Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Đặt Cược Quân Hàm

Không lâu sau buổi dạ yến, Cận Bá Tuyên chính thức trình lên Khưu Bá Trạch một bản tấu sớ kiến nghị mở cuộc điều tra toàn diện đối với Thông Bảo Trang, viện cớ những nghi vấn về mối liên hệ với Quỷ Diện Ma Nữ vẫn chưa được làm rõ, có thể gây ảnh hưởng đến uy tín triều đình trước mặt các sứ đoàn nước ngoài.

Tin tức này đến tai Trường Phong qua một viên thư lại thân tín ngay trong đêm bản tấu sớ được trình lên, khiến anh không khỏi lo lắng tột độ. Nếu cuộc điều tra toàn diện được tiến hành, rất có thể mọi lớp vỏ bọc cẩn thận mà Nhược Hi đã dày công xây dựng suốt nhiều năm sẽ bị lật tẩy, đẩy toàn bộ kế hoạch vào chỗ nguy hiểm khi chưa kịp hoàn thành.

"Ta phải làm điều gì đó để trì hoãn cuộc điều tra này." Trường Phong nói với Nhược Hi trong buổi gặp mặt khẩn cấp đêm đó, giọng đầy quyết tâm. "Nếu không, chúng ta sẽ không còn đủ thời gian để tìm ra viên đô úy cấm quân, hoàn thiện bộ chứng cứ cuối cùng."

"Ngươi định làm gì?" Nhược Hi hỏi, trong lòng dấy lên linh cảm bất an.

"Ta sẽ đích thân đứng ra bảo lãnh cho Thông Bảo Trang trước triều đình." Anh đáp, ánh mắt kiên định. "Với tư cách một Vũ Lâm Trung Lang Tướng, ta có quyền đề xuất bảo lãnh cho một thương hành nếu có đủ uy tín và mối quan hệ công vụ rõ ràng. Ta sẽ lấy toàn bộ quân hàm và danh dự của mình ra đặt cược, khẳng định trước triều đình rằng Thông Bảo Trang hoàn toàn trong sạch."

"Không được!" Nhược Hi phản đối ngay lập tức, giọng đầy lo lắng. "Nếu sau này sự thật bị phát hiện, ngươi sẽ phải chịu tội thay, có thể mất mạng vì lời bảo lãnh ấy."

"Ta đã cân nhắc kỹ." Trường Phong nắm lấy tay nàng, ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm không gì lay chuyển được. "Nhưng nếu không làm vậy, cuộc điều tra sẽ diễn ra ngay lập tức, và chúng ta sẽ mất tất cả trước khi kịp hoàn thành sứ mệnh. Ta thà đặt cược mạng sống của mình để mua thêm thời gian, còn hơn để công lý mãi mãi không có cơ hội được thực thi."

Nhược Hi nhìn anh, trong lòng vừa cảm động vừa đau xót. Nàng biết, đây không phải là một quyết định bồng bột, mà là sự tính toán đầy can đảm của một người đã sẵn sàng hy sinh tất cả vì đại cục.

"Ngươi chắc chắn chứ?" Nàng hỏi, giọng run lên.

"Ta chắc chắn." Anh gật đầu dứt khoát. "Đây là cách duy nhất ta có thể làm ngay lúc này để bảo vệ nàng và cả kế hoạch của chúng ta."

Ba ngày sau, tại buổi thiết triều thường lệ, khi Cận Bá Tuyên trình bày kiến nghị điều tra Thông Bảo Trang trước toàn thể bá quan, Trường Phong bất ngờ bước ra khỏi hàng ngũ võ quan, quỳ xuống trước bệ rồng.

"Thần có lời muốn tấu trình." Anh nói, giọng vang dội khắp điện Kim Loan.

Khưu Bá Trạch, đang ngồi trên ghế nhiếp chính, nhíu mày nhìn xuống. "Vệ Trung Lang Tướng có gì muốn nói?"

"Thần xin đứng ra bảo lãnh cho Thông Bảo Trang." Trường Phong nói, giọng không hề run sợ dù biết mình đang đặt cược cả sinh mạng. "Trong thời gian qua, thần đã có dịp tiếp xúc và tìm hiểu về hoạt động của thương hành này, nhận thấy hoàn toàn không có dấu hiệu nào liên quan đến các thế lực phi pháp. Nếu triều đình tiến hành điều tra ngay lúc này, e rằng sẽ gây tổn hại đến uy tín thương mại của kinh thành, đặc biệt trong giai đoạn nhạy cảm khi sứ đoàn Tây Lương vẫn đang lưu lại quan sát mọi động thái của chúng ta."

Cận Bá Tuyên cau mày, không ngờ Trường Phong lại dám công khai đứng ra bảo lãnh. "Vệ Trung Lang Tướng có biết, nếu sau này phát hiện Thông Bảo Trang thật sự có liên quan đến tội phạm, ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm liên đới không?"

"Thần hiểu rõ điều đó." Trường Phong đáp, không chút do dự. "Thần xin lấy toàn bộ quân hàm và tính mạng của mình ra đảm bảo cho lời bảo lãnh này."

Cả điện Kim Loan chìm trong im lặng. Khưu Bá Trạch nhìn Trường Phong hồi lâu, ánh mắt hẹp dài đầy toan tính. Ông ta biết, nếu bác bỏ lời bảo lãnh của một võ quan trẻ có tài năng và đang được lòng nhiều đồng liêu, sẽ khiến dư luận trong triều thêm phần bất lợi cho phe cánh của mình, nhất là khi chưa có bằng chứng xác thực nào trong tay.

"Được." Cuối cùng, ông lên tiếng, giọng điềm đạm. "Ta chấp thuận tạm hoãn cuộc điều tra, dựa trên lời bảo lãnh của Vệ Trung Lang Tướng. Nhưng nếu sau này phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, ngươi phải chịu hoàn toàn trách nhiệm."

"Thần tuân mệnh." Trường Phong cúi đầu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm dù biết rằng mình vừa đặt cả tương lai của mình lên một ván cược đầy rủi ro.

Sau khi buổi thiết triều kết thúc, Khưu Bá Trạch giữ Cận Bá Tuyên lại trong thư phòng riêng, gương mặt ông ta không giấu được vẻ trầm ngâm. "Ngươi có tin lời bảo lãnh của Vệ Khinh không?" Ông hỏi.

"Thuộc hạ không chắc." Cận Bá Tuyên đáp, giọng đầy nghi hoặc. "Nhưng một võ quan trẻ tuổi, không có nhiều mối quan hệ sâu xa trong triều, tại sao lại sẵn sàng đặt cược cả sự nghiệp của mình cho một thương hành mà hắn mới quen biết chưa đầy một năm? Điều này không hợp lý chút nào."

"Đúng vậy, đó chính là điều khiến ta bận tâm." Khưu Bá Trạch gật đầu, ánh mắt hẹp dài lóe lên tia nghi ngờ mới. "Từ nay, ngoài việc giám sát Thông Bảo Trang, ngươi cũng nên để mắt kỹ hơn đến Vệ Khinh. Một kẻ dám liều lĩnh như vậy, ắt hẳn phải có động cơ gì đó sâu xa hơn những gì hắn thể hiện ra bên ngoài."

"Thuộc hạ hiểu." Cận Bá Tuyên cúi đầu lĩnh mệnh, trong lòng thầm ghi nhớ sẽ theo dõi Trường Phong sát sao hơn nữa từ nay về sau, một mối đe dọa ngầm mà cả Nhược Hi lẫn Trường Phong đều chưa lường trước được hết mức độ nguy hiểm.

Sau buổi thiết triều, khi tin tức về việc Trường Phong đứng ra bảo lãnh cho Thông Bảo Trang lan truyền, không ít người trong triều bắt đầu bàn tán, có người khâm phục sự can đảm của anh, có người lại hoài nghi về động cơ thật sự đằng sau hành động ấy. Nhược Hi, khi nghe được tin tức này, vội vàng tìm đến gặp Trường Phong ngay trong đêm.

"Ngươi thật sự đã làm vậy." Nàng nói, giọng vừa cảm động vừa lo lắng. "Ngươi biết mình vừa đặt cược cả tính mạng vào tay ta rồi đấy."

"Ta biết." Trường Phong khẽ mỉm cười, dù trong ánh mắt vẫn còn đọng lại chút mệt mỏi sau áp lực vừa trải qua. "Nhưng ta tin tưởng nàng, tin tưởng vào con đường chúng ta đang đi. Chỉ cần chúng ta thành công, mọi rủi ro hôm nay đều xứng đáng."

Nhược Hi nắm chặt tay anh, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Ta sẽ không để sự hy sinh của ngươi trở thành vô nghĩa. Ta sẽ đẩy nhanh mọi việc, hoàn thành chứng cứ cuối cùng trong thời gian sớm nhất có thể."

Ngay đêm đó, Nhược Hi cho triệu tập Tang Dịch Phong, truyền đạt mệnh lệnh khẩn cấp. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Trường Phong đã đặt cả tính mạng mình để mua cho chúng ta một khoảng thời gian quý giá, ta không thể để nó trôi qua vô ích. Ngươi phải đẩy nhanh việc tìm kiếm viên đô úy cấm quân bằng mọi giá, kể cả phải trực tiếp đến tận biên ải để thuyết phục hắn."

"Lão thần sẽ lên đường ngay trong đêm nay." Tang Dịch Phong đáp, giọng đầy quyết tâm. "Nếu may mắn, trong vòng nửa tháng, lão thần sẽ có tin tức trở về."

"Nửa tháng." Nhược Hi lặp lại, ánh mắt đầy lo âu xen lẫn hy vọng. "Ta chỉ mong rằng, nửa tháng ấy sẽ không quá muộn để cứu vãn mọi thứ."

Nhìn bóng dáng Tang Dịch Phong khuất dần trong màn đêm trên con đường hướng về phía biên ải xa xôi, Nhược Hi đứng lặng hồi lâu, trong lòng ngổn ngang trăm mối lo âu về những gì đang chờ đợi phía trước, cả cho bản thân nàng lẫn cho người đàn ông vừa đặt cược cả sự nghiệp của mình vì nàng.

Trường Phong tìm đến bên nàng, đứng lặng lẽ nhìn theo hướng con đường Tang Dịch Phong vừa đi khuất. "Nàng đừng quá lo lắng." Anh nói, giọng trầm ấm trấn an. "Tang tiên sinh là người dày dạn kinh nghiệm, từng vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần dưới trướng cha ta. Ông ấy sẽ tìm được cách."

"Ta không chỉ lo cho ông ấy." Nhược Hi khẽ đáp, quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy trăn trở. "Ta còn lo cho ngươi. Từ hôm nay, mọi ánh mắt trong triều đều sẽ dõi theo ngươi gắt gao hơn bao giờ hết. Ngươi phải cẩn trọng gấp bội, đừng để bất kỳ sơ hở nào lọt vào tay Cận Bá Tuyên."

"Ta sẽ cẩn thận." Anh khẽ siết chặt tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự vững chãi hiếm có. "Chỉ cần nàng tin tưởng ta, ta sẽ vượt qua được mọi thử thách phía trước, cho đến ngày chúng ta cùng nhau đứng giữa điện Kim Loan, phơi bày toàn bộ sự thật trước thiên hạ."

Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối đông, nhưng giữa hai người dường như không còn chỗ cho nỗi sợ hãi, chỉ còn lại niềm tin vững chắc vào con đường họ đã chọn, dù phía trước còn biết bao chông gai chưa thể lường hết được. Họ đứng bên nhau cho đến khi trời gần sáng, không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ san sẻ hơi ấm và sự vững tâm cho nhau trước một chặng đường còn nhiều thử thách phía trước.

Đã sao chép liên kết chương