Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Nữ Thừa Kế Vương Vị Mang Gương Mặt Gian Ác

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Minh Oan Trước Bàn Dân Thiên Hạ

Bảy ngày sau phiên xét xử, một buổi lễ trọng đại khác được tổ chức tại điện Kim Loan, lần này không phải để sắc phong một kẻ tiếm quyền, mà để chính thức minh oan và khôi phục thân phận Thái nữ thừa kế cho Khương Nhược Hi trước toàn thể bá quan văn võ và đông đảo dân chúng kinh thành được phép vào tham dự từ ngoài quảng trường lớn trước cổng hoàng thành.

Vị lão thần từng giữ chức Đại Lý Tự Khanh, nay được cử làm chủ trì tạm thời của hội đồng nhiếp chính, đứng trước bệ rồng, tuyên đọc chiếu thư minh oan với giọng trang nghiêm vang xa khắp điện.

"Xét thấy Thái nữ Khương Nhược Hi, con gái duy nhất của Tiên đế Khương Bạt Uyên và Tiên Hoàng hậu Thư Nguyệt Khanh, ba năm trước bị gian thần Khưu Bá Trạch cùng đồng bọn vu oan tội giết hại song thân, nay toàn bộ sự thật đã được phơi bày rõ ràng qua chứng cứ xác thực và lời khai của các nhân chứng trực tiếp, hội đồng nhiếp chính tuyên bố: Thái nữ Khương Nhược Hi hoàn toàn vô tội, được khôi phục toàn bộ danh vị và quyền kế thừa ngai vàng Đại Hạ theo đúng huyết thống chính thống."

Tiếng hoan hô vang dội từ quảng trường bên ngoài hoàng thành, nơi hàng ngàn người dân kinh thành đã tụ tập từ sáng sớm để chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này. Nhiều người trong số họ, không hề hay biết, đã từng được Quỷ Diện Ma Nữ bí mật cứu giúp trong những năm tháng khốn khó dưới quyền nhiếp chính bất chính, giờ đây mới vỡ lẽ ra kẻ đã âm thầm giúp đỡ họ suốt bao năm qua chính là vị Thái nữ đứng trước mặt họ hôm nay.

Nhược Hi, khoác trên mình bộ triều phục dành riêng cho Thái nữ thừa kế lần đầu tiên sau ba năm, bước lên bậc thềm điện Kim Loan, ánh mắt nàng nhìn khắp bá quan và dân chúng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu trách nhiệm.

"Ba năm qua, ta đã phải sống dưới một cái tên bị cả thiên hạ khinh ghét, mang một gương mặt bị xem là biểu tượng của tội ác." Nàng nói, giọng vang khắp điện, đủ để những người đứng ngoài quảng trường cũng có thể nghe rõ qua hệ thống truyền tin được bố trí đặc biệt cho dịp này. "Nhưng ta chưa từng một khắc nào quên đi trách nhiệm của mình với giang sơn này, với từng người dân Đại Hạ đã phải chịu khổ cực dưới ách áp bức của gian thần."

Nàng đưa mắt nhìn về phía Khấu Đình Ân, đang ngồi trên một chiếc ghế đặc biệt gần đó, rồi tiếp tục. "Ta xin tạ ơn những người đã hy sinh thầm lặng để bảo vệ ta, để giữ gìn sự thật suốt ba năm qua, dù phải trả giá bằng chính máu thịt và tự do của mình."

Khấu Đình Ân, dù sức khỏe đã suy yếu nhiều, vẫn cố gắng đứng dậy, chắp tay hành lễ, nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn thời gian. Cả điện Kim Loan lặng đi trong một khoảnh khắc xúc động khó quên.

Trong đám đông dân chúng tụ tập tại quảng trường, một người thợ săn tên Tam, người từng là thành viên đầu tiên gia nhập Dạ Ảnh Các những ngày đầu dưới chân núi Lam Phong, đứng lặng người khi nghe tin, nước mắt lăn dài không kìm được. Ông không ngờ rằng cái bóng đen bí ẩn từng cứu giúp gia đình mình khỏi cảnh cùng cực năm nào, giờ đây lại chính là vị Thái nữ đang đứng uy nghi trên bậc thềm điện Kim Loan.

"Ta đã biết từ lâu, người ấy không phải kẻ xấu." Ông nói với những người đứng cạnh, giọng đầy tự hào xen lẫn xúc động. "Chỉ là không ngờ, người ấy lại có xuất thân cao quý đến vậy, mà vẫn không quản ngại nguy hiểm để giúp đỡ những kẻ thấp hèn như chúng ta."

Khắp các con phố kinh thành Vân Khánh, người dân bàn tán không ngớt về câu chuyện ly kỳ vừa được phơi bày, về một vị Thái nữ đã phải giả dạng đại đạo tặc suốt ba năm để sống sót và âm thầm gây dựng lực lượng lật đổ gian thần. Câu chuyện ấy nhanh chóng trở thành huyền thoại được truyền tụng khắp nơi, một biểu tượng của lòng kiên trì và chính nghĩa cuối cùng cũng chiến thắng gian tà.

Sau buổi lễ, Nhược Hi dành thời gian gặp riêng từng người đã đồng hành cùng nàng suốt hành trình gian nan vừa qua. Sư thái Tịnh Nghi, được mời đến tham dự với tư cách khách quý, chắp tay thi lễ trước nàng.

"Sư thái không cần đa lễ như vậy." Nhược Hi vội đỡ bà dậy, giọng đầy tình cảm. "Nếu không có sư thái che chở suốt ba năm qua, ta đã không thể có ngày hôm nay."

"Bần ni chỉ làm những gì lương tâm mách bảo." Sư thái đáp, ánh mắt hiền từ. "Nhìn thấy điện hạ đứng vững như hôm nay, đó là phần thưởng lớn nhất đối với bần ni."

"Sư thái có định trở về Tịnh Nghiệp Am không?" Nhược Hi hỏi, giọng đầy quan tâm. "Nếu sư thái muốn, ta có thể sắp xếp một nơi ở khang trang hơn ngay tại kinh thành, để tiện bề chăm sóc lúc tuổi già."

"Bần ni đã quen với cảnh núi non thanh tịnh rồi." Sư thái mỉm cười lắc đầu. "Am nhỏ ấy giờ đây cũng mang nhiều kỷ niệm quý giá với bần ni, nơi đã chứng kiến điện hạ trưởng thành từ một thiếu nữ đau khổ trở thành người có thể gánh vác cả giang sơn. Bần ni sẽ trở về đó, tiếp tục tu hành, chỉ mong thỉnh thoảng điện hạ ghé thăm là đủ."

Nhược Hi gật đầu, trong lòng thầm hứa sẽ luôn giữ liên lạc và chăm sóc cho người đã cưu mang mình trong những năm tháng khó khăn nhất, không để ân tình ấy bị lãng quên theo thời gian. Nàng cũng quyết định sẽ cho tu sửa lại Tịnh Nghiệp Am khang trang hơn, xem đó như một nơi tưởng niệm những năm tháng gian khó đã qua, đồng thời cũng là món quà tri ân dành cho người đã che chở mình suốt ba năm ròng rã.

Tang Dịch Phong, người vừa trở về kinh thành sau chuyến đi gian khổ tìm kiếm nhân chứng, cũng được Nhược Hi trọng thưởng xứng đáng, phong làm một trong những cố vấn thân cận nhất trong triều đình mới. Viên đô úy cấm quân năm xưa, dù phải chịu một phần hình phạt vì tội tham gia vào âm mưu sát hại hoàng thất, nhưng nhờ thái độ ăn năn và sự hợp tác tích cực làm chứng, được giảm án xuống mức lưu đày có thời hạn thay vì tử hình.

"Lão thần chỉ mong được nhìn thấy ngày điện hạ ổn định giang sơn, thế là đủ mãn nguyện lắm rồi." Tang Dịch Phong nói khi được Nhược Hi trao chức vị mới, giọng đầy xúc động. "Suốt bao năm phò tá tướng quân Úy Thành Kiệt rồi đến công tử Trường Phong, lão thần chưa từng dám mơ sẽ có ngày được góp phần dựng xây một triều đại thái bình thịnh trị như thế này."

"Không có công công và những người như công công, Dạ Ảnh Các đã không thể tồn tại và phát triển đến ngày hôm nay." Nhược Hi đáp, giọng chân thành. "Con đường phía trước còn dài, ta rất cần sự trợ giúp của công công trong việc ổn định lại triều chính sau những biến động vừa qua."

Nghê Bá Ninh, vị lão tướng đã dũng cảm lên tiếng ủng hộ Nhược Hi ngay tại thời khắc quyết định, cũng được phong làm Thống Lĩnh Cấm Quân, thay thế vị trí mà Cận Bá Tuyên để lại, đảm bảo an ninh hoàng cung trong giai đoạn chuyển giao quyền lực còn nhiều nhạy cảm phía trước.

Đêm đó, khi mọi nghi thức đã hoàn tất, Nhược Hi đứng một mình trên lầu cao nhìn xuống kinh thành Vân Khánh rực rỡ ánh đèn mừng sự kiện trọng đại vừa diễn ra. Trường Phong tìm đến bên nàng, cùng nhau ngắm nhìn khung cảnh thanh bình hiếm hoi sau bao biến động.

"Cảm giác thế nào, khi cuối cùng cũng được là chính mình sau ba năm?" Anh hỏi khẽ.

"Nhẹ nhõm, nhưng cũng đầy lo lắng." Nhược Hi thành thật đáp. "Minh oan chỉ là bước đầu tiên. Phía trước còn cả một giang sơn cần được chấn hưng sau ba năm dưới quyền gian thần, còn biết bao việc cần làm để Đại Hạ thật sự trở lại thái bình thịnh trị."

"Nàng không cần phải gánh vác một mình." Trường Phong nắm lấy tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự chân thành. "Ta, cùng tất cả những người đã sát cánh bên nàng suốt ba năm qua, sẽ luôn ở đây, cùng nàng xây dựng lại tất cả."

Nhược Hi tựa đầu vào vai anh, lần đầu tiên sau rất lâu cho phép bản thân được thả lỏng hoàn toàn, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa đêm khuya thanh vắng ấy.

"Ngươi còn nhớ đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau dưới chân núi Lam Phong không?" Nàng khẽ hỏi, giọng mang theo chút hoài niệm. "Khi đó ta còn chưa dám tin rằng mình sẽ có ngày hôm nay."

"Ta nhớ rất rõ." Trường Phong mỉm cười, ánh mắt anh dịu dàng nhìn nàng. "Một cô gái đeo mặt nạ quỷ diện, thân thủ nhanh nhẹn nhưng ánh mắt lại chất chứa một nỗi đau sâu thẳm mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Ngay từ khắc đó, ta đã biết, người này không phải kẻ tầm thường."

"Vậy mà giờ đây, chúng ta đã đi được một chặng đường dài đến thế." Nhược Hi khẽ thở dài, nhưng là một tiếng thở dài nhẹ nhõm chứ không còn nặng trĩu như những năm tháng trước. "Phía trước vẫn còn rất nhiều việc phải làm, nhưng ít nhất, đêm nay, ta có thể tạm gác lại mọi lo toan, chỉ đơn giản là tận hưởng cảm giác được sống thật với chính mình."

Hai người đứng lặng bên nhau rất lâu dưới bầu trời đầy sao, không cần thêm bất kỳ lời nói nào nữa, chỉ có sự hiện diện của nhau là đủ để xoa dịu mọi mệt mỏi sau một hành trình dài đằng đẵng vừa đi qua.

Đã sao chép liên kết chương