Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Cái Bẫy Giăng Sẵn

Cận Bá Tuyên không phải kẻ dễ dàng bỏ qua bất kỳ nghi vấn nào, đặc biệt sau khi nhận lệnh trực tiếp từ Khưu Bá Trạch phải tìm ra manh mối liên quan đến sự tái xuất của Quỷ Diện Ma Nữ. Trong quá trình rà soát lại danh sách các võ quan mới được bổ nhiệm gần đây, ông chú ý đến một chi tiết nhỏ nhưng đáng ngờ: Vệ Khinh, tức Trường Phong, luôn có những khoảng thời gian vắng mặt không rõ lý do vào ban đêm, dù hồ sơ công vụ của anh vẫn luôn hoàn thành đúng hạn.

"Ngươi cho người theo dõi kỹ tên Vệ Khinh này." Cận Bá Tuyên ra lệnh cho một thuộc hạ tâm phúc. "Ta muốn biết chính xác hắn đi đâu, gặp ai, vào những đêm hắn báo cáo là đi tuần tra ngoài giờ."

Suốt hai tuần liền, Trường Phong bị giám sát chặt chẽ mà không hề hay biết, dù anh vẫn luôn cẩn trọng trong mọi hành động. Cho đến một đêm, khi anh bí mật đến gặp Nhược Hi tại căn nhà quen thuộc để bàn về kế hoạch tiếp cận viên đô úy cấm quân, một tên thuộc hạ của Cận Bá Tuyên đã âm thầm bám theo, ghi nhận lại toàn bộ hành tung của anh.

Vài ngày sau, Trường Phong bị triệu tập đến phủ Binh bộ Thượng thư với lý do xem xét lại công vụ định kỳ. Nhưng khi bước vào, anh nhận ra bầu không khí trong phòng khác hẳn thường lệ, có thêm hai viên tướng lạ mặt đứng canh ở hai bên cửa, ánh mắt đầy vẻ đe dọa.

"Vệ Khinh, ngươi có biết vì sao ta gọi ngươi đến đây không?" Cận Bá Tuyên ngồi sau án thư, giọng nói lạnh lùng khác hẳn vẻ niềm nở thường thấy.

"Thuộc hạ không rõ." Trường Phong giữ vẻ bình tĩnh, dù trong lòng đã bắt đầu dấy lên cảm giác bất an.

"Có người báo cáo rằng, suốt hai tuần qua, ngươi thường xuyên lén lút rời doanh trại vào ban đêm, đến gặp gỡ một kẻ khả nghi tại một căn nhà bí mật ở khu phố tây thành." Cận Bá Tuyên đập mạnh một xấp giấy xuống bàn, trong đó có cả bản vẽ sơ lược căn nhà nơi Nhược Hi và Trường Phong thường gặp nhau. "Ngươi giải thích thế nào về việc này?"

Trường Phong biết mình không thể chối cãi hoàn toàn, vì đã có người theo dõi tận mắt, nên anh chọn cách nửa thật nửa giả để giảm nhẹ tình hình. "Thuộc hạ có gặp một người quen cũ, một góa phụ neo đơn từng chịu ơn gia đình thuộc hạ, thỉnh thoảng ghé qua giúp đỡ chút ít, không có gì mờ ám."

"Góa phụ neo đơn?" Cận Bá Tuyên cười nhạt, ánh mắt sắc như dao cau. "Vậy sao thuộc hạ của ta lại nghe thấy trong căn nhà đó có tiếng bàn bạc về sổ sách, về tin tức triều đình, về những cái tên như Khưu Bá Trạch, như Thái hậu? Một góa phụ bình thường sao lại quan tâm đến chuyện quốc gia đại sự như vậy?"

Trường Phong biết mình đã bị dồn vào thế bí, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Đại nhân có lẽ đã nghe nhầm."

"Ngươi tưởng ta dễ bị lừa đến vậy sao?" Cận Bá Tuyên đứng dậy, giọng nói đanh lại. "Ta nghi ngờ ngươi có liên hệ mật thiết với tên đại đạo tặc Quỷ Diện Ma Nữ, thậm chí có thể chính ngươi là kẻ cung cấp tin tức nội bộ triều đình cho hắn. Tội thông đồng với trọng phạm, ngươi biết hình phạt là gì rồi chứ?"

"Đại nhân buộc tội thuộc hạ mà không có bằng chứng xác thực, e rằng không thỏa đáng." Trường Phong đáp, giọng vẫn giữ được sự cứng cỏi cần thiết dù trong lòng đã dấy lên lo lắng tột độ.

"Bằng chứng ư?" Cận Bá Tuyên vỗ tay, hai tên lính lập tức áp giải một người đàn ông bị trói chặt bước vào phòng — đó chính là chủ căn nhà mà Nhược Hi và Trường Phong vẫn thường mượn làm nơi gặp gỡ bí mật, một người trong mạng lưới Dạ Ảnh Các đã bị bắt giữ từ sáng sớm hôm đó. "Người này đã khai nhận, căn nhà ấy được một tổ chức bí ẩn thuê để làm nơi liên lạc, và ngươi chính là một trong những người thường xuyên lui tới."

Trường Phong liếc nhìn người đàn ông, nhận ra ánh mắt hoảng loạn nhưng vẫn cố gắng không để lộ thêm bất kỳ thông tin nào khác, biết rằng ông đã bị tra tấn ép cung nhưng vẫn kiên cường bảo vệ những bí mật quan trọng nhất.

"Từ giờ, ngươi bị tạm giam để điều tra thêm." Cận Bá Tuyên ra lệnh, giọng đầy đắc ý. "Nếu ngươi thành thật khai báo toàn bộ những gì biết về tổ chức bí ẩn kia, ta có thể xem xét khoan hồng. Nhưng nếu ngoan cố chối tội, đừng trách ta không nương tay."

Trường Phong bị áp giải vào đại lao ngay trong đêm đó. Tin tức nhanh chóng được truyền đến tai Nhược Hi qua một mạng lưới liên lạc bí mật của Dạ Ảnh Các cài cắm ngay trong phủ Binh bộ.

"Trường Phong bị bắt?" Nhược Hi đứng bật dậy khi nghe tin, gương mặt tái đi vì lo lắng. "Vì lý do gì?"

"Nghi ngờ thông đồng với Quỷ Diện Ma Nữ." Tang Dịch Phong đáp, giọng cũng đầy căng thẳng. "Cận Bá Tuyên đã bắt được một người trong mạng lưới của chúng ta, dùng lời khai ép cung để buộc tội tướng quân."

Nhược Hi nắm chặt tay, tâm trí quay cuồng tính toán đủ mọi phương án. Nếu để Trường Phong bị giam giữ lâu, dưới đòn tra tấn của Cận Bá Tuyên, dù anh có ý chí kiên cường đến đâu cũng khó lòng giữ được bí mật mãi mãi. Nhưng nếu ra tay giải cứu bằng vũ lực ngay lập tức, nàng sẽ buộc phải lộ diện một phần thế lực của Dạ Ảnh Các, đánh đổi bằng chính sự an toàn của kế hoạch dài hơi mà nàng đã dày công xây dựng suốt ba năm qua.

"Ta không thể để hắn ở lại đó thêm một đêm nào nữa." Nàng nói, giọng cương quyết. "Dù phải trả giá bằng cách nào, ta cũng phải cứu Trường Phong ra."

"Nhưng nếu điện hạ ra tay giải cứu bằng thân phận Quỷ Diện Ma Nữ, Khưu Bá Trạch sẽ càng thêm tin chắc rằng có mối liên hệ trực tiếp giữa tướng quân và tổ chức của chúng ta." Tang Dịch Phong cảnh báo. "Điều đó sẽ chỉ khiến tình hình thêm nguy hiểm."

"Ta biết." Nhược Hi nhắm mắt lại một lúc, khi mở mắt ra, ánh nhìn của nàng đã trở nên sắc bén và quyết đoán hơn bao giờ hết. "Nhưng ta không có lựa chọn nào khác tốt hơn lúc này. Ta sẽ tận dụng chính vị thế chủ nhân Thông Bảo Trang, dùng những mối quan hệ và bằng chứng đã có trong tay, gây áp lực buộc triều đình phải thả người trước khi cần đến biện pháp cực đoan."

Đêm đó, Nhược Hi triệu tập toàn bộ lực lượng tinh nhuệ nhất của Dạ Ảnh Các, chuẩn bị một kế hoạch táo bạo nhằm giải cứu Trường Phong, đồng thời tìm cách bảo vệ được cả thân phận thật của cả hai người trước con mắt cú vọ của Cận Bá Tuyên và Khưu Bá Trạch.

Thay vì đột nhập đại lao bằng vũ lực như bản năng thôi thúc, Nhược Hi chọn một con đường gián tiếp nhưng hiểm hóc hơn nhiều. Nàng cho người bí mật chuyển đến tay một vị Ngự sử vốn nổi tiếng thanh liêm nhưng bất mãn với quyền lực của Khưu Bá Trạch một xấp tài liệu photo lại từ sổ sách của chính Cận Bá Tuyên — bằng chứng về việc ông ta từng ép cung, dùng nhục hình trái phép với thường dân vô tội trong nhiều vụ án trước đây, một việc vi phạm nghiêm trọng luật lệ triều đình mà bản thân Cận Bá Tuyên luôn che giấu kỹ lưỡng.

"Nếu vị Ngự sử này dâng sớ đàn hặc, Cận Bá Tuyên sẽ buộc phải tự lo cho bản thân trước khi tiếp tục truy cứu vụ án của Trường Phong." Nhược Hi giải thích kế hoạch cho Tang Dịch Phong. "Đồng thời, ta sẽ cho người tung tin đồn trong giới quan lại rằng, việc bắt giữ một võ quan trẻ có triển vọng chỉ vì vài lời khai mơ hồ chứng tỏ Binh bộ Thượng thư đang lạm quyền, có thể khiến nhiều người vốn bất mãn với hắn thêm phần dao động."

Kế hoạch diễn ra đúng như tính toán. Chỉ ba ngày sau, vị Ngự sử dâng sớ đàn hặc Cận Bá Tuyên trước triều đình, khiến ông ta phải dồn toàn bộ tâm trí đối phó với nguy cơ bị cách chức, không còn thời gian tra khảo kỹ lưỡng vụ việc của Trường Phong nữa. Đồng thời, Khưu Bá Trạch, nhận thấy vụ bắt giữ chưa có bằng chứng vững chắc lại đang gây xôn xao dư luận bất lợi cho phe cánh của mình vào đúng thời điểm nhạy cảm trước lễ sắc phong, đã ra lệnh âm thầm thả Trường Phong, chỉ giáng chức xuống một bậc như một hình thức răn đe nhẹ nhàng để giữ thể diện.

Khi Trường Phong bước ra khỏi đại lao, thân thể đầy vết thương do những đòn tra khảo trong mấy ngày giam giữ nhưng ánh mắt vẫn không hề nao núng, Nhược Hi đã cho người chờ sẵn đón anh về một nơi an toàn để chăm sóc. Nhìn thấy nàng, anh khẽ mỉm cười dù môi đã sưng tím.

"Ta biết nàng sẽ nghĩ ra cách." Anh nói, giọng khàn đặc vì mấy ngày bị bỏ đói.

"Lần sau, đừng liều lĩnh giữ im lặng đến mức để bản thân chịu khổ như vậy nữa." Nhược Hi vừa trách móc vừa xót xa, tự tay lau vết thương trên gương mặt anh. "Ta suýt mất trí vì lo lắng."

"Ta chỉ đang làm những gì cần làm, để bảo vệ nàng và cả đại cục." Trường Phong đáp, ánh mắt anh nhìn nàng đầy trìu mến dù thân thể còn đau đớn. "Chỉ cần biết nàng vẫn an toàn, mọi khổ ải ta chịu đựng đều xứng đáng."

Sự kiện lần này, dù kết thúc trong an toàn, cũng là một lời cảnh tỉnh sâu sắc cho cả hai: Khưu Bá Trạch và Cận Bá Tuyên đã bắt đầu tiến rất gần đến sự thật, và họ sẽ không còn nhiều thời gian để hoàn thành kế hoạch của mình trước khi bị phát hiện hoàn toàn.

Đã sao chép liên kết chương