Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 14

Chương 14 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Tối hôm đó, Thư Nhã về đến căn hộ trước Bách Việt, ngồi chờ trong phòng khách với tập tài liệu cũ đặt ngay ngắn trên bàn trà, lòng cô đã bình tĩnh hơn nhiều so với buổi chiều, nhưng vẫn còn nguyên vẹn một sự tổn thương âm ỉ cần được giải tỏa.

Khi Bách Việt về đến nhà, vừa bước vào phòng khách, ánh mắt anh đã dừng lại ngay trên tập tài liệu quen thuộc đặt trên bàn. Gương mặt anh thoáng biến sắc, rõ ràng nhận ra đó chính là bản ghi nhớ nội bộ ba năm trước mà anh tưởng đã được cất giấu an toàn trong phòng lưu trữ.

"Em đã nói chuyện với chú Chính Nghĩa." Anh nói, không phải một câu hỏi, giọng anh trầm xuống, có chút gì đó giống như sự nhẹ nhõm lẫn lo lắng đan xen.

"Vâng." Thư Nhã đáp, đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô không còn run rẩy như những ngày trước đó nữa. "Em biết toàn bộ sự thật rồi, Bách Việt. Về Khả Di, về âm mưu ba năm trước, về lý do thật sự khiến anh chọn em."

Bách Việt đứng lặng, không né tránh ánh mắt cô, nhưng cũng không nói thêm được lời nào, như đang chờ đợi cô nói hết những gì cô muốn nói trước khi anh đưa ra bất kỳ lời giải thích nào. Anh cởi áo khoác, đặt xuống ghế một cách chậm rãi, như đang cố kéo dài thêm vài giây để sắp xếp lại những lời anh đã chuẩn bị sẵn trong đầu suốt cả quãng đường về nhà, kể từ khi nhận được tin nhắn của chú Chính Nghĩa báo rằng Thư Nhã đã biết toàn bộ sự thật.

"Tại sao anh không nói cho em biết sớm hơn?" Cô hỏi, giọng cô không còn giận dữ như buổi chiều, mà mang một nỗi buồn sâu lắng hơn. "Suốt ba năm qua, em luôn nghĩ mình chỉ là một sự lựa chọn tiện lợi, một quân cờ trong lúc cấp bách. Em đã học cách chấp nhận điều đó, học cách không đòi hỏi thêm bất cứ điều gì từ anh, vì em nghĩ mình không xứng đáng được nhiều hơn thế. Nếu em biết sớm hơn rằng anh đã chủ động chọn em, đã tin tưởng em đến vậy, có lẽ mọi chuyện đã khác đi rất nhiều."

*

Bách Việt bước lại gần, tay anh khẽ nắm lấy tay cô, ánh mắt anh lần đầu tiên sau rất nhiều năm hoàn toàn không còn một chút phòng bị nào. "Anh sợ." Anh nói, giọng anh khàn đi vì cảm xúc dồn nén. "Anh sợ nếu em biết mình quan trọng đến mức nào trong quyết định đó, em sẽ cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè lên vai, sẽ không còn có thể sống tự nhiên bên anh nữa, giống như một nhân viên bình thường đang làm tốt công việc của mình. Anh muốn em ở bên anh vì em muốn vậy, không phải vì em cảm thấy mình mắc nợ một trọng trách nào đó."

"Nhưng anh có nghĩ đến việc, chính sự im lặng ấy đã khiến em nghĩ mình không có giá trị gì trong mắt anh suốt ba năm qua không?" Cô hỏi, nước mắt lăn dài không kiềm chế được nữa. "Em đã từng nghĩ, có lẽ anh chọn em chỉ vì em là người dễ bảo nhất, ít đòi hỏi nhất, không phải vì anh thật sự tin tưởng hay trân trọng em."

"Không phải vậy." Anh siết chặt tay cô hơn, giọng anh gấp gáp như muốn nói ra hết mọi điều đã kìm nén suốt bấy lâu. "Thư Nhã, anh đã quan sát em làm việc suốt hai năm trước khi mọi chuyện xảy ra. Anh biết rõ cách em xử lý mọi tình huống khó khăn bằng sự bình tĩnh và chính trực hiếm có. Anh biết em sẽ không bao giờ lợi dụng bí mật này để trục lợi, sẽ luôn giữ vững nguyên tắc của mình dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Đó không phải là vì em dễ bảo, mà vì em là người duy nhất anh tin tưởng đủ để giao phó vận mệnh của cả một gia tộc."

Anh dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu, như đang chuẩn bị tinh thần để nói ra điều khó khăn nhất. "Và anh nghĩ, ngay từ những ngày đầu tiên chung sống, tình cảm anh dành cho em đã sớm vượt ra khỏi giới hạn của một bản hợp đồng, chỉ là anh chưa bao giờ đủ can đảm để thừa nhận điều đó, kể cả với chính mình, cho đến khi Khả Di trở về và anh nhận ra mình sợ mất em nhiều hơn bất cứ điều gì khác trên đời."

"Đêm cô ngất xỉu tại phòng họp," anh nói tiếp, giọng anh run lên khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, "anh đã hoảng loạn đến mức quên mất mình đang đứng trước toàn thể hội đồng quản trị, chỉ biết lao đến bên cô, nắm lấy tay cô, cầu mong cô ổn. Lúc đó anh mới thật sự nhận ra, nếu có chuyện gì xảy ra với em, anh sẽ không thể nào chịu đựng nổi, một cảm giác mà chưa từng có bất kỳ ai khác trong đời khiến anh trải qua, kể cả với Khả Di trước đây."

*

Thư Nhã đứng lặng, để những giọt nước mắt rơi tự do trên gò má, cảm nhận rõ ràng một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn đau đớn đang tràn ngập trong lòng. Suốt ba năm qua, cô đã tự giam mình trong một niềm tin sai lầm rằng mình không đáng được yêu thương thật sự, rằng cuộc hôn nhân của cô chỉ là một sự sắp đặt lạnh lùng không mang bất kỳ giá trị cảm xúc nào. Giờ đây, khi sự thật được phơi bày, cô nhận ra mình đã đánh giá thấp cả bản thân lẫn tình cảm của người đàn ông đứng trước mặt mình.

"Tại sao anh không nói điều này với em sớm hơn, ngay cả sau đêm say ấy?" Cô hỏi, giọng cô vẫn còn nghẹn ngào. "Nếu anh nói ra, có lẽ em đã không phải trải qua những đêm dài lo sợ một mình, không phải lên kế hoạch rời đi trong âm thầm vì nghĩ mình không có chỗ đứng thật sự trong lòng anh."

"Anh biết, và anh xin lỗi vì điều đó." Bách Việt cúi đầu, giọng anh trĩu nặng sự ân hận. "Anh đã quá quen với việc kiểm soát mọi cảm xúc của mình đến mức quên mất rằng, đôi khi, im lặng gây tổn thương nhiều hơn bất kỳ lời nói thẳng thắn nào. Anh hứa, từ hôm nay, sẽ không còn bất kỳ bí mật nào giữa hai ta nữa."

"Vậy còn chuyện của Khả Di và Quỹ Hằng Phát bây giờ thì sao?" Cô hỏi, giọng cô dần lấy lại vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng lần này là sự điềm tĩnh của một người đã sẵn sàng đối mặt, không còn là sự cam chịu như trước đây nữa. "Cô ta đang tìm cách thâu tóm Việt Thịnh, đúng không? Đây không đơn thuần chỉ là chuyện tình cảm cá nhân nữa."

"Đúng vậy." Bách Việt gật đầu, gương mặt anh trở lại vẻ nghiêm túc của một người đứng đầu tập đoàn đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng thật sự. "Anh đã cho người âm thầm điều tra hoạt động của Hằng Phát suốt vài tuần qua, nhưng cô ta rất cẩn thận, che giấu dấu vết kỹ lưỡng. Anh lo rằng nếu không tìm ra được bằng chứng cụ thể về âm mưu thâu tóm, chúng ta sẽ rất khó để ngăn chặn cô ta một cách hợp pháp."

Thư Nhã im lặng một lúc, đầu óc cô bắt đầu vận hành theo cách quen thuộc của một người từng xử lý hàng nghìn bộ hồ sơ tài chính phức tạp trong suốt sự nghiệp thư ký điều hành của mình. "Nếu cô ta đã từng dùng chiêu bài rò rỉ thông tin và gom cổ phần âm thầm ba năm trước, có lẽ lần này cô ta cũng sẽ áp dụng một chiến thuật tương tự, chỉ là tinh vi hơn. Em nghĩ chúng ta nên bắt đầu rà soát lại toàn bộ danh sách cổ đông nhỏ lẻ đã có giao dịch bất thường trong thời gian gần đây, đối chiếu với các công ty vỏ bọc có liên hệ với Hằng Phát."

Bách Việt nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh một sự ngưỡng mộ chân thành. "Em định giúp anh sao? Dù biết rõ điều đó có thể khiến em và đứa trẻ gặp nguy hiểm?"

"Anh vừa nói em là người anh tin tưởng để giao phó vận mệnh của cả một gia tộc." Thư Nhã đáp, giọng cô kiên định lạ thường, tay khẽ đặt lên vùng bụng của mình. "Em sẽ không để niềm tin đó trở thành vô nghĩa. Hơn nữa, đây không chỉ là cuộc chiến của anh nữa, Bách Việt à. Đây là cuộc chiến của cả gia đình chúng ta, kể cả đứa trẻ này."

Bách Việt kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô trong một cái ôm đầy cảm xúc mà cả hai đều đã kìm nén suốt quá lâu. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, rồi lên bụng cô, như một lời hứa thầm lặng dành cho đứa trẻ vẫn còn chưa chào đời. "Từ giờ, cả ba chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thứ, không ai phải một mình gánh vác nữa."

Thư Nhã tựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ, và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng ngày sống trong nơm nớp lo sợ, cô cảm thấy một sự bình yên thật sự len lỏi vào tâm hồn mình. Cô biết, con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai với âm mưu thâu tóm của Tống Khả Di đang chờ đợi, nhưng ít nhất, giờ đây cô không còn phải đối mặt với nó một mình nữa.

Ngoài cửa sổ, đêm mùa đông vẫn lạnh lẽo như thường lệ, nhưng trong căn hộ nhỏ ấy, lần đầu tiên sau ba năm, cả hai người đều cảm nhận được một hơi ấm chân thật, không còn bất kỳ bức tường ngăn cách nào giữa họ nữa — chỉ còn lại một sự đồng lòng vững chắc để cùng nhau đối mặt với cơn bão đang chực chờ ập đến.

Đã sao chép liên kết chương