Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Thư Nhã dành trọn một tuần sau đó để biến phòng lưu trữ hồ sơ cũ ở tầng ba mươi tám thành một trung tâm điều tra bí mật của riêng mình. Cô mang đến đó chiếc laptop cá nhân, một tấm bảng trắng nhỏ mua từ cửa hàng văn phòng phẩm gần nhà, và bắt đầu dựng lại toàn bộ sơ đồ các công ty vỏ bọc mà cô nghi ngờ có liên hệ với Quỹ Hằng Phát, dựa trên những manh mối cô đã thu thập được.

Cô làm việc với sự tỉ mỉ của một người từng quản lý hàng nghìn trang hợp đồng trong suốt sự nghiệp thư ký điều hành, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào — từ ngày thành lập của mỗi công ty, người đại diện pháp luật, địa chỉ đăng ký kinh doanh, cho đến những giao dịch chuyển nhượng cổ phần được công bố công khai trên hệ thống của sở giao dịch chứng khoán.

Mỗi tối, sau khi Bách Việt đã ngủ, cô lại lặng lẽ rời giường, khoác thêm chiếc áo choàng mỏng, xuống phòng làm việc riêng để tiếp tục rà soát dữ liệu, đôi khi làm việc đến tận hai ba giờ sáng dù bụng đã bắt đầu nhô lên rõ rệt hơn. Cô biết mình cần phải giữ gìn sức khỏe cho đứa trẻ, nhưng nỗi lo về sự an toàn của cả gia đình khiến cô không thể cho phép bản thân chậm trễ dù chỉ một ngày.

"Nhìn kìa," cô nói với Bách Việt trong một buổi tối, chỉ vào tấm bảng trắng chằng chịt những đường kẻ nối các cái tên với nhau, "ba trong số bảy công ty này đều đăng ký kinh doanh tại cùng một tòa nhà văn phòng, tầng mười hai đường Nguyễn Trãi. Và nếu em không nhầm, đây chính là địa chỉ từng được nhắc đến trong một hồ sơ pháp lý cũ mà em tìm thấy có liên quan đến một công ty tư vấn tài chính do gia tộc họ Tống từng sở hữu trước đây."

Bách Việt nhìn tấm bảng, ánh mắt anh đầy sự ngưỡng mộ xen lẫn lo lắng. "Em làm tất cả những điều này chỉ trong một tuần sao?"

"Em đã có kinh nghiệm xử lý dữ liệu phức tạp suốt nhiều năm rồi." Cô đáp, khẽ mỉm cười, dù gương mặt cô đã hằn rõ vẻ mệt mỏi vì thức khuya nhiều đêm liền. "Nhưng em cần thêm thời gian để có được bằng chứng đủ vững chắc, không chỉ là những suy luận logic. Chúng ta cần tìm ra được mối liên hệ tài chính trực tiếp, dòng tiền cụ thể chảy từ Hằng Phát đến các công ty vỏ bọc này."

*

Để có được bằng chứng cụ thể hơn, Thư Nhã quyết định tìm đến sự trợ giúp của một chuyên gia kiểm toán pháp y độc lập, người mà cô từng hợp tác trong một dự án kiểm toán nội bộ vài năm trước và biết rõ năng lực chuyên môn đáng tin cậy của ông. Bà giữ kín danh tính của người này ngay cả với phần lớn nhân viên trong công ty, chỉ báo cáo trực tiếp với Bách Việt và ông Chính Nghĩa để tránh rò rỉ thông tin ra ngoài trước khi có đủ chứng cứ.

"Dựa trên những gì cô cung cấp, tôi tin rằng có một dòng tiền được luân chuyển qua ít nhất bốn lớp công ty trung gian trước khi đến tay các cổ đông nhỏ lẻ để mua lại cổ phần." Vị chuyên gia kiểm toán nói trong buổi họp kín tại một văn phòng luật riêng biệt, cách xa trụ sở Việt Thịnh để tránh tai mắt dò xét. "Đây là một kỹ thuật rửa nguồn gốc vốn khá tinh vi, thường được các quỹ đầu tư mờ ám sử dụng để che giấu danh tính thật sự đứng sau các thương vụ thâu tóm."

"Ông có thể xác định được nguồn gốc cuối cùng của dòng tiền này không?" Bách Việt hỏi, giọng anh căng thẳng.

"Cần thêm thời gian, nhưng tôi tin là có thể, nếu chúng ta có được quyền truy cập vào một số hồ sơ giao dịch ngân hàng cụ thể." Vị chuyên gia đáp. "Tuy nhiên, việc này đòi hỏi phải hết sức thận trọng, vì nếu phía bên kia phát hiện chúng ta đang điều tra, họ hoàn toàn có thể xóa dấu vết hoặc thay đổi chiến thuật ngay lập tức."

*

Trong khi cuộc điều tra âm thầm tiến triển, Thư Nhã cũng không quên vai trò thư ký điều hành của mình tại văn phòng, tiếp tục duy trì mọi công việc thường nhật một cách hoàn hảo như chưa từng có bất kỳ xáo trộn nào xảy ra. Cô hiểu rằng, nếu bản thân có bất kỳ biểu hiện bất thường nào trong công việc, điều đó có thể khiến những người đang theo dõi tình hình nội bộ Việt Thịnh — có thể bao gồm cả người của Khả Di cài cắm bên trong — nghi ngờ và cảnh giác hơn.

Một buổi chiều, khi đang chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp hội đồng quản trị định kỳ, Thư Nhã tình cờ bắt gặp Phùng Nhược My đang trò chuyện điện thoại trong một góc hành lang vắng người, giọng bà hạ thấp nhưng vẫn đủ để Thư Nhã nghe loáng thoáng vài từ: "...tôi cần thêm thời gian suy nghĩ... không thể vội vàng quyết định..."

Thư Nhã bước qua như không để ý, nhưng trong lòng cô đã ghi nhớ chi tiết ấy như một mảnh ghép quan trọng khác. Bà Phùng Nhược My đang bị ai đó tiếp cận, và với tất cả những gì cô đã biết, khả năng cao đó chính là người của Tống Khả Di.

Tối hôm đó, cô chia sẻ phát hiện này với Bách Việt và ông Chính Nghĩa trong một cuộc họp riêng ba người tại căn hộ. "Nếu bà Nhược My bị lôi kéo về phía Hằng Phát, cộng với mười hai phần trăm cổ phần mà Khả Di đã âm thầm gom được, tổng cộng có thể lên đến hai mươi phần trăm cổ phần ủng hộ cô ta trong bất kỳ cuộc bỏ phiếu nào." Thư Nhã phân tích, giọng cô nghiêm trọng. "Đó là một con số đủ lớn để gây sức ép đáng kể lên bất kỳ quyết định quan trọng nào của hội đồng quản trị."

*

Ông Chính Nghĩa gật đầu, gương mặt ông đầy vẻ lo lắng. "Chúng ta cần củng cố thêm sự ủng hộ từ những cổ đông trung lập khác, đồng thời đẩy nhanh việc thu thập bằng chứng trước khi Khả Di có đủ số phiếu cần thiết để triệu tập một cuộc họp cổ đông bất thường."

"Cháu sẽ liên hệ với những cổ đông lâu năm đã gắn bó với Việt Thịnh từ thời ông nội, những người có mối quan hệ tin cậy được xây dựng qua nhiều thế hệ." Bách Việt nói, giọng anh quyết đoán. "Chúng ta cần cho họ thấy rõ bản chất thật sự của Hằng Phát, dù chưa có đầy đủ bằng chứng công khai, ít nhất cũng đủ để họ cảnh giác hơn trước những lời mời chào hấp dẫn từ phía bên kia."

Thư Nhã nhìn hai người đàn ông trước mặt, cảm nhận rõ ràng một sự thay đổi lớn trong chính bản thân mình. Không còn là người phụ nữ chỉ biết âm thầm chịu đựng và lên kế hoạch rời đi trong im lặng, cô giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong chiến lược đối phó với âm mưu thâu tóm, đóng góp bằng chính năng lực phân tích sắc bén mà cô đã mài giũa suốt nhiều năm làm việc.

"Em nghĩ chúng ta cũng nên chuẩn bị một phương án dự phòng." Cô nói, giọng cô điềm tĩnh nhưng đầy quyết đoán, ánh mắt lướt qua từng gương mặt nghiêm nghị đang ngồi quanh chiếc bàn nhỏ trong căn hộ. "Nếu Khả Di thật sự có ý định triệu tập một cuộc họp cổ đông bất thường để hạ bệ anh Việt, chúng ta cần có sẵn một bộ hồ sơ đầy đủ, không chỉ chứng minh âm mưu thâu tóm hiện tại, mà còn cả mối liên hệ của cô ta với vụ rò rỉ tài chính ba năm trước. Chỉ khi phơi bày toàn bộ động cơ trả thù cá nhân đằng sau mọi hành động của cô ta, chúng ta mới có thể thuyết phục hoàn toàn hội đồng quản trị và các cổ đông còn do dự."

Bách Việt nhìn cô, ánh mắt anh tràn đầy sự tự hào và yêu thương không giấu giếm. "Em đã trở thành một chiến lược gia thực thụ từ khi nào vậy?"

"Từ khi em nhận ra mình không còn gì để mất, và có quá nhiều thứ để bảo vệ." Thư Nhã đáp, tay khẽ đặt lên bụng mình, nơi đứa trẻ đang lớn lên từng ngày, một biểu tượng sống động cho tất cả những gì cô quyết tâm gìn giữ, cho một tương lai mà cô nhất định sẽ giành lấy bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình.

Đêm đó, cả ba người tiếp tục làm việc đến khuya, xây dựng từng bước đi cụ thể cho kế hoạch phản công sắp tới. Ông Chính Nghĩa phụ trách phần vận động sự ủng hộ từ những cổ đông kỳ cựu, Bách Việt tập trung củng cố quan hệ với các đối tác chiến lược để đảm bảo họ không dao động trước những tin đồn thất thiệt, còn Thư Nhã tiếp tục vai trò trung tâm trong việc thu thập và phân tích bằng chứng tài chính.

Trước khi ra về, ông Chính Nghĩa dừng lại ở cửa, nhìn Thư Nhã với ánh mắt trân trọng. "Cháu biết không, chú đã sống đủ lâu để nhận ra, những người phụ nữ mạnh mẽ thật sự không phải là những người không bao giờ sợ hãi, mà là những người vẫn tiến về phía trước dù trong lòng đầy nỗi sợ. Cháu chính là người phụ nữ như vậy, Thư Nhã à."

Trong khi bên ngoài kia, Tống Khả Di vẫn đang tiếp tục mạng lưới thâu tóm của mình, không hề hay biết rằng đối thủ mà cô ta coi thường nhất — người thư ký từng bị cô ta gọi là "quân cờ vô nghĩa" — chính là người đang âm thầm dệt nên tấm lưới sẽ khiến toàn bộ kế hoạch của cô ta sụp đổ.

Đã sao chép liên kết chương