Chương 18
Chương 18 — Những Nụ Hôn Giả Với Bạn Chí Cốt Của Người Yêu Cũ
Sau khoảnh khắc Bách Nhân công khai bảo vệ Khả Tâm trước toàn bộ căn tin, tin tức đến tai Thành Kiệt chỉ trong vòng vài giờ, kể lại qua nhiều phiên bản khác nhau nhưng cốt lõi vẫn không đổi: bạn thân nhất của anh vừa công khai thừa nhận tình cảm thật với người yêu cũ của chính anh, trước mặt cả công ty. Cảm giác mất mát mà Thành Kiệt cố gắng chôn giấu suốt những ngày qua, giờ đây bùng lên thành một nỗi cay đắng khó kiềm chế.
Anh không còn hy vọng gì vào việc giành lại Khả Tâm nữa, nhưng một phần trong anh, phần ích kỷ và tổn thương nhất, vẫn không thể chấp nhận việc nhìn thấy cô hạnh phúc trọn vẹn bên người khác, đặc biệt là bên chính bạn thân của mình. Nếu không thể có được cô, có lẽ, phần tăm tối trong lòng anh nghĩ, ít nhất anh cũng không muốn nhìn thấy mối quan hệ ấy được xây dựng trên một nền tảng vững chắc và trọn vẹn.
Anh tự biện minh cho những suy nghĩ ấy bằng đủ loại lý lẽ nghe qua có vẻ chính đáng: rằng anh chỉ đang lo lắng cho bạn thân, rằng anh có quyền được biết sự thật trước khi chứng kiến tình bạn mười năm của mình bị đặt cạnh một mối quan hệ có nguồn gốc không mấy trong sáng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rõ, đó chỉ là những lớp vỏ bọc cho một cảm giác ích kỷ trần trụi hơn nhiều: anh không muốn mất cả hai người quan trọng nhất đời mình cùng một lúc, dù chính anh là người đã đẩy mọi chuyện đến bước đường này.
Anh tìm gặp Bách Nhân vào một buổi tối cuối tuần, mời bạn đi uống cà phê với lý do "lâu rồi anh em mình chưa nói chuyện đàng hoàng", một lời mời mà Bách Nhân, dù còn nhiều khúc mắc với bạn mình, vẫn quyết định nhận lời, phần vì mười năm tình bạn không dễ gì cắt đứt hoàn toàn, phần vì anh cũng muốn tìm cách hàn gắn mối quan hệ đã rạn nứt suốt thời gian qua.
"Anh chúc mừng cậu và Tâm." Thành Kiệt mở lời, giọng cố tỏ ra bình thản, "Anh nghe chuyện hôm căn tin rồi. Cậu dũng cảm thật, dám công khai như vậy."
"Cảm ơn cậu." Bách Nhân đáp, giọng vẫn còn dè dặt, không chắc mục đích thật sự của cuộc gặp này là gì.
"Anh chỉ có một điều muốn hỏi thôi, rồi anh sẽ không làm phiền chuyện của hai người nữa." Thành Kiệt nói, ánh mắt anh nhìn xuống ly cà phê, như đang cân nhắc kỹ từng lời trước khi nói ra, "Cậu có biết, ngày anh nói chuyện chia tay dứt điểm với Tâm, cô ấy đã nói gì với anh không?"
Bách Nhân nhíu mày, "Cậu muốn nói gì?"
"Cô ấy nói, cô ấy cảm ơn anh." Thành Kiệt nói, giọng chậm rãi, cố tình để mỗi từ đều mang trọng lượng riêng, "Cô ấy nói, nếu không có những gì anh đã gây ra, cô ấy sẽ không bao giờ có cơ hội nhận ra mình thật sự cần gì. Cậu nghĩ câu nói đó nghĩa là gì? Anh nghĩ, có lẽ, đối với Tâm, toàn bộ chuyện này, kể cả cậu, đều chỉ là một phần của quá trình cô ấy cần trải qua để tìm lại chính mình, chứ không hẳn là cậu chính là đích đến cuối cùng cô ấy tìm kiếm."
Câu nói ấy, dù chỉ là một mảnh ghép cắt xén từ một cuộc trò chuyện dài hơn nhiều, vẫn đủ sức xuyên thẳng vào nỗi bất an sâu kín nhất mà Bách Nhân từng cố gắng chôn giấu suốt bao tuần qua: liệu anh có thật sự là người cô lựa chọn, hay chỉ đơn thuần là một phương tiện, một chặng đường cô cần đi qua để chữa lành vết thương lòng rồi tìm thấy sự bình yên với chính mình.
"Cậu nghe lỏm được câu đó ở đâu?" Bách Nhân hỏi, giọng anh cố giữ bình thản nhưng không giấu được sự dao động.
"Cô ấy tự kể cho anh nghe, ngay trong buổi nói chuyện chia tay." Thành Kiệt đáp, không phủ nhận, "Anh không có ý muốn chia rẽ hai người, thật đấy. Anh chỉ nghĩ, là bạn thân của cậu, anh có trách nhiệm phải nói cho cậu biết những gì anh biết, để cậu không phải bước vào một mối quan hệ mà không hiểu rõ toàn bộ những gì đã xảy ra."
Bách Nhân im lặng, không biết nên tin đến đâu những gì Thành Kiệt vừa nói. Anh biết rõ, bạn mình đang tổn thương, đang cay đắng, và hoàn toàn có động cơ để bóp méo sự thật nhằm gây tổn hại cho mối quan hệ của anh và Khả Tâm. Nhưng đồng thời, câu nói ấy lại quá khớp với chính nỗi sợ hãi thầm kín mà anh từng viết ra trong cuốn sổ tay của mình nhiều tuần trước: "Nếu không phải vì Kiệt, mình có dám thừa nhận cảm giác này không?"
"Anh không biết cậu có ý gì khi nói với anh điều này." Bách Nhân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trở nên lạnh hơn, "Nhưng nếu cậu nghĩ nói ra một câu nói bị cắt xén khỏi ngữ cảnh có thể khiến anh nghi ngờ Tâm, cậu đã nhầm rồi."
"Anh không cắt xén gì cả, anh chỉ kể lại đúng những gì cô ấy nói." Thành Kiệt vặn lại, giọng có phần gay gắt hơn, "Cậu có thể chọn không tin anh, nhưng ít nhất, cậu nên tự mình xác nhận lại, thay vì cứ mù quáng tin vào những gì cậu muốn tin."
Bách Nhân siết chặt tay quanh ly cà phê đã nguội, cảm giác như đang bị đẩy vào một góc không lối thoát: nếu anh phớt lờ hoàn toàn lời Thành Kiệt, anh sợ mình đang tự lừa dối bản thân vì quá si mê; còn nếu anh nghi ngờ Khả Tâm chỉ vì lời của một người đang cay đắng vì bị từ chối, anh lại sợ mình đang phản bội chính tình cảm chân thành mà cả hai đã cùng nhau xây dựng.
"Anh không cố tình cắt xén gì cả." Thành Kiệt phản bác, giọng cũng bắt đầu gay gắt hơn, "Anh chỉ đang nói sự thật, và cậu có quyền tự quyết định nên tin ai."
Cuộc trò chuyện kết thúc trong sự căng thẳng chưa từng có giữa hai người bạn thân suốt mười năm qua. Bách Nhân rời khỏi quán cà phê với tâm trạng rối bời hơn bao giờ hết, dù anh cố gắng tự nhủ rằng lời nói của Thành Kiệt không đáng tin, không đủ sức lay chuyển niềm tin của anh vào tình cảm thật giữa anh và Khả Tâm.
Trước khi chia tay, Thành Kiệt còn nói thêm một câu khiến Bách Nhân càng thêm nặng lòng, "Anh không mong cậu tin ngay những gì anh nói. Anh chỉ mong cậu tự hỏi Tâm, hỏi thẳng, xem cô ấy trả lời thế nào. Nếu cô ấy thật lòng như cậu nghĩ, câu trả lời sẽ chứng minh điều đó, còn nếu không, ít nhất cậu cũng biết sự thật trước khi quá muộn." Câu nói ấy, tưởng chừng như một lời khuyên chân thành của một người bạn lo lắng, thực chất lại là một cái bẫy tinh vi, đặt Bách Nhân vào thế phải nghi ngờ trước, hỏi sau, một trình tự chắc chắn sẽ khiến bất kỳ mối quan hệ nào cũng trở nên mong manh hơn.
Nhưng con người, dù lý trí đến đâu, cũng khó tránh khỏi việc để những hạt giống nghi ngờ nhỏ nhất bén rễ trong lòng, đặc biệt khi hạt giống ấy lại đâm trúng đúng vào nỗi bất an vốn đã âm ỉ từ lâu. Suốt những ngày sau đó, dù cố gắng cư xử bình thường với Khả Tâm, Bách Nhân không thể ngăn mình thỉnh thoảng thoáng qua một chút do dự, một khoảng lặng nhỏ trước khi đáp lại lời cô, điều mà chính Khả Tâm, dù tinh tế đến đâu, cũng bắt đầu cảm nhận được nhưng chưa hiểu rõ nguyên nhân.
"Anh dạo này có gì không ổn à?" Cô hỏi một buổi tối, khi cả hai đang ngồi ăn tối cùng nhau tại căn hộ của cô, nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt anh.
"Không có gì." Bách Nhân đáp, cố gắng mỉm cười tự nhiên, "Chỉ là dạo này công việc hơi nhiều thôi."
Khả Tâm không hoàn toàn tin vào câu trả lời ấy, nhưng cô cũng không muốn gặng hỏi thêm, tự nhủ có lẽ anh chỉ đang mệt mỏi thật sự sau những ngày sóng gió vừa qua. Cô không hề hay biết, hạt giống nghi ngờ mà Thành Kiệt vừa gieo vào lòng Bách Nhân, đang âm thầm lớn dần, chờ đợi một cơ hội để bùng phát thành một cuộc khủng hoảng lớn hơn nhiều so với bất kỳ điều gì cả hai từng phải đối mặt trước đây.
Đêm đó, sau khi Khả Tâm ngủ say, Bách Nhân vẫn nằm thao thức, lấy điện thoại ra đọc lại toàn bộ những tin nhắn hai người từng trao đổi kể từ ngày đầu tiên, cố tìm kiếm trong đó một bằng chứng đủ chắc chắn để xua tan nghi ngờ đang len lỏi trong lòng. Nhưng càng đọc, anh càng nhận ra, tình cảm không phải thứ có thể chứng minh bằng những dòng chữ, mà chỉ có thể cảm nhận bằng trực giác, và trực giác của anh lúc này đang bị kéo giằng xé giữa hai hướng: một bên là niềm tin vào những gì anh đã tận mắt chứng kiến suốt nhiều tuần qua, một bên là nỗi sợ hãi bị lợi dụng mà Thành Kiệt vừa khơi dậy một cách tàn nhẫn.
Anh gấp điện thoại lại, nhìn sang Khả Tâm đang ngủ say bên cạnh, gương mặt cô bình yên trong ánh đèn ngủ mờ nhạt, và tự trách bản thân vì đã để những lời nói của Thành Kiệt len lỏi vào tâm trí mình dễ dàng đến vậy. Nhưng dù cố gắng thuyết phục bản thân đến đâu, câu hỏi ấy vẫn cứ âm ỉ tồn tại, chờ đợi một câu trả lời rõ ràng mà anh biết, sớm muộn gì cũng phải đối diện trực tiếp với chính Khả Tâm để tìm ra.
Anh không biết rằng, chính sự im lặng và những khoảng lặng nhỏ bất thường của mình trong những ngày tới sẽ vô tình trở thành ngòi nổ cho một cuộc đối chất còn lớn hơn nhiều, một cuộc đối chất không chỉ giữa hai người đang yêu nhau, mà giữa cả ba con người từng gắn bó với nhau bằng những sợi dây tình cảm phức tạp: tình bạn, tình yêu, và cả những vết thương chưa lành từ một sự phản bội chưa từng được giải quyết triệt để.