Chương 21
Chương 21 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Một tuần sau đại hội cổ đông bất thường, cơ quan quản lý thị trường chứng khoán chính thức vào cuộc điều tra Quỹ đầu tư Hằng Phát dựa trên hồ sơ tố cáo mà Việt Thịnh đã gửi đi. Kết quả điều tra sơ bộ xác nhận toàn bộ những gì Thư Nhã và đội ngũ kiểm toán pháp y đã phát hiện: bảy công ty vỏ bọc được sử dụng để gom mua cổ phần đều có liên hệ trực tiếp với Tống Khả Di, dòng tiền được luân chuyển qua nhiều lớp trung gian nhằm che giấu nguồn gốc thật sự, vi phạm nghiêm trọng các quy định về minh bạch trong giao dịch chứng khoán.
Song song đó, Hội đồng quản trị Việt Thịnh chính thức thông qua nghị quyết cấm vĩnh viễn mọi hình thức hợp tác, đầu tư, hay giao dịch với Quỹ Hằng Phát cùng bất kỳ pháp nhân nào có liên hệ với Tống Khả Di trong tương lai. Văn bản nghị quyết được công bố rộng rãi trên các phương tiện truyền thông tài chính, không chỉ nhằm bảo vệ uy tín của tập đoàn, mà còn như một lời cảnh báo gửi đến toàn bộ giới đầu tư về bản chất thật sự của quỹ đầu tư này.
Phùng Nhược My, dưới áp lực từ chính các cổ đông khác và nguy cơ bị truy cứu trách nhiệm vì đã nhận lợi ích tài chính bất chính từ Khả Di, buộc phải tuyên bố từ chức khỏi vị trí thành viên hội đồng quản trị, đồng thời thoái toàn bộ cổ phần của mình theo một thỏa thuận riêng để tránh vướng vào vòng lao lý. Vị trí bà để lại tạm thời bỏ trống, chờ đợi một cuộc bầu chọn mới trong kỳ đại hội thường niên sắp tới.
*
Tại căn hộ áp mái của Tống Khả Di, nơi từng là biểu tượng cho sự trở về đầy quyền lực của cô chỉ vài tuần trước, giờ đây chỉ còn lại những chiếc vali đang được xếp gọn gàng bởi vài nhân viên giúp việc lặng lẽ, không ai dám nhìn thẳng vào gương mặt chủ nhân của mình.
Khả Di đứng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố lần cuối, ánh mắt cô trống rỗng, không còn chút sắc bén kiêu hãnh nào như những ngày đầu trở về. Trợ lý riêng của cô, Lâm, bước vào, giọng anh cẩn trọng. "Thưa bà, luật sư vừa xác nhận, nếu bà rời khỏi đất nước trước khi có kết luận điều tra chính thức, có thể sẽ bị coi là hành vi trốn tránh trách nhiệm pháp lý, gây bất lợi hơn cho bà về sau."
"Tôi không quan tâm nữa." Khả Di đáp, giọng cô mệt mỏi đến mức không còn chút sức lực để tức giận. "Dù ở lại hay ra đi, tôi cũng đã mất tất cả những gì tôi từng cố gắng xây dựng suốt ba năm qua. Ít nhất, nếu rời đi, tôi còn giữ được chút gì đó gọi là thể diện cuối cùng."
*
Gia tộc họ Tống, để bảo vệ uy tín kinh doanh còn lại của mình, đã nhanh chóng ra tuyên bố công khai cắt đứt mọi liên hệ với các hoạt động của Khả Di tại Quỹ Hằng Phát, xem như một cách phủi bỏ trách nhiệm liên đới. Cha cô, người từng ủng hộ tham vọng của con gái mình suốt nhiều năm, giờ đây cũng giữ khoảng cách, không còn sẵn sàng đứng ra bảo vệ cô trước dư luận và pháp luật như trước kia.
Khả Di ngồi một mình trong phòng khách trống trải, nhìn lại toàn bộ hành trình ba năm qua như đang xem lại một cuốn phim mà chính cô cũng không còn nhận ra nhân vật chính trong đó là bản thân mình nữa. Cô từng tin rằng chỉ cần đủ thông minh, đủ tàn nhẫn, đủ kiên trì, cô có thể lấy lại mọi thứ đã mất — cả tình yêu lẫn thể diện. Nhưng giờ đây, khi mọi kế hoạch đã sụp đổ hoàn toàn, cô mới nhận ra thứ mình đánh mất không chỉ là một người đàn ông hay một vị trí trong giới kinh doanh, mà còn là chính con người lương thiện mà cô từng có trước khi để tham vọng che mờ mọi lý trí.
Lâm bước vào, thông báo xe đã sẵn sàng đưa cô ra sân bay. Khả Di đứng dậy, khoác chiếc áo choàng mỏng, liếc nhìn căn hộ lần cuối trước khi bước ra cửa, không mang theo bất kỳ điều gì ngoài vài chiếc vali và một nỗi cay đắng sẽ còn đeo bám cô rất lâu về sau.
Đêm cuối cùng trước khi rời khỏi đất nước, Khả Di gọi một cuộc điện thoại duy nhất, không phải cho gia đình, mà cho Bách Việt. Cuộc gọi được kết nối qua loa ngoài, và Thư Nhã, đang ngồi cạnh chồng mình trong phòng khách, im lặng lắng nghe.
"Tôi sẽ rời đi." Khả Di nói, giọng cô đã mất đi hoàn toàn vẻ sắc bén thường ngày, chỉ còn lại một sự mệt mỏi rã rời. "Tôi không mong anh tha thứ cho những gì tôi đã làm, tôi biết mình không xứng đáng được tha thứ. Nhưng tôi muốn nói một điều cuối cùng, Bách Việt à — hãy trân trọng những gì anh đang có. Tôi đã đánh đổi tất cả để theo đuổi quyền lực và thể diện, cuối cùng chỉ nhận lại sự trống rỗng. Đừng để cuộc đời anh đi vào vết xe đổ giống tôi."
"Tôi sẽ ghi nhớ." Bách Việt đáp, giọng anh không còn chút giận dữ nào, chỉ còn lại một sự bình thản của người đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ. "Chúc cô tìm được bình yên thật sự, Khả Di à, ở bất cứ nơi nào cô đến."
Cuộc gọi kết thúc, và cùng với nó, chương cuối cùng của một mối thù hằn kéo dài suốt ba năm cũng khép lại hoàn toàn.
*
Sáng hôm sau, tin tức về việc Tống Khả Di rời khỏi đất nước, cùng với Quỹ đầu tư Hằng Phát chính thức tuyên bố giải thể do vướng vào bê bối pháp lý nghiêm trọng, tràn ngập khắp các mặt báo tài chính. Cổ phiếu Việt Thịnh, sau một thời gian ngắn biến động vì lo ngại, đã nhanh chóng phục hồi và tăng trưởng mạnh mẽ hơn cả trước khi khủng hoảng xảy ra, nhờ vào niềm tin của cổ đông được củng cố qua cách ban lãnh đạo xử lý minh bạch và quyết đoán toàn bộ sự việc.
Tại văn phòng, không khí làm việc dần trở lại nhịp điệu bình thường, nhưng có một điều đã thay đổi hoàn toàn so với trước: không còn ai nhìn Thư Nhã với ánh mắt tò mò dò xét hay những lời thì thầm sau lưng nữa. Ngay cả những nhân viên từng tỏ ra dè dặt, xa cách với cô vì tin đồn thất thiệt trước đó, giờ đây cũng chủ động đến chào hỏi, ánh mắt họ ánh lên sự nể trọng chân thành dành cho một người phụ nữ đã âm thầm gánh vác trọng trách lớn lao mà không một lời than vãn. Thay vào đó, cô nhận được sự tôn trọng thật sự từ đồng nghiệp, những người giờ đây đã biết rõ chính năng lực phân tích sắc bén và lòng can đảm của cô mới là yếu tố quyết định giúp Việt Thịnh vượt qua cơn khủng hoảng lớn nhất trong lịch sử tập đoàn.
"Cô Thư Nhã, mọi người trong công ty đều nể phục cô lắm." Đinh Bội Quyên nói, ghé qua phòng làm việc của bạn mình với nụ cười rạng rỡ. "Ai cũng bảo, hóa ra người hùng thầm lặng cứu cả Việt Thịnh lại chính là cô thư ký ai cũng nghĩ chỉ biết cắm cúi làm việc, không hề biết mình đang ở ngay bên cạnh một bộ óc chiến lược xuất sắc như vậy."
"Tớ chỉ mong sắp tới công việc sẽ bớt căng thẳng hơn một chút, để tớ có thời gian chuẩn bị đón con chào đời." Thư Nhã cười, xoa nhẹ vùng bụng đã tròn trịa của mình. Bội Quyên bật cười, kéo ghế ngồi xuống cạnh bạn, cả hai cùng ôn lại những ngày tháng căng thẳng vừa qua với một sự nhẹ nhõm xen lẫn tự hào, như hai người lính vừa cùng nhau đi qua một trận chiến cam go và giành được chiến thắng xứng đáng.
Thư Nhã mỉm cười, tay khẽ đặt lên bụng mình, cảm nhận những cú đạp ngày càng mạnh mẽ hơn của đứa trẻ. "Tớ chỉ đơn giản là làm những gì cần thiết để bảo vệ những người tớ yêu thương thôi, Bội Quyên à. Nhưng thật lòng, tớ rất biết ơn vì cuối cùng mọi chuyện cũng đã kết thúc êm đẹp."
Buổi chiều hôm đó, Bách Việt triệu tập một cuộc họp ngắn với toàn thể ban lãnh đạo cấp cao, chính thức thông báo về việc bổ nhiệm nhân sự thay thế vị trí bà Phùng Nhược My để lại, đồng thời công bố kế hoạch tái cấu trúc phòng quan hệ cổ đông nhằm tăng cường tính minh bạch trong quản trị, rút kinh nghiệm sâu sắc từ toàn bộ biến cố vừa qua. Cả hội trường lắng nghe trong sự đồng thuận tuyệt đối, không còn chút hoài nghi nào về năng lực lãnh đạo của anh như thời điểm căng thẳng nhất của cuộc khủng hoảng.
Tối muộn hôm ấy, khi trở về căn hộ, Bách Việt ngồi cạnh Thư Nhã trên sofa, tay anh nhẹ nhàng đặt lên bụng cô, cảm nhận từng cử động nhỏ của đứa trẻ. "Con chúng ta sẽ chào đời trong một thế giới an toàn hơn rất nhiều so với những gì cha mẹ nó đã phải trải qua." Anh nói, giọng anh chan chứa một niềm hạnh phúc giản dị mà anh chưa từng cho phép mình cảm nhận trọn vẹn suốt bao năm qua.
"Ừ, một thế giới không còn bí mật, không còn sợ hãi." Thư Nhã đáp, tựa đầu vào vai anh, lòng cô nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Ngoài kia, mùa đông đang dần nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân, như một biểu tượng cho một chương mới sắp mở ra trong cuộc đời của cả hai người, một chương không còn bị che phủ bởi bí mật, thù hận, hay những toan tính lạnh lùng của quá khứ.