Chương 1
Chương 1 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Bảy giờ kém mười lăm phút sáng, tầng bốn mươi hai của tòa tháp Việt Thịnh vẫn còn chìm trong thứ ánh sáng xanh nhạt của đèn an ninh, chỉ có một khung cửa sổ sáng đèn: phòng làm việc riêng của thư ký điều hành. Kiều Thư Nhã đặt ly cà phê đen xuống góc bàn, đúng vị trí cách mép bàn hai mươi xăng-ti-mét như thói quen suốt ba năm nay, rồi mở laptop, rà lại lịch trình ngày mới của Tổng giám đốc Lăng Bách Việt.
Chín giờ, họp giao ban khối kinh doanh. Mười giờ rưỡi, gặp đại diện quỹ đầu tư nước ngoài về dự án trung tâm thương mại phía Đông. Mười bốn giờ, ký kết hợp tác chiến lược với đối tác Nhật Bản. Cô gạch chân dòng cuối cùng bằng bút đỏ — buổi ký kết ấy quan trọng, không được phép có bất kỳ sai sót nào, kể cả một chiếc ghế đặt lệch góc.
Thư Nhã hai mươi bảy tuổi, khuôn mặt thanh tú nhưng luôn giữ một vẻ nghiêm cẩn khiến người khác ngại bắt chuyện phiếm. Trong mắt toàn bộ nhân viên Việt Thịnh, cô là hình mẫu lý tưởng của một trợ lý cấp cao: đúng giờ đến từng phút, thuộc lòng mọi điều khoản hợp đồng, và đặc biệt kín tiếng — không ai từng nghe cô kể một câu chuyện riêng tư nào, kể cả sau những buổi tăng ca đến nửa đêm.
Không ai biết, kể cả người thân tín nhất trong ban giám đốc, rằng người phụ nữ mặc âu phục xám tro bước vào phòng làm việc của Tổng giám đốc mỗi sáng bằng thẻ nhân viên, tối muộn lại trở về cùng một căn hộ với ông ta, mở cùng một cánh cửa bằng một chiếc chìa khóa nằm trong túi xách công sở.
Cô là vợ hợp đồng của Lăng Bách Việt. Đã ba năm.
*
Bảy giờ bốn mươi lăm, cửa phòng làm việc mở ra không một tiếng động. Lăng Bách Việt bước vào, áo vest đen may đo ôm trọn dáng người cao và thẳng, gương mặt sắc lạnh như được tạc từ đá cẩm thạch, không một biểu cảm thừa thãi. Anh ba mươi tư tuổi, tiếp quản ghế Tổng giám đốc Việt Thịnh sớm hơn dự tính năm năm, và trong suốt thời gian ấy, chưa một lần để lộ ra bất kỳ điều gì có thể bị người khác nắm thóp.
"Lịch hôm nay." Giọng anh trầm, không thừa một âm tiết.
Thư Nhã đứng dậy, đưa tập tài liệu bằng cả hai tay, đúng như quy tắc bất thành văn giữa họ ở nơi công cộng — kể cả khi chỉ có hai người trong phòng kín, không camera, không ai nhìn thấy. "Chín giờ giao ban khối kinh doanh. Mười giờ rưỡi gặp đại diện quỹ đầu tư về dự án phía Đông, em đã chuẩn bị sẵn ba phương án đàm phán giá thuê mặt bằng. Mười bốn giờ ký kết với đối tác Nhật Bản, phòng họp tầng năm mươi đã được dọn theo đúng yêu cầu phong thủy phía đối tác đề nghị."
Bách Việt lướt mắt qua từng trang, gật đầu một cái duy nhất. Đó là cách anh thể hiện sự hài lòng — không lời khen, chỉ một cái gật đầu, và Thư Nhã đã học được cách đọc nó thành thạo hơn bất kỳ ngôn ngữ nào khác trong đời mình.
"Cuộc họp mười giờ rưỡi, cô vào cùng tôi." Anh nói, mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy tính bảng trong tay. "Tôi cần số liệu chi tiết ngay khi họ đưa ra câu hỏi, không muốn chờ."
"Vâng."
Chỉ vậy. Không một câu nào khác. Giữa họ, trong không gian công ty, luôn chỉ có bấy nhiêu từ ngữ cần thiết, sắc gọn như một bản hợp đồng — mà đúng là như thế thật.
*
Buổi trưa, Thư Nhã ăn cơm hộp một mình trong phòng nghỉ nhỏ dành riêng cho thư ký điều hành, tầng bốn mươi hai, nơi hiếm ai lai vãng vì phải quẹt thẻ riêng mới vào được. Cô mở ngăn kéo bàn làm việc, bên dưới lớp hồ sơ dày, có một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh rêu. Bên trong là một chiếc nhẫn bạch kim đơn giản, không đính đá, không khắc chữ.
Đó là chiếc nhẫn cưới của cô.
Ba năm trước, trong một đêm mùa đông lạnh cắt da, cô đã đeo chiếc nhẫn này trước mặt một công chứng viên và hai người làm chứng, ký tên vào một bản hợp đồng hôn nhân dày hai mươi trang với đầy đủ điều khoản: thời hạn ba năm, không được yêu cầu tình cảm, không được xuất hiện cùng nhau ở bất kỳ sự kiện nào ngoài công việc, và tuyệt đối không ai trong công ty Việt Thịnh được biết sự thật này.
Đổi lại, khoản nợ viện phí khổng lồ của cha cô — người đã trải qua một ca phẫu thuật tim phức tạp — được thanh toán trọn vẹn, và cô được đảm bảo một vị trí ổn định, lâu dài trong tập đoàn.
Cô không hỏi lý do vì sao Lăng Bách Việt lại cần một cuộc hôn nhân giả. Anh cũng không giải thích. Chỉ có một câu duy nhất anh nói với cô đêm hôm đó, khi đưa bản hợp đồng qua bàn: "Cô là người duy nhất tôi tin sẽ không dùng chuyện này để đòi hỏi thêm bất cứ điều gì."
Thư Nhã đã tin rằng mình có thể sống với một cuộc hôn nhân không cảm xúc suốt ba năm, giống như tin rằng mình có thể quản lý một bảng cân đối kế toán không sai lệch một đồng. Cô đã nhầm ở phần cảm xúc, dù không bao giờ để lộ ra, dù cất kỹ điều đó y hệt cách cô cất chiếc nhẫn trong ngăn kéo — chỉ mang ra khi không có ai, chỉ đeo trong bốn bức tường của căn hộ chung, và tháo ra trước khi bước chân ra khỏi cửa mỗi sáng.
*
Buổi tối, căn hộ áp mái tầng ba mươi của khu chung cư cao cấp phía Tây thành phố sáng đèn ấm áp, khác hẳn không khí lạnh lẽo nơi văn phòng. Đây là nơi duy nhất hai người được phép là "vợ chồng" theo đúng nghĩa sinh hoạt — dùng chung một bữa tối, ngồi chung một chiếc sofa xem tin tức, dù giữa họ vẫn luôn có một khoảng cách vừa đủ để không ai phải chạm vào ai.
"Đối tác Nhật Bản hài lòng với buổi ký kết." Bách Việt nói, cởi cà vạt, ném hờ hững lên lưng ghế. "Nhờ cô chuẩn bị số liệu kỹ, họ không có câu hỏi nào làm khó được."
"Đó là công việc của em." Thư Nhã đáp, đặt đĩa canh xuống bàn ăn.
Anh nhìn cô một lúc, ánh mắt sắc lẹm thường ngày dịu lại đôi chút — chỉ đôi chút, đủ để cô nhận ra nhưng không đủ để cô dám tin đó là điều gì khác ngoài sự mệt mỏi cuối ngày. "Hôm nay tròn ba năm."
Thư Nhã khựng lại một nhịp thở. Cô biết chứ. Cô nhớ từng ngày, từng giờ, còn rõ hơn cả ngày sinh của chính mình, vì cô là người giữ bản hợp đồng, là người tính ngược từng năm hết hạn như một quả bom hẹn giờ treo lơ lửng trên đầu cuộc sống của mình. Nhưng cô không ngờ anh cũng nhớ.
"Vâng, tròn ba năm." Cô đáp, giọng cố giữ bình thản như đang xác nhận một cuộc họp thường kỳ.
"Tối nay có tiệc mừng dự án phía Đông ký kết thành công, ở nhà hàng trên tầng thượng khách sạn Ánh Dương. Ban giám đốc đều tham dự." Anh nói, đứng dậy đi về phía tủ rượu, rót ra hai ly vang đỏ, đưa cho cô một ly như một thói quen đã hình thành từ những lần ăn mừng dự án trước đó. "Xem như vừa mừng dự án, vừa..." Anh dừng lại, không nói tiếp câu sau, chỉ nâng ly lên khẽ chạm vào ly của cô. Tiếng thủy tinh va nhau trong veo, vang lên giữa căn phòng yên tĩnh như một lời chúc mừng không thành lời cho một cuộc hôn nhân không ai được phép biết.
Thư Nhã nhấp một ngụm rượu, vị đắng nhẹ tan trên đầu lưỡi. Cô nhìn người đàn ông trước mặt — người mà cô đã học thuộc từng cử chỉ, từng cách nhíu mày khi suy nghĩ, từng khoảng lặng trước khi đưa ra quyết định quan trọng, suốt ba năm ròng rã — và tự hỏi liệu có phải mình đang đứng ở lằn ranh nguy hiểm nhất của một hợp đồng: khi trái tim bắt đầu đòi hỏi những điều văn bản pháp lý chưa từng cho phép.
Cô không biết rằng đêm nay, chính lằn ranh ấy sẽ bị xóa nhòa hoàn toàn.
*
Bữa tiệc tại khách sạn Ánh Dương rộn ràng ánh đèn và tiếng cụng ly. Là thư ký riêng, Thư Nhã có mặt với vai trò hỗ trợ hậu cần, đứng lặng lẽ ở góc phòng, quan sát Bách Việt tiếp chuyện các đối tác, cổ đông lớn, và cả ông Lăng Chính Nghĩa — bác ruột của anh, hiện là Chủ tịch Hội đồng quản trị danh dự, người luôn nhìn cô bằng ánh mắt dò xét mỗi khi hai người xuất hiện gần nhau quá lâu.
"Cô Thư Nhã làm việc chăm chỉ quá, uống một ly cho vui đi." Một cổ đông lớn tuổi cười xòa, dúi vào tay cô ly rượu mừng. Từ chối mãi cũng thành lạc lõng giữa không khí ăn mừng, cô đành nhấp từng ngụm nhỏ, không ngờ men rượu ngấm nhanh hơn mình tưởng sau ly vang lúc chiều.
Đến khi bữa tiệc tàn, mọi người lần lượt ra về, Thư Nhã chuếnh choáng đứng ở hành lang chờ thang máy, đầu óc quay cuồng nhẹ. Bách Việt xuất hiện bên cạnh, không nói gì, chỉ đặt tay lên lưng cô, dẫn cô vào thang máy riêng dành cho ban giám đốc.
"Cô say rồi." Anh nói, giọng trầm hơn bình thường.
"Em không sao." Cô lắc đầu, nhưng bước chân loạng choạng phản bội lời nói.
Trong không gian hẹp của thang máy, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên gương, Thư Nhã ngẩng lên nhìn anh, và trong khoảnh khắc ấy, cô không còn là thư ký điều hành mẫu mực, cũng không còn cố giữ khoảng cách của một cuộc hôn nhân hợp đồng. Cô chỉ là một người phụ nữ đã âm thầm rung động suốt ba năm, đứng trước người đàn ông mình không được phép yêu.
Bách Việt nhìn xuống cô, ánh mắt anh — vốn luôn lạnh lẽo và kiểm soát — trong phút chốc mất đi sự phòng bị quen thuộc. Cửa thang máy mở ra ở tầng ba mươi, nhưng không ai trong hai người bước ra ngay.
Đêm đó, lần đầu tiên sau ba năm sống như những người xa lạ ký chung một tờ giấy, ranh giới giữa hợp đồng và tình cảm thật đã bị xóa nhòa hoàn toàn, trong căn hộ áp mái chỉ có ánh trăng mùa đông len qua khung cửa kính, lạnh lẽo mà rực cháy.
Không ai trong hai người biết rằng, chính đêm ấy sẽ là khởi đầu của một cơn bão sắp ập đến, không chỉ với cuộc hôn nhân bí mật của họ, mà với cả một đế chế mang tên Việt Thịnh.