Chương 19
Chương 19 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Đại hội cổ đông bất thường của Việt Thịnh được tổ chức tại hội trường lớn nhất của tòa tháp trung tâm, nơi có thể chứa hơn ba trăm người tham dự. Từ sáng sớm, từng đoàn xe sang trọng đã nối đuôi nhau đỗ trước sảnh chính, mang theo các cổ đông lớn nhỏ, đại diện quỹ đầu tư, phóng viên tài chính, và toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của tập đoàn. Không khí căng thẳng bao trùm ngay từ những phút đầu tiên, khi ai cũng cảm nhận được đây sẽ không phải một cuộc họp thường niên bình thường.
Thư Nhã ngồi ở hàng ghế đầu, dành riêng cho ban thư ký điều hành, bụng cô đã lớn rõ rệt sau gần năm tháng thai kỳ, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ sắc bén, kiên định như mọi khi. Bên cạnh cô, Bách Việt ngồi thẳng lưng, gương mặt anh lạnh lùng, kiểm soát tuyệt đối như thường lệ, dù cả hai đều biết rõ, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy là một sự căng thẳng tột độ đang chực chờ bùng nổ.
Tống Khả Di bước vào hội trường sau cùng, trong bộ vest trắng tinh khôi sang trọng, dáng đi tự tin như một người đã nắm chắc phần thắng trong tay. Cô mỉm cười chào hỏi vài cổ đông quen biết trước khi ngồi vào vị trí dành cho đại diện nhóm cổ đông yêu cầu triệu tập cuộc họp, ánh mắt cô lướt qua Bách Việt và Thư Nhã với một vẻ đắc thắng khó che giấu.
*
Chủ tọa cuộc họp, một thành viên lâu năm của hội đồng quản trị, gõ búa khai mạc, tuyên bố lý do triệu tập cuộc họp bất thường theo yêu cầu của nhóm cổ đông đại diện bởi Quỹ đầu tư Hằng Phát. Tống Khả Di đứng dậy, bước lên bục phát biểu với phong thái tự tin tuyệt đối.
"Kính thưa quý vị cổ đông," cô mở lời, giọng nói vang vọng khắp hội trường, "tôi đứng đây hôm nay không phải với tư cách một đối thủ, mà với tư cách một nhà đầu tư quan tâm sâu sắc đến tương lai của Việt Thịnh. Trong suốt thời gian qua, chúng tôi nhận thấy nhiều dấu hiệu đáng lo ngại về năng lực quản trị hiện tại của tập đoàn, đặc biệt là những quyết định mang tính cá nhân đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và sự minh bạch trong cơ cấu lãnh đạo."
Cô ra hiệu cho trợ lý chiếu lên màn hình lớn một loạt tài liệu, trong đó có bản sao hợp đồng hôn nhân giữa Bách Việt và Thư Nhã — không hiểu bằng cách nào đã lọt vào tay cô — cùng với một bản phân tích tài chính cho thấy một số khoản chi tiêu bất thường trong ngân sách công ty mà cô cố tình gán ghép có liên quan đến "mối quan hệ cá nhân" của Tổng giám đốc.
"Quý vị có thể thấy," Khả Di tiếp tục, giọng cô đầy vẻ chua chát được che giấu khéo léo sau lớp vỏ chuyên nghiệp, "Tổng giám đốc Lăng Bách Việt đã duy trì một cuộc hôn nhân bí mật, mang tính chất hợp đồng, kéo dài suốt ba năm mà không hề thông báo cho hội đồng quản trị hay cổ đông. Đây là một sự thiếu minh bạch nghiêm trọng, đặt ra câu hỏi lớn về khả năng đưa ra những quyết định khách quan, công tâm của ông ấy đối với lợi ích chung của tập đoàn. Tôi đề nghị hội đồng quản trị xem xét bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc hiện tại, đồng thời yêu cầu bà Kiều Thư Nhã chấm dứt mọi vai trò liên quan đến công ty ngay lập tức."
*
Tiếng xì xào bàn tán lan khắp hội trường. Nhiều cổ đông nhìn nhau đầy hoang mang, một số gương mặt lộ rõ sự dao động. Phùng Nhược My ngồi ở hàng ghế giữa, ánh mắt bà tránh né không dám nhìn thẳng về phía Bách Việt, rõ ràng đã có sự chuẩn bị trước cho màn kịch này.
Bách Việt đứng dậy, bước lên bục phát biểu, dáng vẻ anh vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh tuyệt đối dù cả hội trường đang xôn xao. "Kính thưa quý vị, tôi không phủ nhận việc tôi và bà Kiều Thư Nhã đã kết hôn cách đây ba năm và giữ kín thông tin này. Nhưng tôi muốn quý vị hiểu rõ bối cảnh thật sự đằng sau quyết định đó, một bối cảnh mà cô Tống Khả Di đây, vì lý do cá nhân, đã cố tình không đề cập đến."
Anh ra hiệu cho trợ lý chiếu lên màn hình một loạt tài liệu khác — chính là những bằng chứng mà Thư Nhã đã dày công thu thập suốt nhiều tuần qua. "Ba năm trước, ngay sau khi một báo cáo tài chính nội bộ bị rò rỉ khiến cổ đông hoảng loạn và cha tôi phải nhập viện cấp cứu, gia tộc họ Tống đã đề nghị một phương án 'cứu vãn niềm tin' thông qua việc sáp nhập hôn nhân giữa tôi và cô Tống Khả Di. Đây không phải một lời đề nghị chân thành, mà là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng nhằm giành quyền chi phối Việt Thịnh thông qua quan hệ thông gia."
*
Tống Khả Di đứng bật dậy, gương mặt cô lần đầu tiên để lộ sự hoảng loạn thực sự. "Đây là những cáo buộc vô căn cứ! Anh không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh điều đó!"
"Vậy sao?" Bách Việt nhìn thẳng vào cô, giọng anh lạnh lùng như băng giá. Anh ra hiệu, và trên màn hình xuất hiện bản ghi nhớ nội bộ ba năm trước, cùng với những tài liệu ngân hàng mới nhất mà vị chuyên gia kiểm toán pháp y đã dày công truy vết được trong những ngày qua. "Đây là bản ghi nhớ được lập ngay sau cuộc họp khẩn cấp giữa hai gia tộc, ghi rõ đề xuất sáp nhập hôn nhân từ phía gia tộc họ Tống. Và đây," anh chỉ vào một sơ đồ dòng tiền phức tạp, "là bằng chứng cho thấy chính cô, thông qua bảy công ty vỏ bọc khác nhau, đã âm thầm gom mua hơn hai mươi phần trăm cổ phần Việt Thịnh trong suốt sáu tháng qua, sử dụng chính khoản tiền từ quỹ đầu tư mà cô đang điều hành."
Thư Nhã đứng dậy, bước lên cạnh Bách Việt, giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát trước toàn thể hội trường. "Và đây là bằng chứng cho thấy, ba năm trước, chính cô Tống Khả Di là người đã trực tiếp dàn dựng vụ rò rỉ báo cáo tài chính khiến cổ đông hoảng loạn và ông Lăng phải nhập viện. Cô đã lợi dụng mối quan hệ tình cảm với anh Bách Việt để tiếp cận thông tin nội bộ, sau đó cố ý làm rò rỉ ra ngoài đúng thời điểm nhạy cảm nhất, tạo ra khủng hoảng để ép buộc một cuộc hôn nhân sáp nhập có lợi cho gia tộc mình."
*
Cả hội trường chìm trong im lặng nặng nề, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tống Khả Di, người đang đứng đó, gương mặt dần mất đi vẻ tự tin ban đầu, thay vào đó là một sự hoảng loạn không thể che giấu.
"Các người không có quyền..." Cô lắp bắp, giọng cô lần đầu tiên mất đi sự kiểm soát vốn có.
"Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng, cô Khả Di à." Thư Nhã nói, giọng cô bình tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Không chỉ về âm mưu thâu tóm hiện tại, mà cả về động cơ trả thù cá nhân đằng sau toàn bộ kế hoạch này. Cô muốn lấy lại thể diện đã mất ba năm trước, muốn chứng minh rằng cô có thể đạt được những gì cô muốn bằng mọi giá, kể cả khi phải hủy hoại cả một tập đoàn và đe dọa đến tính mạng của một đứa trẻ chưa chào đời."
Câu nói cuối cùng khiến cả hội trường xôn xao dữ dội. Một cổ đông lớn tuổi đứng dậy, giọng ông đầy phẫn nộ. "Cô dám đe dọa một đứa trẻ vô tội để đạt được mục đích kinh doanh sao? Đây không còn là chuyện tranh chấp thương mại thông thường nữa, mà là một hành vi đáng bị lên án nghiêm khắc!"
Tống Khả Di đứng chết lặng giữa hội trường, ánh mắt cô hoảng loạn nhìn quanh, tìm kiếm bất kỳ sự ủng hộ nào còn sót lại, nhưng những gương mặt xung quanh cô, kể cả Phùng Nhược My, đều đã quay sang một hướng khác, không còn ai dám công khai đứng về phía cô nữa trước những bằng chứng rành rành vừa được phơi bày.
*
"Tại sao?" Cuối cùng, Khả Di cũng lên tiếng, giọng cô run rẩy, không còn vẻ tự tin ban đầu, mà là một sự uất ức đã kìm nén suốt ba năm trời. "Tại sao anh lại chọn cô ta, một người thư ký tầm thường, thay vì tôi? Tôi đã yêu anh thật lòng, Bách Việt à, trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ như vậy!"
Bách Việt nhìn cô, ánh mắt anh không còn chút cảm xúc nào ngoài sự lạnh lùng tuyệt đối. "Nếu cô thật sự yêu tôi, cô đã không bao giờ lợi dụng mối quan hệ đó để làm hại gia đình tôi. Tình yêu thật sự không được xây dựng trên sự phản bội và mưu đồ, cô Khả Di à. Tôi chọn Thư Nhã, không phải vì cô ấy tầm thường, mà vì cô ấy có những phẩm chất mà cô chưa bao giờ có — sự chính trực, lòng trung thành, và một trái tim biết đặt người khác lên trên tham vọng cá nhân."
Giữa lúc hội trường còn đang xôn xao, ông Lăng Chính Nghĩa đứng dậy từ hàng ghế chủ tịch danh dự, giọng ông trầm vang nhưng đầy sức nặng của một người đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ những ngày đầu tiên. "Tôi là người duy nhất, ngoài Bách Việt, biết rõ toàn bộ sự thật về quyết định năm ấy. Tôi có thể xác nhận trước toàn thể quý vị cổ đông rằng mọi tài liệu vừa được trình bày đều chính xác, không có bất kỳ sự dàn dựng hay bịa đặt nào. Cháu tôi đã phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn trong vòng bốn mươi tám giờ để bảo vệ cả gia tộc và tập đoàn này khỏi một âm mưu thâu tóm được che đậy dưới vỏ bọc hôn nhân. Nếu năm ấy nó không đủ tỉnh táo, e rằng Việt Thịnh ngày hôm nay đã không còn thuộc về chính chúng ta nữa."
Lời xác nhận của một người có uy tín lâu năm trong hội đồng quản trị như ông Chính Nghĩa khiến những cổ đông còn do dự cuối cùng cũng bắt đầu nghiêng hẳn về một phía. Một vài người quay sang nhìn Phùng Nhược My với ánh mắt dò xét, khiến bà cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên đối diện với bất kỳ ai trong hội trường.
Hội trường lại một lần nữa chìm trong sự im lặng, nhưng lần này là sự im lặng của một cái kết đang dần được định đoạt, khi chủ tọa cuộc họp đứng dậy, tuyên bố tạm dừng để hội đồng quản trị tiến hành biểu quyết ngay tại chỗ về đề xuất bãi nhiệm, giữa bầu không khí căng thẳng tột độ mà không ai trong hội trường có thể đoán trước được kết quả cuối cùng sẽ nghiêng về phía nào.