa bỏ hậu quả. "Em hiểu, anh Kiệt. Nhưng hiểu tại sao một người làm tổn thương mình, không có nghĩa là mình phải tiếp tục ở lại chịu đựng thêm tổn thương đó."
Thành Kiệt gật đầu, không còn gì để phản bác. Anh nhìn Khả Tâm, rồi nhìn Bách Nhân, ánh mắt anh dừng lại ở đôi tay hai người đang nắm chặt lấy nhau, và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết, mình đã thật sự để mất tất cả những gì từng thuộc về mình, không phải vì số phận trớ trêu, mà vì chính những lựa chọn ích kỷ của bản thân suốt nhiều tháng qua.
"Cậu muốn giữ cả hai." Bách Nhân nói, giọng anh không còn giận dữ, chỉ còn một sự thất vọng nặng nề, "Không phải vì tình yêu hay tình bạn. Vì cậu không chịu được cảm giác bị bỏ lại. Cậu làm điều đó với Tâm, khi giữ cô ấy và Bảo Ngân cùng lúc. Và giờ cậu làm lại, với tình bạn của tụi mình."
Thành Kiệt không phản bác. Anh không thể. Mọi lời bào chữa đã cạn.
Lâm Bích Thủy, đứng ở cửa, phá vỡ sự im lặng nặng nề. "Thành Kiệt, tôi sẽ phải báo cáo chuyện tối nay lên ban giám đốc. Hành xử vừa rồi không thể chấp nhận được trong một sự kiện chính thức của công ty."
"Em hiểu." Thành Kiệt đáp, giọng trống rỗng.
Khả Tâm nhìn anh, không còn oán giận, chỉ còn một sự thương hại nhạt nhòa. "Anh Kiệt, em mong anh tìm được thứ anh thật sự cần. Không phải là em, không phải là Bảo Ngân, không phải là bất kỳ ai anh có thể giữ lại như một lựa chọn dự phòng. Mà là học cách chấp nhận mất mát, mà không cần phải kéo người khác xuống cùng."
Cô quay sang Bách Nhân, tay cô tìm tay anh. "Còn em, câu trả lời của em vẫn vậy. Từ đêm ở sân khấu tuần trước, đến hôm nay, đến mãi sau này. Anh có tin em không?"
Bách Nhân nhìn cô thật lâu, rồi siết chặt tay cô, một cái siết tay xóa tan mọi nghi ngờ còn sót lại. "Anh tin. Anh xin lỗi vì đã để một câu nói cắt xén làm anh dao động, dù chỉ trong vài ngày."
"Không sao." Cô mỉm cười, nước mắt cuối cùng cũng rơi, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm, "Miễn là cuối cùng, mình vẫn chọn nói thẳng với nhau, thay vì để người khác nói thay."
Bách Nhân đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt còn vương trên má cô, cử chỉ dịu dàng đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng vẫn còn bao trùm căn phòng. "Từ giờ, nếu có bất kỳ điều gì khiến anh băn khoăn, anh sẽ hỏi thẳng em, không để nó âm ỉ trong lòng như vừa rồi nữa. Anh hứa."
"Em cũng vậy." Cô đáp, nắm lấy tay anh, "Không giấu nhau điều gì nữa, dù là điều khó nói đến đâu."
Lâm Bích Thủy, chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất, thở dài, giọng chị dịu lại đôi chút khi nhìn về phía Khả Tâm và Bách Nhân. "Chuyện của hai em, chị không có quyền phán xét, và thành thật mà nói, sau tất cả những gì vừa nghe, chị nghĩ hai em không có gì phải xấu hổ cả. Nhưng tối nay, chị vẫn phải xử lý theo đúng quy trình vì đây là sự kiện chính thức của công ty. Hai em cứ về nghỉ ngơi trước, mọi chuyện còn lại để chị lo."
"Cảm ơn chị." Khả Tâm nói, giọng nhẹ nhõm hẳn.
Khi cánh cửa phòng họp mở ra, Nhật Hạ và Gia Kỳ đã đứng chờ sẵn ngay bên ngoài, gương mặt cả hai đầy lo lắng. Nhật Hạ lao đến ôm chầm lấy bạn mình, không nói được lời nào, chỉ siết chặt vòng tay như để truyền hết sự an ủi có thể. Gia Kỳ vỗ vai Bách Nhân, ánh mắt cậu không giấu được sự nể phục xen lẫn xót xa cho tình bạn mười năm vừa chứng kiến sự rạn nứt không thể hàn gắn.
"Tụi mình về thôi." Bách Nhân nói, khoác tay qua vai Khả Tâm, dẫn cô ra khỏi hành lang khách sạn, để lại phía sau một đêm Gala sẽ còn được nhắc đến rất lâu trong lịch sử của Hưng Thịnh Creative, nhưng theo một cách khác hẳn những gì Thành Kiệt từng toan tính.
Ngoài phòng họp, tiếng nhạc của buổi Gala vẫn tiếp tục, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một chương khác của câu chuyện vừa khép lại, không phải bằng sự trả thù hay hạ nhục, mà bằng sự thật được nói ra trọn vẹn, không còn nửa vời, không còn cắt xén, đủ sức để những gì thật sự quan trọng đứng vững trước mọi thử thách.