Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Suýt Lộ Chân Tướng

Để mừng việc đàm phán hòa ước với Tam Quốc Tây Lương sắp hoàn tất tốt đẹp, triều đình tổ chức một buổi dạ yến lớn tại hoa viên hoàng cung, mời toàn bộ bá quan văn võ cùng những thương hội lớn có đóng góp cho việc hậu cần đón tiếp sứ đoàn, trong đó có Thông Bảo Trang.

Nhược Hi tham dự buổi dạ yến với thân phận chủ nhân thương hành, khoác lên mình bộ y phục lộng lẫy nhất, giữ phong thái điềm tĩnh dù biết rõ đây sẽ là một buổi tối đầy rẫy hiểm nguy ẩn giấu, khi cả Khưu Bá Trạch lẫn Cận Bá Tuyên đều sẽ có mặt, ánh mắt dò xét không rời khỏi bất kỳ ai bị tình nghi.

Giữa buổi tiệc, khi rượu đã ngà ngà, Cận Bá Tuyên bất ngờ đứng dậy, nâng chén hướng về phía Nhược Hi, giọng nói vang lên đầy ẩn ý trước mặt đông đảo quan khách.

"Ta nghe nói, chủ nhân Thông Bảo Trang gần đây có mối quan hệ khá thân thiết với đoàn sứ giả Tây Lương, đặc biệt là với vị nữ phụ tá vừa trải qua một trận bệnh nặng đột ngột." Ông nói, ánh mắt sắc bén như dao cau nhìn thẳng vào Nhược Hi. "Không biết chủ nhân có thể chia sẻ đôi điều về mối quan hệ này cho mọi người cùng nghe không?"

Cả bàn tiệc bỗng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nhược Hi. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm không gian, nhưng vẫn giữ được vẻ mặt bình thản đến kinh ngạc.

"Đại nhân quá khen." Nhược Hi mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng không hề nao núng. "Thông Bảo Trang có quan hệ buôn bán lâu năm với nhiều thương hội bên Tây Lương, việc thăm hỏi khi có người ốm đau cũng là lẽ thường trong giao thương. Không biết đại nhân có ý gì khác khi hỏi câu này?"

"Ta chỉ tò mò thôi." Cận Bá Tuyên nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng. "Gần đây, có không ít lời đồn đại về việc chủ nhân Thông Bảo Trang có mối liên hệ nào đó với tên đại đạo tặc Quỷ Diện Ma Nữ. Là một thương nhân có tiếng nói trong kinh thành, hẳn chủ nhân cũng nên làm rõ những lời đồn đại thất thiệt này, để tránh những hiểu lầm không đáng có."

Nhược Hi cảm nhận rõ ràng sức nặng của câu hỏi ấy, biết rằng đây không phải một câu hỏi bâng quơ mà là một đòn thử thăm dò có chủ đích. Nếu phản ứng quá gay gắt, sẽ càng khiến người ta nghi ngờ; nếu quá bình thản, cũng có thể bị coi là giả tạo.

"Đại nhân hẳn cũng biết, tin đồn trong dân gian vốn chẳng bao giờ thiếu, đặc biệt với những ai làm ăn phát đạt như Thông Bảo Trang." Nàng đáp, giọng vẫn giữ được sự điềm tĩnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Cận Bá Tuyên không chút run sợ. "Nếu đại nhân có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào, xin cứ trình lên Hình bộ điều tra rõ ràng. Ta tin công lý sẽ chứng minh sự trong sạch của Thông Bảo Trang."

Câu trả lời cứng cỏi nhưng không hề khiêu khích ấy khiến Cận Bá Tuyên khựng lại trong giây lát, không tìm được lý do gì để tiếp tục gây khó dễ trước mặt đông đảo quan khách mà không có bằng chứng cụ thể trong tay.

Ngồi cách đó không xa, Trường Phong trong bộ giáp Vũ Lâm Trung Lang Tướng phải kìm nén hết sức mới giữ được vẻ mặt bình thản, tay siết chặt chén rượu đến mức suýt làm nứt lớp men sứ mỏng manh. Anh không dám can thiệp trực tiếp, vì bất kỳ hành động bênh vực nào vào lúc này cũng có thể bị hiểu lầm thành có liên hệ mờ ám, chỉ có thể âm thầm quan sát, sẵn sàng ứng phó nếu tình huống trở nên tồi tệ hơn.

Uất Nguyệt Hàn, ngồi trên vị trí danh dự cùng với vài phi tần cũ của Tiên đế, cũng dõi mắt theo cuộc đối đáp với vẻ tò mò xen lẫn cảnh giác. Bà chưa từng gặp trực tiếp chủ nhân Thông Bảo Trang trước đây, nhưng qua cách nàng ứng đối khôn khéo trước câu hỏi hiểm hóc của Cận Bá Tuyên, bà không khỏi thầm đánh giá đây là một nhân vật không hề tầm thường, dù chưa thể xác định được liệu có mối nguy hiểm thực sự nào ẩn đằng sau vẻ ngoài ấy hay không.

"Con bé này có phong thái đường bệ lạ thường đối với một thương nhân bình dân." Bà thì thầm với viên nữ quan đứng hầu bên cạnh. "Ngươi có biết rõ về xuất thân của chủ nhân Thông Bảo Trang không?"

"Thưa Thái hậu, theo hồ sơ ghi nhận, chủ nhân Thông Bảo Trang xuất thân từ một gia đình thương nhân nhỏ ở phương nam, lên kinh thành lập nghiệp vài năm trước." Viên nữ quan đáp. "Không có gì bất thường trong lý lịch được khai báo."

Uất Nguyệt Hàn khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không thể gạt bỏ hoàn toàn cảm giác bất an mơ hồ ấy, như thể có một phần bản năng nào đó đang mách bảo bà rằng người phụ nữ trẻ tuổi đang ngồi cách đó không xa kia không đơn giản như những gì hồ sơ thể hiện.

Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Khưu Bá Trạch bất ngờ lên tiếng, giọng điềm đạm như đang hòa giải. "Cận đại nhân, hôm nay là buổi tiệc mừng hòa hiếu giữa hai nước, không phải nơi để tra hỏi công việc triều chính. Chủ nhân Thông Bảo Trang đã có nhiều đóng góp cho việc hậu cần đón tiếp sứ đoàn lần này, chúng ta nên cảm ơn thay vì nghi kỵ."

Lời nói ấy, dù mang vẻ hòa giải, lại khiến Nhược Hi càng thêm cảnh giác. Nàng biết Khưu Bá Trạch không phải người tốt bụng gì, việc ông ta lên tiếng bênh vực có lẽ chỉ vì không muốn gây scandal ngay trong buổi tiệc quan trọng này, chứ không phải vì đã gạt bỏ nghi ngờ.

Sau buổi tiệc, khi Nhược Hi cùng Trường Phong tìm được một góc vắng người để trao đổi nhanh, cả hai đều không giấu được vẻ lo lắng.

"Cận Bá Tuyên đã bắt đầu công khai nghi ngờ điện hạ ngay trước mặt bá quan." Trường Phong nói, giọng đầy căng thẳng. "Nếu hắn tìm được thêm bất kỳ bằng chứng nào, dù nhỏ nhất, tình hình sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm."

"Ta biết." Nhược Hi gật đầu, tay siết chặt vạt áo. "Nhưng ta cũng nhận ra một điều, có lẽ Khưu Bá Trạch chưa hoàn toàn tin tưởng vào nghi ngờ của Cận Bá Tuyên, nếu không, hắn đã không đứng ra bênh vực ta giữa đám đông như vậy. Có lẽ hắn vẫn còn nghi hoặc, chưa chắc chắn liệu ta có thật sự nguy hiểm hay không."

"Dù vậy, chúng ta không thể chủ quan." Trường Phong nhắc nhở. "Mọi hành động từ giờ trở đi phải cẩn trọng hơn gấp bội, đặc biệt là trong giai đoạn nước rút này."

Nhược Hi nhìn về phía hoàng cung sáng rực ánh đèn phía sau lưng, nơi buổi tiệc vẫn còn tiếp diễn, lòng thầm nghĩ, khoảng thời gian nàng có thể ẩn mình an toàn đang co hẹp lại từng ngày, và điều duy nhất nàng có thể làm lúc này là chạy đua với thời gian, hoàn thiện những mảnh ghép cuối cùng trước khi tấm màn bí mật bị vén lên theo cách bất lợi nhất cho nàng.

Trên đường trở về Thông Bảo Trang đêm đó, Nhược Hi ngồi trong kiệu, đầu óc không ngừng phân tích lại từng chi tiết của buổi tiệc. Nàng nhận ra, phản ứng của Uất Nguyệt Hàn tuy kín đáo nhưng không giấu được sự dò xét trong ánh mắt, một dấu hiệu cho thấy ngay cả khi chưa có bằng chứng cụ thể, bản năng của những kẻ từng gây ra tội ác luôn khiến họ nhạy cảm bất thường trước bất kỳ điều gì có thể đe dọa đến vị trí của mình.

Về đến nơi, nàng lập tức cho gọi Tang Dịch Phong đến bàn bạc về việc củng cố thêm lớp vỏ bọc cho Thông Bảo Trang. "Chúng ta cần chuẩn bị thêm một vài phương án dự phòng, phòng khi Cận Bá Tuyên hay Khưu Bá Trạch quyết định điều tra sâu hơn vào lý lịch của ta." Nàng nói. "Ta muốn có thêm vài nhân chứng giả, những người có thể xác nhận về gia đình thương nhân phương nam mà hồ sơ của ta đã dựng nên, phòng trường hợp cần thiết."

"Lão thần sẽ thu xếp ngay." Tang Dịch Phong đáp, ánh mắt đầy lo lắng. "Nhưng chủ nhân cũng nên cân nhắc đến khả năng tệ nhất, rằng nếu thân phận thật sự bị phát hiện trước khi chúng ta kịp hoàn thiện chứng cứ, chúng ta cần có một kế hoạch tháo lui an toàn."

"Ta đã nghĩ đến điều đó." Nhược Hi gật đầu, ánh mắt kiên định dù ẩn chứa không ít lo âu. "Nhưng ta sẽ không lùi bước chỉ vì một chút nguy hiểm. Đã đi đến bước này, ta không còn đường nào để quay lại nữa, chỉ có thể tiến về phía trước, dù con đường ấy có hiểm nguy đến đâu."

Đêm đã khuya, nhưng Nhược Hi vẫn không tài nào chợp mắt được. Nàng ngồi bên khung cửa sổ, nhìn ánh trăng treo cao trên bầu trời kinh thành, nghĩ về những gương mặt đã xuất hiện trong buổi tiệc tối nay — ánh mắt dò xét của Cận Bá Tuyên, vẻ điềm tĩnh giả tạo của Khưu Bá Trạch, và cả sự cảnh giác ngấm ngầm của Uất Nguyệt Hàn. Ba kẻ đã cùng nhau, hoặc riêng rẽ, góp phần đẩy cả gia tộc nàng vào bi kịch, giờ đây đang đứng trước nguy cơ bị chính những gì họ che giấu suốt bao năm lật tẩy.

"Không còn lâu nữa đâu." Nàng thì thầm với chính mình, ánh mắt ánh lên quyết tâm sắt đá. "Chỉ cần thêm một chút thời gian, một chút may mắn, sự thật sẽ được phơi bày, và các người sẽ phải trả giá cho tất cả những gì đã gây ra."

Đã sao chép liên kết chương