Chương 22
Chương 22 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Một tháng sau khi cơn bão Hằng Phát hoàn toàn lắng xuống, Việt Thịnh bước vào giai đoạn ổn định trở lại với tốc độ đáng kinh ngạc. Cổ phiếu tăng trưởng vững chắc, các đối tác quốc tế bày tỏ sự tin tưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết vào năng lực quản trị minh bạch của ban lãnh đạo, và không khí làm việc trong toàn tập đoàn cũng trở nên nhẹ nhõm, tích cực hơn hẳn so với những tuần căng thẳng vừa qua.
Giữa lúc mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo, Bách Việt âm thầm lên kế hoạch cho một điều mà anh đã ấp ủ từ lâu nhưng chưa từng có đủ can đảm và thời điểm thích hợp để thực hiện — một lời cầu hôn thật sự, không còn vướng bận bởi bất kỳ điều khoản hợp đồng nào, dành cho người phụ nữ đã đồng hành cùng anh qua mọi sóng gió suốt ba năm qua.
Anh liên hệ với bác sĩ Đặng Thảo Lam để sắp xếp lịch trình phù hợp, đảm bảo Thư Nhã không phải gắng sức trong tình trạng thai kỳ đã bước sang tháng thứ sáu. Anh cũng bí mật liên lạc với cha của Thư Nhã, xin phép ông một cách trang trọng, đúng theo truyền thống mà anh luôn tôn trọng dù bản thân là người đứng đầu một tập đoàn lớn.
Anh dành ra ba buổi tối liên tiếp chỉ để đích thân chọn lựa từng chi tiết nhỏ nhất cho buổi tối quan trọng ấy, từ loại hoa, ánh sáng, cho đến bản nhạc sẽ vang lên trong khoảnh khắc anh quỳ xuống. Tạ Khắc Bình được giao nhiệm vụ âm thầm liên hệ với đội ngũ thiết kế sự kiện, đặt làm riêng hàng trăm bông cúc họa mi được vận chuyển từ một vườn hoa ở ngoại ô, loại hoa mà Bách Việt biết chắc chắn sẽ khiến Thư Nhã xúc động hơn bất kỳ loài hoa xa hoa nào khác.
Đinh Bội Quyên cũng được mời tham gia vào kế hoạch bí mật này, phụ trách đánh lạc hướng Thư Nhã suốt cả buổi chiều bằng một chuyến mua sắm đồ sơ sinh, để Bách Việt có đủ thời gian hoàn tất mọi khâu chuẩn bị trên sân thượng tòa nhà Việt Thịnh mà không sợ bị phát hiện trước thời điểm.
*
"Con xin phép được cầu hôn Thư Nhã một cách chính thức, đàng hoàng, thưa bác." Bách Việt nói, cúi đầu trước người đàn ông lớn tuổi trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, thái độ khiêm nhường hoàn toàn khác với hình ảnh vị Tổng giám đốc quyền lực mà báo chí vẫn thường nhắc đến. "Con biết mình đã sai khi giấu bác sự thật suốt thời gian dài, nhưng con hứa từ giờ trở đi, con sẽ dành cả cuộc đời để bù đắp cho Thư Nhã và đứa trẻ, không còn bất kỳ bí mật nào nữa."
Cha của Thư Nhã nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt ông vừa dò xét vừa cảm động. "Con gái tôi đã kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện. Nó nói, ban đầu chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng, nhưng nó chưa bao giờ hối hận về quyết định đó, dù có những lúc phải chịu đựng rất nhiều tổn thương. Tôi chỉ có một điều duy nhất muốn nói với cậu, Bách Việt à: nếu cậu thật sự yêu con gái tôi, hãy đảm bảo nó không bao giờ phải khóc trong cô đơn thêm một lần nào nữa."
"Con xin hứa, thưa bác." Bách Việt đáp, giọng anh chắc nịch, không chút do dự.
Ông lão gật đầu, rồi bất ngờ mỉm cười, đứng dậy lấy từ trong tủ gỗ cũ ra một chiếc hộp nhỏ phủ lớp bụi thời gian. "Đây là chiếc vòng cổ của mẹ Thư Nhã để lại trước khi mất. Bà ấy luôn mong con gái mình sẽ tìm được một người đàn ông thật lòng yêu thương nó. Cậu giữ lấy, tặng cho Thư Nhã vào một dịp thích hợp, xem như lời chúc phúc từ người mẹ nó chưa từng có cơ hội chứng kiến ngày hạnh phúc này."
Bách Việt nhận lấy chiếc hộp bằng cả hai tay, cúi đầu cảm ơn, lòng anh dâng lên một sự xúc động khó tả trước tấm lòng bao dung của người cha vợ tương lai.
*
Buổi tối định mệnh ấy, Bách Việt đưa Thư Nhã đến đúng nơi mọi chuyện giữa hai người từng bắt đầu theo một cách khác — sân thượng của tòa nhà Việt Thịnh, nơi tổ chức bữa tiệc mừng dự án phía Đông năm nào, nơi cơn say đêm ấy đã dẫn lối cho một sinh linh bé nhỏ xuất hiện trong cuộc đời họ. Nhưng lần này, không gian được trang hoàng hoàn toàn khác biệt — hàng trăm bông hoa cúc họa mi trắng tinh khôi được kết thành từng chùm treo lơ lửng dọc lối đi, ánh đèn lung linh ấm áp thay thế cho sự lộng lẫy xa hoa thường thấy trong các bữa tiệc công ty.
"Anh đưa em đến đây làm gì vậy?" Thư Nhã hỏi, ngạc nhiên nhìn quanh khung cảnh được chuẩn bị công phu, tay cô khẽ đặt lên bụng như một phản xạ tự nhiên mỗi khi cô xúc động.
Bách Việt không trả lời ngay, chỉ nắm lấy tay cô, dẫn cô đến giữa sân thượng, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn phía dưới. Anh quỳ xuống một chân, từ trong túi áo lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ, khác hẳn chiếc nhẫn bạch kim đơn giản không đính đá mà cô vẫn cất giữ trong ngăn kéo suốt ba năm qua.
*
"Thư Nhã," anh nói, giọng anh run lên vì xúc động, một điều hiếm hoi đến mức khiến cô sững sờ, "ba năm trước, anh đã trao cho em một chiếc nhẫn kèm theo một bản hợp đồng, với những điều khoản lạnh lùng chẳng có chút tình cảm nào. Anh đã nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ em khỏi phải gánh chịu trách nhiệm nặng nề, nhưng thực chất, anh chỉ đang bảo vệ chính mình khỏi phải đối diện với cảm xúc thật sự đang lớn dần trong lòng."
Anh mở chiếc hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, ánh sáng lấp lánh phản chiếu dưới ánh đèn đêm. "Hôm nay, anh muốn hỏi lại em một lần nữa, không phải với tư cách của một bản hợp đồng, mà với tất cả trái tim chân thành của anh: Kiều Thư Nhã, em có đồng ý làm vợ anh, không phải vì bất kỳ nghĩa vụ hay ràng buộc nào, mà vì tình yêu thật sự giữa chúng ta, hay không?"
Nước mắt Thư Nhã trào ra không kiểm soát được, cô đưa tay che miệng, cả người run lên vì xúc động tột cùng. Suốt ba năm qua, cô đã học cách sống mà không mong đợi bất kỳ điều gì vượt ra ngoài những gì bản hợp đồng cho phép, và giờ đây, khoảnh khắc cô từng nghĩ sẽ mãi mãi chỉ là một giấc mơ xa vời đã trở thành hiện thực ngay trước mắt cô.
"Em đồng ý." Cô nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng tràn đầy hạnh phúc. "Em đồng ý làm vợ anh, Bách Việt à, bằng cả trái tim, không còn bất kỳ điều kiện nào khác."
*
Bách Việt đứng dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô, rồi kéo cô vào một cái ôm thật chặt, cẩn thận không để chạm mạnh vào bụng cô. Xung quanh họ, những người thân thiết nhất — ông Lăng Chính Nghĩa, Đinh Bội Quyên, Tạ Khắc Bình, và cả cha của Thư Nhã, người đã được bí mật mời đến từ trước — bước ra từ phía sau những chậu hoa lớn, vỗ tay chúc mừng trong niềm hạnh phúc vỡ òa.
"Cuối cùng, hai đứa cũng đã tìm được nhau một cách trọn vẹn." Ông Chính Nghĩa nói, giọng ông xúc động không kém. "Chú tin rằng, không có nền tảng hôn nhân nào vững chắc hơn một tình yêu đã được tôi luyện qua thử thách và trung thực đối diện với sự thật."
Cha của Thư Nhã tiến đến, ôm lấy con gái mình, thì thầm vào tai cô những lời chúc phúc giản dị nhưng chan chứa yêu thương, rồi rút từ trong túi áo ra chiếc hộp nhỏ đựng chiếc vòng cổ của người mẹ quá cố, đặt vào tay Bách Việt để anh tự tay đeo lên cổ cô. Thư Nhã chạm nhẹ vào chiếc vòng, nước mắt lại một lần nữa trào ra khi nhận ra đó chính là kỷ vật của mẹ mình, người đã rời xa cô từ khi cô còn rất nhỏ nhưng chưa bao giờ thôi hiện diện trong trái tim cô qua những món đồ giản dị được cha cô gìn giữ suốt bao năm.
Đinh Bội Quyên chạy đến ôm chầm lấy bạn mình, vừa khóc vừa cười. "Tớ đã mong chờ ngày này từ lâu lắm rồi, Thư Nhã à. Cuối cùng cậu cũng có được hạnh phúc mà cậu xứng đáng." Tạ Khắc Bình đứng phía sau, nụ cười hiền hậu hiếm hoi nở trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của anh, lặng lẽ chứng kiến khoảnh khắc trọn vẹn của hai người mà anh đã âm thầm dõi theo và bảo vệ ngay từ những ngày đầu tiên của cuộc hôn nhân định mệnh ấy.
Thư Nhã nhìn quanh, thấy tất cả những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình đang hiện diện, cùng chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc này, và cô hiểu rằng, sau tất cả những sóng gió đã trải qua, cô cuối cùng cũng tìm được một gia đình thật sự trọn vẹn, không còn bất kỳ bí mật hay nỗi sợ hãi nào len lỏi vào giữa.
Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao của mùa xuân vừa chớm, giữa hương thơm dịu nhẹ của những bông cúc họa mi, Kiều Thư Nhã và Lăng Bách Việt đã chính thức bắt đầu một chương mới trong câu chuyện tình yêu của mình — một chương không còn được viết bởi những điều khoản pháp lý lạnh lùng, mà bởi chính trái tim chân thành của cả hai người, một chương mà cả hai đều tin chắc sẽ được viết tiếp bằng sự tin tưởng, lòng bao dung, và một tình yêu đã được tôi luyện đủ vững chắc để đi cùng nhau đến hết quãng đời còn lại.