Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Trong lúc hội đồng quản trị lui vào phòng họp riêng để tiến hành biểu quyết, Thư Nhã đứng ở hành lang bên ngoài hội trường, tay cô run nhẹ vì căng thẳng dù bề ngoài vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. Bách Việt đứng cạnh cô, tay anh nắm chặt lấy tay cô như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão chưa biết sẽ đi về đâu.

"Dù kết quả thế nào," anh nói, giọng anh trầm thấp nhưng kiên định, "anh muốn em biết, quyết định lớn nhất trong đời anh không phải là trở thành Tổng giám đốc, mà là chọn em làm vợ, dù ban đầu chỉ là một bản hợp đồng."

Thư Nhã siết chặt tay anh, mỉm cười dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng. "Chúng ta đã làm mọi thứ có thể. Giờ chỉ còn chờ đợi thôi."

Nhưng ngay khi cô vừa dứt lời, Tống Khả Di bất ngờ xuất hiện từ phía cuối hành lang, không còn vẻ tự tin kiêu hãnh như lúc trước, thay vào đó là một sự tuyệt vọng lộ rõ trên gương mặt. Cô bước nhanh về phía hai người, giọng cô gấp gáp, gần như van nài.

"Bách Việt, cho tôi nói chuyện riêng với anh một lát." Cô nói, ánh mắt liếc nhìn Thư Nhã đầy vẻ dò xét.

*

"Bất cứ điều gì cô muốn nói, cứ nói trước mặt Thư Nhã." Bách Việt đáp, giọng anh dứt khoát, không còn chút do dự nào như những lần trước.

Khả Di nhìn anh một lúc lâu, rồi thở dài, dường như đã từ bỏ mọi nỗ lực che giấu. "Được thôi. Tôi thừa nhận, tôi đã sai khi dàn dựng vụ rò rỉ tài chính ba năm trước. Lúc đó tôi còn trẻ, tham vọng, và bị gia tộc mình gây áp lực phải chứng minh giá trị bản thân bằng mọi giá. Nhưng anh phải hiểu, tình cảm tôi dành cho anh khi đó là thật, chỉ là nó bị vấy bẩn bởi quá nhiều toan tính từ những người xung quanh tôi."

"Tình cảm thật sự không cho phép người ta đẩy cha của người mình yêu vào bệnh viện chỉ để đạt được mục đích cá nhân." Bách Việt đáp, giọng anh không hề lay chuyển. "Cô có thể tự lừa dối bản thân bằng bất kỳ lý do nào cô muốn, nhưng sự thật vẫn là sự thật, Khả Di à. Cô đã chọn tham vọng thay vì tình yêu ngay từ đầu, và giờ đây, cô lại tiếp tục chọn con đường thù hận thay vì buông bỏ trong danh dự."

Khả Di đứng lặng, đôi mắt cô ngân ngấn nước, nhưng không phải vì hối hận, mà vì sự bất lực khi nhận ra mọi cánh cửa đều đã đóng lại trước mặt cô. "Vậy là anh đã quyết định đứng về phía cô ta hoàn toàn, dù biết rõ tôi có thể phá hủy tất cả những gì anh đang cố bảo vệ."

"Cô không có khả năng đó nữa." Thư Nhã lên tiếng, giọng cô bình tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Bằng chứng chúng tôi có đủ để không chỉ khiến cô mất quyền biểu quyết trong cuộc họp này, mà còn có thể khiến cô phải đối mặt với những cáo buộc hình sự về hành vi thao túng thị trường chứng khoán và đe dọa tống tiền. Chúng tôi đã cân nhắc rất kỹ trước khi công khai mọi thứ hôm nay, cô Khả Di à. Đây không phải một canh bạc liều lĩnh, mà là một chiến lược được tính toán từng bước."

Khả Di nhìn cô, ánh mắt cô lần đầu tiên không còn sự khinh miệt như những lần chạm mặt trước đó, mà là một sự dò xét đầy ngạc nhiên, như thể chỉ đến giây phút này cô mới thật sự nhìn nhận Thư Nhã như một đối thủ ngang hàng chứ không phải một quân cờ tầm thường. "Cô đã chuẩn bị kỹ đến vậy sao? Ba năm trước tôi đánh giá thấp anh Việt vì nghĩ anh sẽ không dám chống lại gia tộc tôi. Hóa ra tôi còn đánh giá thấp cô hơn nữa."

"Cô đánh giá thấp bất kỳ ai không phục vụ cho tham vọng của cô, đó luôn là sai lầm lớn nhất của cô, Khả Di à." Thư Nhã đáp, giọng cô không hề nao núng. "Cô coi tình yêu, lòng tin, và cả một gia tộc, chỉ như những quân cờ trên bàn cờ quyền lực của mình. Nhưng con người thật sự không vận hành theo cách đó. Càng cố gắng thao túng, cô càng đẩy những người xung quanh mình ra xa hơn."

Khả Di im lặng, môi cô mím chặt, dường như muốn phản bác nhưng không tìm được lời nào đủ sắc bén để đáp trả. Cô liếc nhìn Bách Việt lần cuối, gương mặt cô lộ rõ vẻ cay đắng, nhưng không còn dám bước thêm một bước nào để tiếp tục uy hiếp hai người trước mặt.

*

Đúng lúc đó, cửa phòng họp hội đồng quản trị mở ra, chủ tọa cuộc họp bước ra, gương mặt ông nghiêm nghị. "Mời tất cả các bên quay trở lại hội trường. Hội đồng quản trị đã có kết quả biểu quyết."

Cả ba người cùng những cổ đông khác lần lượt trở lại vị trí của mình trong hội trường, không khí căng thẳng đến mức có thể cắt được bằng dao. Chủ tọa đứng trên bục, giọng ông vang vọng khắp không gian im lặng tuyệt đối.

"Sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng được trình bày, hội đồng quản trị đã biểu quyết với tỷ lệ chín trên mười thành viên, bác bỏ hoàn toàn đề xuất bãi nhiệm Tổng giám đốc Lăng Bách Việt. Đồng thời, hội đồng quản trị cũng nhất trí thông qua nghị quyết chấm dứt mọi quan hệ hợp tác, hiện tại và tương lai, với Quỹ đầu tư Hằng Phát cùng tất cả các công ty có liên hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với bà Tống Khả Di. Toàn bộ cổ phần mà nhóm cổ đông liên kết với Hằng Phát đang nắm giữ sẽ được yêu cầu thoái vốn trong vòng chín mươi ngày theo quy định của điều lệ công ty, dựa trên các bằng chứng vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ minh bạch thông tin đã được trình bày."

*

Tiếng vỗ tay rải rác vang lên khắp hội trường, rồi nhanh chóng lan rộng thành một tràng vỗ tay đồng loạt khi các cổ đông, giờ đây đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi những bằng chứng xác đáng, bày tỏ sự ủng hộ dành cho ban lãnh đạo hiện tại. Thư Nhã nắm chặt tay Bách Việt, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má cô, trong khi anh siết chặt tay cô, ánh mắt anh tràn đầy niềm tự hào và biết ơn.

Tống Khả Di đứng chết lặng giữa hội trường, xung quanh cô, những cổ đông từng có ý định ủng hộ giờ đây đều tránh né ánh mắt, không ai muốn dây dưa thêm với một người vừa bị vạch trần trước toàn thể công chúng kinh doanh. Phùng Nhược My lặng lẽ rời khỏi hàng ghế của mình, cúi đầu bước ra khỏi hội trường trong sự xấu hổ tột cùng, biết rằng vị trí cổ đông lớn của bà cũng khó lòng giữ được sau sự việc này.

"Chuyện này chưa kết thúc đâu." Khả Di nói, giọng cô run rẩy vì uất ức, trước khi quay người bước nhanh ra khỏi hội trường, không dám ngoái đầu nhìn lại ánh mắt thương hại lẫn khinh bỉ của những người từng nể trọng cô.

*

Nhưng lời đe dọa cuối cùng ấy chỉ là một tiếng vọng yếu ớt của một kẻ đã thất thế hoàn toàn. Ngay sau cuộc họp, đại diện pháp lý của Việt Thịnh đã chính thức gửi hồ sơ tố cáo hành vi thao túng thị trường chứng khoán và đe dọa tống tiền của Tống Khả Di đến cơ quan chức năng có thẩm quyền, kèm theo toàn bộ bằng chứng đã được thu thập kỹ lưỡng suốt nhiều tuần qua.

Bách Việt quay sang Thư Nhã, kéo cô vào một cái ôm thật chặt ngay giữa hội trường đang dần vãn người, không còn e ngại bất kỳ ánh mắt nào xung quanh. "Chúng ta đã làm được, Thư Nhã à. Nhờ có em, nhờ sự thông minh và can đảm của em, chúng ta đã bảo vệ được tất cả những gì quan trọng nhất."

"Chúng ta đã làm được cùng nhau." Cô đáp, tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh mẽ, đều đặn, như một lời hứa vững chắc cho tương lai phía trước. "Từ bây giờ, không còn ai có thể đe dọa được gia đình chúng ta nữa."

Ông Lăng Chính Nghĩa tiến đến, đặt tay lên vai cả hai người, giọng ông ấm áp hiếm thấy. "Chú tự hào về cả hai đứa. Đây mới thật sự là một cuộc hôn nhân xứng đáng được gọi là hạnh phúc, được xây dựng trên sự tin tưởng, lòng dũng cảm, và tình yêu thật sự, chứ không phải bất kỳ toan tính nào khác."

Đinh Bội Quyên chen qua đám đông cổ đông đang dần giải tán, ôm chầm lấy Thư Nhã, mắt cô cũng đỏ hoe vì xúc động. "Tớ đã biết ngay từ đầu là cậu đang giấu một chuyện gì đó rất lớn, nhưng tớ chưa bao giờ tưởng tượng được nó lại lớn đến mức này. Cậu giỏi quá, Thư Nhã à, cậu đã cứu cả một tập đoàn."

"Tớ không làm được gì nếu không có sự giúp đỡ của cậu và mọi người." Thư Nhã đáp, siết chặt tay bạn mình, nước mắt và nụ cười hòa lẫn trên gương mặt cô. Tạ Khắc Bình đứng phía xa, khẽ gật đầu chào hai người với một nụ cười hiếm hoi, ánh mắt anh mang theo sự nhẹ nhõm của một người đã âm thầm dõi theo và bảo vệ họ suốt những ngày tháng khó khăn vừa qua.

Ngoài cửa sổ hội trường, ánh nắng chiều muộn cuối cùng cũng xuyên qua những đám mây xám xịt đã bao phủ bầu trời thành phố suốt cả tuần qua, chiếu rọi xuống một khởi đầu mới, nơi cơn bão đã thật sự lắng xuống, nhường chỗ cho một bầu trời quang đãng và ấm áp hơn bao giờ hết, như một lời hứa hẹn rằng những ngày sắp tới, dù còn nhiều việc phải giải quyết, sẽ không còn bị phủ bóng bởi sự đe dọa hay dối trá nào nữa.

Đã sao chép liên kết chương