Chương 24
Chương 24 — Những Nụ Hôn Giả Với Bạn Chí Cốt Của Người Yêu Cũ
Đúng một năm sau ngày Khả Tâm ngã ở cầu thang tầng sáu tòa nhà Hưng Thịnh, khởi đầu cho tất cả những biến cố đã qua, Bách Nhân quyết định làm một điều đặc biệt. Anh âm thầm lên kế hoạch suốt gần một tháng trời, nhờ đến sự giúp đỡ của những người đã đồng hành cùng cả hai suốt hành trình vừa qua.
"Anh chắc chắn muốn làm ở quán Gió Sông chứ?" Nhật Hạ hỏi qua điện thoại, giọng đầy háo hức khi Bách Nhân nhờ cô giúp sắp xếp mọi thứ mà không để Khả Tâm biết trước.
"Chắc chắn." Bách Nhân đáp, "Đó là nơi mọi chuyện thật sự bắt đầu, dù ban đầu chỉ là một buổi tối anh vô tình chứng kiến Tâm khóc một mình. Anh nghĩ, đó cũng nên là nơi anh nói ra những gì mình thật sự muốn nói."
Nhật Hạ liên hệ với chủ quán, người phụ nữ trung niên đã quen mặt cả hai qua vô số buổi hẹn, cả giả lẫn thật, suốt hơn một năm qua. Bà vui vẻ đồng ý giúp đỡ, thậm chí còn nhiệt tình đề nghị dọn riêng khu vực góc quán quen thuộc, nơi hai người vẫn hay ngồi, treo thêm vài dây đèn nhỏ để tạo không khí ấm cúng hơn vào buổi tối.
Gia Kỳ, với con mắt thẩm mỹ của một người làm thiết kế, giúp Bách Nhân chọn một bó hoa nhỏ giản dị nhưng tinh tế, tránh những kiểu hoa quá phô trương không hợp với tính cách trầm lắng của cả hai người.
"Anh định nói gì với chị Tâm?" Gia Kỳ tò mò hỏi khi giúp anh kiểm tra lại mọi thứ lần cuối.
"Anh chưa soạn trước lời nào cả." Bách Nhân đáp, mỉm cười, "Anh nghĩ, những gì thật lòng nhất, nên được nói ra tự nhiên, không cần phải chuẩn bị kịch bản như những lần diễn kịch trước đây."
Gia Kỳ gật gù ra vẻ hiểu chuyện, dù trong lòng cậu vẫn thầm nghĩ đây là kiểu trả lời "nghe ngầu nhưng chắc chắn sẽ khiến anh ấy lúng túng thấy rõ" khi thời khắc thật sự đến. Nhưng cậu không nói ra suy nghĩ đó, chỉ lặng lẽ giúp bạn mình sắp xếp những chi tiết cuối cùng, từ việc chọn loại nến không có mùi để tránh gây khó chịu, đến việc canh giờ để ánh hoàng hôn cuối ngày kịp lồng vào khung cửa sổ quen thuộc của quán đúng vào lúc Khả Tâm bước vào.
Tối hôm đó, Bách Nhân nhắn Khả Tâm hẹn gặp ở quán Gió Sông với lý do đơn giản, "Lâu rồi mình chưa ghé quán cũ, đi uống nước nhé." Khả Tâm, không hề nghi ngờ gì, đồng ý ngay, không biết rằng phía trước là một buổi tối được chuẩn bị kỹ lưỡng dành riêng cho mình.
Suốt cả ngày làm việc hôm đó, Khả Tâm không hề hay biết Nhật Hạ cứ liên tục liếc nhìn mình đầy ẩn ý, hay Gia Kỳ, khi đi ngang qua bàn cô, lại cố nén một nụ cười tủm tỉm khó hiểu. Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng có lẽ dạo này công việc của dự án mới khiến mọi người có phần phấn khích hơn thường lệ, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ về kế hoạch bí mật đang được chuẩn bị chu đáo phía sau lưng mình.
Trên đường đến quán, cô còn nhắn tin trêu Bách Nhân, "Sao tự nhiên hôm nay lại muốn đi Gió Sông vậy, có gì đặc biệt à?" Anh chỉ đáp lại vỏn vẹn một dòng, "Đến rồi sẽ biết", khiến cô càng thêm tò mò suốt quãng đường còn lại.
Khi cô bước vào quán, không gian quen thuộc hiện ra trước mắt với một vẻ lung linh khác hẳn ngày thường, những dây đèn nhỏ giăng khắp góc quán quen thuộc, ánh nến lung linh trên chiếc bàn gỗ nơi cô từng ngồi khóc một mình đúng một năm về trước.
"Anh..." Cô đứng sững lại ở cửa, tay ôm ngực vì xúc động, "Đây là gì vậy?"
Bách Nhân đứng dậy từ chiếc bàn, bước đến, nắm lấy tay cô dẫn vào, "Ngồi xuống đã, anh có điều muốn nói với em."
Cô ngồi xuống, tim đập rộn ràng, không rời mắt khỏi anh khi anh cũng ngồi xuống đối diện, ánh mắt anh tràn đầy sự nghiêm túc và dịu dàng cùng lúc.
"Đúng một năm trước, ở chính chiếc bàn này, anh nhìn thấy em khóc một mình, và anh đã không đủ can đảm để bước đến an ủi em ngay lúc đó." Bách Nhân bắt đầu, giọng anh chậm rãi, "Anh đã tự trách mình rất nhiều vì sự im lặng đó. Nhưng giờ nhìn lại, anh nghĩ, có lẽ, chính khoảnh khắc anh đứng từ xa quan sát em, lo lắng cho em mà không biết phải làm gì, đã là lúc trái tim anh bắt đầu rung động, dù lúc đó anh còn chưa nhận ra."
Khả Tâm im lặng lắng nghe, mắt cô dần ngân ngấn nước.
"Rồi em đến với anh, đề nghị một kế hoạch điên rồ, nhờ anh giả vờ hẹn hò để trả thù người mà anh từng xem là bạn thân nhất." Anh tiếp tục, "Anh đã đồng ý, không phải chỉ vì thương cảm cho em, mà vì sâu trong lòng, anh đã muốn có một lý do để được ở gần em nhiều hơn, dù lúc đó anh còn chưa dám thừa nhận điều đó với chính mình."
Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn, quỳ một gối xuống trước mặt cô, khiến Khả Tâm bất giác đưa tay lên miệng, nước mắt bắt đầu rơi.
"Từ những nụ hôn giả trên sân khấu, những cái nắm tay được dàn dựng trước mặt đồng nghiệp, đến những khoảnh khắc chân thật nhất mà chỉ hai chúng ta biết, anh nhận ra, mình không còn muốn diễn bất cứ điều gì nữa." Bách Nhân nói, giọng anh nghẹn lại vì xúc động, "Anh muốn mọi thứ giữa chúng ta, từ giờ trở đi, đều là thật, trọn vẹn và mãi mãi. Đỗ Khả Tâm, em có muốn cùng anh viết tiếp câu chuyện này, không phải như một vở kịch, mà như chính cuộc đời thật của chúng ta không?"
Anh lấy từ túi áo ra một hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn giản dị nhưng tinh tế, ánh đèn từ những dây đèn nhỏ trên trần quán phản chiếu lên viên đá nhỏ, lấp lánh dịu dàng.
Khả Tâm bật khóc, không phải vì đau khổ như một năm trước, mà vì một niềm hạnh phúc tràn đầy đến mức cô không thể nói nên lời trong giây lát. Cô gật đầu, nhiều lần, trước khi tìm lại được giọng nói của mình.
"Em muốn." Cô nói, giọng run rẩy nhưng chắc chắn, "Em muốn, từ nụ hôn giả đầu tiên trên sân khấu đó, đến tất cả những gì thật lòng nhất chúng ta đã cùng nhau xây dựng, em muốn viết tiếp cùng anh, thật lòng, mãi mãi."
Bách Nhân đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào tay cô, rồi ôm cô vào lòng giữa tiếng vỗ tay bất ngờ vang lên từ phía quầy quán, nơi chủ quán, Nhật Hạ và Gia Kỳ đã lặng lẽ đứng quan sát từ đầu, không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc của chính mình.
Đêm đó, dưới ánh đèn dây vàng ấm áp của quán Gió Sông, nơi đã chứng kiến toàn bộ hành trình từ những giọt nước mắt đau khổ đầu tiên đến nụ hôn giả ngượng ngùng, đến những cảm xúc chân thật dần lớn lên qua từng ngày, Bách Nhân và Khả Tâm trao nhau một nụ hôn, không còn là diễn xuất, không còn là kế hoạch, mà là lời khẳng định trọn vẹn nhất cho một tình yêu đã đi qua đủ mọi thử thách để chứng minh giá trị thật của nó. Nụ hôn ấy kéo dài chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để xóa nhòa mọi ranh giới còn sót lại giữa những gì từng là giả và những gì giờ đây đã hoàn toàn là thật.
Ngoài kia, thành phố vẫn nhộn nhịp như mọi ngày, nhưng trong góc quán nhỏ ấy, một chương mới, chân thành và bền vững, đã chính thức được viết nên, khép lại một hành trình bắt đầu từ một cú ngã bất ngờ và một vở kịch mất trí nhớ, để rồi đơm hoa kết trái thành một tình yêu không còn cần bất kỳ lời nói dối nào để tồn tại.
Chủ quán, sau khi lau vội giọt nước mắt xúc động, mang ra một chai rượu vang nhỏ bà vẫn cất dành cho những dịp đặc biệt, rót ra năm chiếc ly cho cả nhóm cùng nâng lên chúc mừng. "Hai đứa là khách quen bao nhiêu năm của cô, cô còn nhớ như in cái buổi tối con bé Tâm ngồi khóc một mình ở góc kia. Giờ nhìn hai đứa như vậy, cô mừng cho tụi con lắm."
Nhật Hạ, không giấu được xúc động, ôm chầm lấy Khả Tâm, thì thầm bên tai bạn, "Tớ tự hào về cậu lắm, Tâm à. Từ ngày cậu quyết định giả vờ mất trí nhớ đến bây giờ, tớ chưa từng hối hận một giây nào vì đã đồng hành cùng cậu."
Gia Kỳ, đứng cạnh Bách Nhân, vỗ vai bạn mình thật mạnh, "Cuối cùng anh cũng dám nói ra rồi, em mừng cho anh lắm. Coi như từ nay em chính thức có thêm một người chị dâu tinh thần rồi nha."
Cả nhóm cùng bật cười, tiếng cười hòa lẫn vào tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ trong góc quán, tạo nên một bức tranh trọn vẹn của hạnh phúc, tình bạn và tình yêu, tất cả cùng hội tụ tại chính nơi đã chứng kiến những giọt nước mắt đầu tiên của hành trình này.
Khả Tâm nhìn quanh, từ chủ quán tốt bụng, đến Nhật Hạ luôn kề vai sát cánh, đến Gia Kỳ vui tính đáng yêu, và cuối cùng là Bách Nhân, người đàn ông đang nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương chân thành. Cô nhận ra, đôi khi, những khởi đầu tưởng chừng như sai lầm nhất, lại có thể dẫn lối đến những điều tốt đẹp nhất, chỉ cần người ta đủ can đảm để đối diện với sự thật, và đủ chân thành để biến những gì bắt đầu từ giả dối thành một điều gì đó thật sự đáng trân trọng.