Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Để tránh phải chạm mặt Tống Khả Di thêm bất kỳ lần nào nữa tại tầng bốn mươi hai — nơi cô ta bắt đầu lui tới thường xuyên hơn với danh nghĩa bàn bạc hợp tác đầu tư — Thư Nhã đề nghị được chuyển tạm thời sang làm việc tại phòng lưu trữ hồ sơ cũ của ban giám đốc, một căn phòng nhỏ nằm khuất ở tầng ba mươi tám, nơi cất giữ toàn bộ tài liệu pháp lý và hợp đồng của tập đoàn từ hơn một thập kỷ trước.

Cô viện cớ cần rà soát lại hệ thống lưu trữ để phục vụ công tác kiểm toán nội bộ cuối năm, nhưng thật ra, cô chỉ đơn giản là muốn có một không gian yên tĩnh, tránh xa những ánh mắt dò xét và những lời thì thầm bàn tán ngoài kia, để có thời gian suy nghĩ thấu đáo về quyết định của mình, một quyết định mà cô biết sẽ ảnh hưởng đến cả quãng đời còn lại của bản thân và đứa trẻ.

Căn phòng lưu trữ phủ đầy bụi thời gian, những chiếc tủ hồ sơ kim loại cũ kỹ xếp thành hàng dài, mỗi ngăn kéo được đánh số theo năm tháng. Thư Nhã dành cả buổi sáng để lau dọn, sắp xếp lại những tập hồ sơ đã ố vàng, công việc tay chân đơn giản giúp cô tạm thời quên đi những rối ren trong lòng.

Ánh nắng nhạt xuyên qua ô cửa sổ nhỏ phủ đầy bụi, chiếu thành từng vệt sáng lấp lánh giữa không khí tĩnh lặng của căn phòng, nơi dường như thời gian đã ngừng trôi so với nhịp sống hối hả bên ngoài. Cô thấy lòng mình dịu lại đôi chút giữa không gian này, xa khỏi những ánh mắt dò xét và những lời thì thầm bàn tán vẫn không ngừng vây quanh cô suốt những ngày qua.

Đến gần trưa, khi kéo một ngăn tủ đánh dấu năm diễn ra biến cố tài chính ba năm trước — năm ông Lăng nhồi máu cơ tim, năm cô ký hợp đồng hôn nhân với Bách Việt — cô vô tình làm rơi một tập hồ sơ dày bọc bìa da đã sờn cũ xuống sàn. Những trang giấy bên trong tung tóe ra khắp nơi, và khi cúi xuống nhặt lại, ánh mắt cô vô tình dừng lại trên một trang tài liệu có tiêu đề khiến tim cô đập thót lên: "Bản ghi nhớ nội bộ — Phương án ổn định cơ cấu quản trị Việt Thịnh sau sự cố rò rỉ tài chính."

Cô ngồi thụp xuống sàn, tay run rẩy lật từng trang tài liệu, mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ được đánh máy trang trọng, kèm theo chữ ký và con dấu xác nhận của phòng pháp chế tập đoàn từ ba năm trước, cảm giác như đang mở ra một cánh cửa dẫn vào một quá khứ mà cô chưa từng được phép biết đến.

*

Tài liệu ghi rõ, chỉ vài giờ sau khi ông Lăng nhập viện vì cơn nhồi máu cơ tim, một cuộc họp khẩn cấp giữa gia tộc họ Lăng và gia tộc họ Tống đã diễn ra, trong đó phía gia tộc Tống đưa ra đề nghị "giải pháp ổn định niềm tin cổ đông" thông qua một cuộc hôn nhân sáp nhập giữa Bách Việt và Tống Khả Di.

Nhưng điều khiến Thư Nhã bàng hoàng nhất không phải là chi tiết ấy — cô đã lờ mờ đoán được phần nào qua những gì Khả Di từng nói bóng gió — mà là một ghi chú viết tay ở lề trang tài liệu, nét chữ quen thuộc mà cô nhận ra ngay lập tức là của Bách Việt: "Không thể chấp nhận phương án sáp nhập. Cần tìm phương án thay thế trong vòng bốn mươi tám giờ. Đã có nhân sự phù hợp — đủ tin cậy, đủ bản lĩnh để bảo vệ bí mật này lâu dài."

Và ở một trang tiếp theo, một bản dự thảo đề xuất được đánh máy cẩn thận, đề ngày chỉ một ngày sau cuộc họp khẩn cấp ấy, với tiêu đề: "Đề xuất phương án hôn nhân hợp đồng — Bên đề nghị: Lăng Bách Việt. Bên được đề nghị: Kiều Thư Nhã."

Thư Nhã ngồi lặng người trên sàn nhà lạnh ngắt, tay siết chặt lấy tập tài liệu, đầu óc quay cuồng không thể tiếp nhận nổi thông tin vừa đọc được. Suốt ba năm qua, cô luôn tin rằng mình chỉ là một lựa chọn tình cờ, một người được gọi đến trong lúc cấp bách vì tiện lợi — chính Bách Việt cũng để cô hiểu như vậy, chưa từng đính chính hay giải thích thêm bất cứ điều gì khác. Nhưng tài liệu này, với dòng chữ "Bên đề nghị: Lăng Bách Việt", lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Anh không hề bị dồn vào thế phải chọn cô như một giải pháp bất đắc dĩ cuối cùng. Anh đã chủ động đề xuất cô, đã ghi rõ lý do "đủ tin cậy, đủ bản lĩnh" — những từ ngữ cho thấy đây là một quyết định có tính toán, có cân nhắc kỹ lưỡng, chứ không phải một sự lựa chọn ngẫu nhiên trong cơn hoảng loạn.

*

Cô lật tiếp những trang tài liệu còn lại, tìm kiếm thêm bất kỳ manh mối nào có thể giải thích rõ hơn động cơ thật sự đằng sau quyết định của Bách Việt. Nhưng phần lớn nội dung còn lại chỉ là những điều khoản pháp lý khô khan của hợp đồng hôn nhân, không có thêm bất kỳ ghi chú cá nhân nào khác.

Chỉ có một trang cuối cùng, gần như bị kẹp lẫn vào bìa sau của tập hồ sơ, là một tờ giấy note nhỏ, nét chữ viết tay vội vàng hơn, có vẻ như được viết trong một khoảnh khắc riêng tư nào đó chứ không phải văn bản chính thức: "Cô ấy không đáng phải gánh chịu hậu quả từ những toan tính của người khác. Nhưng đây là cách duy nhất anh có thể bảo vệ cô, bảo vệ công ty, mà không biến cô thành nạn nhân của một cuộc hôn nhân thật sự bị ép buộc bởi một kẻ như Khả Di."

Thư Nhã đọc đi đọc lại dòng chữ ấy nhiều lần, nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má mà cô không hề hay biết. Cô không hiểu hết ý nghĩa đằng sau câu nói ấy — "bảo vệ cô" khỏi điều gì, tại sao lại nhắc đến việc "biến cô thành nạn nhân" — nhưng rõ ràng, đằng sau quyết định lạnh lùng có vẻ toan tính của Bách Việt ba năm trước, còn ẩn chứa một điều gì đó phức tạp hơn nhiều những gì cô từng hình dung.

Cô gấp tập tài liệu lại, ôm chặt vào ngực, ngồi lặng người giữa căn phòng lưu trữ bụi bặm, lòng ngổn ngang trăm mối suy nghĩ. Nếu Bách Việt đã chủ động chọn cô, đã dành thời gian cân nhắc kỹ lưỡng thay vì chỉ đơn thuần chớp lấy một giải pháp tiện lợi trong cơn hoảng loạn, vậy tại sao suốt ba năm qua anh chưa từng nói cho cô biết sự thật này? Tại sao anh lại để cô tin rằng mình chỉ là một quân cờ vô nghĩa, một sự lựa chọn ngẫu nhiên không mang bất kỳ ý nghĩa đặc biệt nào?

Cô cố gắng nhớ lại từng khoảnh khắc trong ba năm qua, từng lần Bách Việt vô tình để lộ một sự quan tâm nhỏ nhặt rồi lại vội vàng thu mình lại như sợ bị phát hiện. Giờ đây, khi ghép nối với tài liệu vừa tìm thấy, những mảnh ghép rời rạc ấy bắt đầu tạo thành một bức tranh hoàn toàn khác với những gì cô từng tin tưởng suốt bấy lâu.

*

Cô rời khỏi phòng lưu trữ khi trời đã sẩm tối, tập tài liệu được cô cẩn thận cất vào túi xách riêng, không để lại bất kỳ dấu vết nào cho thấy nó đã bị phát hiện. Trên đường về căn hộ, đầu óc cô vẫn quay cuồng với hàng trăm câu hỏi chưa có lời giải đáp, mỗi bước chân đi qua hành lang quen thuộc của tòa nhà giờ đây bỗng trở nên xa lạ, như thể cô đang nhìn lại toàn bộ ba năm qua bằng một đôi mắt hoàn toàn khác.

Cô nhớ lại câu nói của Tống Khả Di tại văn phòng vài ngày trước: "Ba năm trước, sau khi công ty gặp khủng hoảng, anh ấy cần một cuộc hôn nhân trên giấy để trấn an cổ đông." Câu nói ấy, giờ đây khi đối chiếu với tài liệu vừa tìm thấy, dường như chỉ đúng một nửa sự thật. Đúng là có một cuộc khủng hoảng, đúng là hôn nhân được dùng để trấn an cổ đông, nhưng động cơ thật sự đằng sau việc chọn cô, chứ không phải bất kỳ ai khác, vẫn còn là một ẩn số cô chưa thể lý giải trọn vẹn.

Và câu hỏi ám ảnh cô nhất, câu hỏi khiến cô không thể chợp mắt suốt đêm hôm đó khi nằm bên cạnh Bách Việt đang say ngủ, là: liệu cuộc khủng hoảng ba năm trước có liên quan trực tiếp đến chính Tống Khả Di hay gia tộc của cô ta hay không? Và nếu đúng là như vậy, thì sự trở lại của người phụ nữ ấy lúc này, cùng với Quỹ đầu tư Hằng Phát đang nhắm đến Việt Thịnh, liệu có phải chỉ đơn thuần là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là sự tiếp nối của một âm mưu đã bắt đầu từ rất lâu trước đây, một âm mưu mà cô, không hề hay biết, đã vô tình trở thành một phần của lời giải?

Thư Nhã nhìn lên trần nhà trong bóng tối, tay siết chặt tập tài liệu vẫn giấu dưới gối, tự nhủ lòng mình rằng ngày mai, cô sẽ bắt đầu tìm hiểu đến tận cùng sự thật, dù điều đó có khiến cô phải đối mặt với những điều đau đớn hơn nữa hay không. Cô liếc nhìn Bách Việt đang say ngủ bên cạnh, gương mặt anh trong giấc ngủ trông bình yên đến lạ, khác hẳn vẻ căng thẳng anh luôn mang theo suốt những ngày gần đây, và cô tự hỏi, liệu phía sau vẻ bình yên ấy, anh còn đang giấu diếm bao nhiêu điều nữa mà cô chưa từng biết đến.

Đã sao chép liên kết chương