Chương 9
Chương 9 — Những Nụ Hôn Giả Với Bạn Chí Cốt Của Người Yêu Cũ
Hai tuần sau buổi giao lưu ở quán Gió Sông, việc "hẹn hò giả" giữa Khả Tâm và Bách Nhân đã trở thành một phần quen thuộc trong nhịp sống công sở của cả hai. Họ ăn trưa cùng nhau vài lần một tuần, thỉnh thoảng ghé quán Gió Sông sau giờ làm, và tham gia đầy đủ những buổi họp mặt chung của công ty với tư cách một cặp đôi. Nhưng càng duy trì lâu, Khả Tâm càng nhận ra, những gì ban đầu chỉ là diễn xuất đang dần trở nên tự nhiên đến mức cô không còn phải cố gắng nhớ mình nên làm gì trong từng tình huống nữa.
Điều khiến cô bất ngờ nhất là sự chu đáo âm thầm của Bách Nhân, thứ chu đáo không phô trương, không cần ai chứng kiến để đánh giá cao. Một buổi chiều, khi Khả Tâm đang cắm cúi hoàn thành gấp một bản kế hoạch nội dung trước giờ họp, cô chợt nhận ra ly cà phê sữa quen thuộc mình hay uống đã được đặt sẵn trên bàn từ lúc nào, kèm theo một mẩu giấy nhỏ viết vội: "Uống đi rồi làm tiếp, đừng để bụng đói mà mất tập trung."
Cô nhìn quanh, thấy Bách Nhân đã quay lại bàn làm việc của mình phía bên kia, đang cắm cúi với bản vẽ dở dang, không hề có ý chờ đợi lời cảm ơn nào. Cô nhớ lại, suốt ba năm bên Thành Kiệt, anh chưa từng làm một việc nhỏ nhặt như vậy mà không kèm theo một câu nhắc khéo về việc mình đã quan tâm cô đến thế nào, như thể mỗi hành động tử tế đều cần được ghi nhận công khai mới có giá trị.
Một lần khác, khi Khả Tâm vô tình nhắc trong lúc trò chuyện rằng mẹ cô ở quê vừa nhập viện vì huyết áp cao, dù chỉ là một câu nói thoáng qua không có ý than vãn, tối hôm đó Bách Nhân đã nhắn tin hỏi thăm tình hình cụ thể, thậm chí còn gửi cho cô số điện thoại của một người bạn làm bác sĩ ở bệnh viện gần nhà cô để tiện hỏi han khi cần. Anh không làm điều đó để lấy lòng cô, không nhắc lại chuyện này thêm lần nào sau đó, cứ như thể đó chỉ là một việc hiển nhiên nên làm khi biết người khác đang lo lắng.
"Cảm ơn anh vì hôm qua." Khả Tâm nói khi gặp lại anh vào sáng hôm sau, giọng có chút ngập ngừng vì không quen được quan tâm theo cách lặng lẽ như vậy.
"Có gì đâu." Bách Nhân đáp, không nhìn lên khỏi màn hình máy tính, "Mẹ em đỡ chưa?"
"Đỡ nhiều rồi ạ, cảm ơn anh đã hỏi." Cô mỉm cười, rồi quay về bàn làm việc, nhưng trong lòng, một cảm giác ấm áp cứ lan tỏa mãi không thôi.
Buổi tối hôm mẹ cô nhập viện, khi Khả Tâm đang ngồi một mình trong căn hộ, lo lắng không yên vì không thể về quê ngay được do vướng lịch trình một chiến dịch quan trọng sắp đến hạn, Bách Nhân bất ngờ gọi điện, không hỏi han xã giao mà đi thẳng vào việc.
"Em cần nghỉ vài hôm để về thăm mẹ không? Anh có thể giúp em sắp xếp lại lịch làm việc với chị Bích Thủy, nói là có việc gia đình gấp." Giọng anh điềm tĩnh nhưng chắc chắn, như thể đã tính toán sẵn mọi phương án.
"Em... em không cần đâu, dự án đang gấp lắm, em không thể bỏ ngang được." Khả Tâm đáp, giọng có chút nghẹn lại vì xúc động trước sự quan tâm bất ngờ ấy.
"Vậy để anh phụ em phần việc có thể phụ được, em tập trung lo cho mẹ trước." Bách Nhân nói, không đợi cô đồng ý mới quyết định, "Anh sẽ báo với chị Bích Thủy là mình có việc gia đình, cần lùi vài hạng mục không gấp lắm sang tuần sau."
Khả Tâm không biết nói gì hơn ngoài một lời cảm ơn nghẹn ngào. Cô nhận ra, đây có lẽ là lần đầu tiên trong nhiều năm, có ai đó chủ động gánh vác một phần khó khăn của cô mà không cần cô phải mở lời nhờ vả, không cần cô phải tỏ ra yếu đuối trước mới nhận được sự giúp đỡ.
Cuối tuần đó, cô thu xếp về quê thăm mẹ hai ngày, và khi trở lại thành phố, cô phát hiện Bách Nhân không chỉ báo cáo giúp cô với Lâm Bích Thủy, mà còn âm thầm hoàn thành luôn phần bản nháp ý tưởng hình ảnh cho chiến dịch mà đáng lẽ cô phải tự làm, kèm theo một ghi chú ngắn: "Anh không rành viết nội dung, nhưng phần hình ảnh chắc tạm ổn, em xem rồi chỉnh lại theo ý em." Cô ngồi nhìn tập bản vẽ được chuẩn bị kỹ lưỡng, từng chi tiết bố cục đều được cân nhắc cẩn thận, và cảm thấy sống mũi mình cay cay, một cảm giác biết ơn xen lẫn một điều gì đó ấm áp hơn nhiều so với sự biết ơn thông thường.
Càng ở cạnh Bách Nhân nhiều hơn, Khả Tâm càng nhận ra những khác biệt rõ rệt giữa anh và Thành Kiệt, không phải để so sánh hơn thua, mà là để cô nhìn lại chính mối tình cũ của mình một cách khách quan hơn. Thành Kiệt giỏi tạo ấn tượng, giỏi nói những lời ngọt ngào đúng lúc, nhưng lại thường quên những chi tiết nhỏ nhặt cô từng chia sẻ, như việc cô sợ mùi sầu riêng, hay việc cô luôn cần thời gian yên tĩnh một mình sau một ngày làm việc căng thẳng trước khi có thể trò chuyện vui vẻ. Bách Nhân, ngược lại, ít nói những lời hoa mỹ, nhưng lại nhớ chính xác cô thích uống trà gì, ghét mùi nước hoa nào, và luôn biết khi nào nên im lặng để cô có không gian riêng.
Một buổi tối cuối tuần, cả nhóm bạn thân trong công ty, bao gồm Nhật Hạ, Gia Kỳ và vài đồng nghiệp khác, rủ nhau đi xem phim rồi ăn khuya. Khả Tâm và Bách Nhân, với tư cách một cặp đôi, tất nhiên cũng có mặt. Trong lúc xem phim, khi đến đoạn cao trào đáng sợ khiến cả rạp đồng loạt giật mình, Khả Tâm theo phản xạ nắm chặt lấy tay Bách Nhân ngồi cạnh. Anh không rút tay lại, cũng không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ khẽ siết lại nhẹ nhàng như một cách trấn an, ánh mắt vẫn nhìn thẳng lên màn hình.
Sau buổi xem phim, khi cả nhóm ngồi ăn khuya ở một quán ăn vặt gần đó, Gia Kỳ, vốn tính hay để ý, buột miệng nhận xét, "Anh Nhân với chị Tâm dạo này nhìn ăn ý ghê, cứ như hiểu ý nhau không cần nói vậy."
Khả Tâm cười trừ, nhưng trong lòng, cô không thể phủ nhận nhận xét ấy có phần đúng. Cô nhận ra mình đang dần quen với sự hiện diện của Bách Nhân theo một cách mà cô chưa từng lường trước khi bắt đầu kế hoạch này, một sự quen thuộc không đến từ diễn xuất, mà đến từ chính những khoảnh khắc chân thật nho nhỏ tích lũy dần qua từng ngày.
Đêm đó, sau khi chia tay nhóm bạn, Bách Nhân đưa Khả Tâm về tận cửa căn hộ, một cử chỉ lịch sự anh vẫn giữ đều đặn kể từ khi họ bắt đầu "hẹn hò giả", dù đôi khi điều đó khiến quãng đường về nhà của anh xa hơn đáng kể.
"Cảm ơn anh đã đưa em về." Cô nói, đứng trước cửa, "Mà anh không cần phải làm vậy mỗi lần đâu, đường về nhà anh ngược hướng mà."
"Không sao." Bách Nhân đáp, giọng nhẹ nhàng, "Coi như thói quen rồi."
Anh quay người định bước đi, nhưng rồi dừng lại, ngoái nhìn cô một lần nữa, "Tâm này, hôm nay em vui không?"
Câu hỏi bất ngờ khiến Khả Tâm hơi khựng lại. Không ai, kể cả Thành Kiệt trong suốt ba năm yêu nhau, từng hỏi cô câu hỏi đơn giản mà chân thành đến vậy sau một buổi đi chơi. Cô gật đầu, "Vui ạ. Cảm ơn anh."
Bách Nhân mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng trong ánh đèn đường vàng nhạt, rồi mới thật sự quay đi. Khả Tâm đứng nhìn theo bóng anh khuất dần sau góc phố, lòng ngổn ngang những cảm xúc mà cô chưa dám gọi tên, chỉ biết rằng, ranh giới giữa vở kịch mình đang diễn và một điều gì đó chân thật hơn nhiều, đang mờ dần đi từng ngày, và cô không chắc mình còn muốn giữ ranh giới đó rõ ràng như lúc ban đầu nữa hay không.
Cô lên phòng, ngồi xuống giường, lấy điện thoại ra định nhắn tin cảm ơn Nhật Hạ vì đã rủ mọi người đi chơi hôm nay, nhưng ngón tay lại vô thức mở khung chat với Bách Nhân, gõ rồi xóa đi không biết bao nhiêu lần một tin nhắn đơn giản, chỉ vì không biết nên diễn đạt thế nào cho đúng với những gì mình đang cảm nhận mà không khiến mọi chuyện trở nên kỳ lạ giữa hai người.
Cuối cùng, cô chỉ gõ vỏn vẹn một dòng: "Cảm ơn anh vì hôm nay. Về nhà an toàn nhé." Rồi đặt điện thoại xuống, nằm im nhìn lên trần nhà, nghe tiếng còi xe xa xa ngoài đường vọng vào, và tự hỏi từ khi nào, việc chờ tin nhắn phản hồi của một người vốn dĩ chỉ là "diễn viên đóng thế" trong kế hoạch trả thù của mình, lại khiến tim cô đập nhanh đến vậy, một nhịp đập mà cô chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế trong suốt ba năm bên cạnh Thành Kiệt.
Điện thoại rung nhẹ chỉ vài phút sau, một dòng phản hồi ngắn gọn từ Bách Nhân: "Ngủ ngon. Mai gặp." Chỉ vậy thôi, nhưng đủ khiến Khả Tâm mỉm cười một mình trong bóng tối, một nụ cười cô không kịp nhận ra đã xuất hiện tự lúc nào.
Cô nằm đó một lúc lâu, nghe tiếng quạt trần quay đều đều trên đầu, cố sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong lòng. Cô nhắc mình rằng đây vẫn chỉ là một kế hoạch, rằng mục đích ban đầu vẫn là khiến Thành Kiệt phải hối hận, và rằng cô không nên để bản thân cuốn theo những cảm xúc chưa rõ ràng chỉ vì vài cử chỉ tử tế. Nhưng càng cố gắng thuyết phục bản thân như vậy, cô càng nhận ra lý lẽ ấy ngày một yếu ớt hơn trước những gì trái tim mình đang thật sự cảm nhận.