Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, Thư Nhã đến công ty sớm hơn thường lệ, tranh thủ khoảng thời gian yên tĩnh trước khi văn phòng đông đúc để tìm kiếm thông tin trên hệ thống lưu trữ báo chí nội bộ mà bộ phận truyền thông vẫn duy trì, ghi lại toàn bộ các bài báo liên quan đến Việt Thịnh trong suốt lịch sử hoạt động của tập đoàn.

Cô gõ vào ô tìm kiếm cụm từ "rò rỉ báo cáo tài chính Việt Thịnh", giới hạn thời gian vào đúng tháng ba năm ấy. Hàng loạt bài báo cũ hiện ra, với những tiêu đề giật gân: "Việt Thịnh chao đảo sau tin đồn rò rỉ tài chính", "Cổ đông hoang mang bán tháo cổ phiếu Việt Thịnh", "Chủ tịch Lăng nhập viện cấp cứu giữa cơn khủng hoảng niềm tin".

Cô đọc từng bài viết một cách tỉ mỉ, cố gắng ghép nối lại toàn bộ diễn biến sự việc. Theo các bài báo, một báo cáo tài chính nội bộ chưa qua kiểm toán chính thức, chứa những con số bị bóp méo cho thấy tình hình nợ xấu của Việt Thịnh nghiêm trọng hơn thực tế rất nhiều, đã bị rò rỉ ra ngoài chỉ vài ngày trước cuộc họp cổ đông thường niên. Nguồn gốc rò rỉ chưa bao giờ được xác định công khai, nhưng một vài bài báo có nhắc thoáng qua việc cơ quan điều tra nội bộ từng nghi ngờ có sự can thiệp từ một nhân viên cấp cao đã rời khỏi công ty ngay sau đó, không để lại dấu vết rõ ràng.

Không có bài báo nào nhắc trực tiếp đến cái tên Tống Khả Di, điều đó khiến Thư Nhã hiểu ngay rằng nếu thật sự có liên quan, mọi dấu vết chắc chắn đã được xóa bỏ kỹ lưỡng, hoặc chưa bao giờ được công khai ra ngoài phạm vi nội bộ gia tộc họ Lăng.

Cô lưu lại toàn bộ các bài báo vào một thư mục riêng được đặt tên ngụy trang thành một dự án kiểm toán bình thường, sắp xếp theo trình tự thời gian, rồi bắt đầu đối chiếu tỉ mỉ với những ngày tháng được ghi trong bản ghi nhớ nội bộ cô tìm thấy hôm qua. Thời điểm báo cáo tài chính bị rò rỉ trùng khớp gần như tuyệt đối với ngày cuộc họp khẩn cấp giữa hai gia tộc được đề cập trong tài liệu, một sự trùng hợp quá hoàn hảo để có thể là ngẫu nhiên. Cô cắn nhẹ đầu bút, cố gắng ghép nối thêm từng mảnh dữ kiện nhỏ, cảm giác như đang giải một bài toán tài chính phức tạp nhất trong sự nghiệp của mình, chỉ khác là lần này, đáp số của bài toán liên quan trực tiếp đến chính cuộc đời cô.

*

Trưa hôm đó, Thư Nhã tìm đến Tạ Khắc Bình, mượn cớ nhờ anh đưa đi khám thai để có cơ hội trò chuyện riêng trong xe, xa khỏi những ánh mắt và đôi tai tò mò nơi văn phòng.

"Anh Khắc Bình," cô mở lời, giọng cẩn trọng, "anh là người đưa tôi và anh Việt đến văn phòng công chứng đêm hôm đó, ba năm trước. Anh có biết vì sao anh Việt lại quyết định kết hôn gấp gáp như vậy không?"

Khắc Bình liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu, im lặng một lúc lâu trước khi đáp, giọng anh trầm ngâm. "Cô Thư Nhã, có những chuyện tôi biết nhưng không có quyền kể lại, vì đó là chuyện riêng của Tổng giám đốc. Nhưng tôi có thể nói với cô một điều: đêm hôm đó, khi tôi đưa hai người đến văn phòng công chứng, anh Việt không hề tỏ ra hoảng loạn hay miễn cưỡng như một người đang bị dồn vào đường cùng phải chọn giải pháp bất đắc dĩ. Anh ấy rất bình tĩnh, rất kiên quyết, như thể đã suy nghĩ thấu đáo về quyết định của mình từ trước đó rất lâu."

"Anh có biết vì sao anh ấy chọn tôi không?" Thư Nhã hỏi tiếp, giọng cô hơi run.

Khắc Bình thở dài, có vẻ như đang cân nhắc giữa lòng trung thành với ông chủ và sự cảm thông dành cho người phụ nữ đang mang thai đứa cháu tương lai của gia tộc mình phục vụ. "Tôi chỉ có thể nói rằng, trong suốt thời gian làm việc cho anh Việt, tôi chưa từng thấy anh ấy tin tưởng giao phó bất kỳ điều gì quan trọng cho ai ngoài cô, kể cả trước khi hai người kết hôn. Nếu cô muốn biết toàn bộ sự thật, tôi nghĩ cô nên hỏi ông Chính Nghĩa. Ông ấy là người duy nhất, ngoài anh Việt, biết rõ mọi chuyện đã xảy ra đêm hôm đó."

"Cảm ơn anh, anh Khắc Bình." Thư Nhã nói, giọng cô nhẹ nhõm hơn đôi chút dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, con phố quen thuộc lướt qua trong ánh nắng buổi trưa, nhưng tâm trí cô đã hoàn toàn bị cuốn vào những câu hỏi chưa có lời giải đáp.

"Cô Thư Nhã," Khắc Bình bất ngờ lên tiếng thêm, giọng anh trầm xuống, "dù chuyện gì xảy ra đi nữa, tôi tin anh Việt luôn coi trọng cô hơn những gì anh ấy thể hiện ra bên ngoài. Suốt ba năm qua, tôi là người lái xe đưa đón cả hai người, tôi nhìn thấy nhiều điều mà có lẽ chính cô cũng không để ý tới."

Câu nói ấy khiến Thư Nhã khựng lại, nhưng cô không hỏi thêm, chỉ gật đầu cảm ơn, lòng thầm ghi nhớ để suy ngẫm sau.

*

Buổi chiều, sau khi rời khỏi xe của Khắc Bình với những suy nghĩ còn ngổn ngang, Thư Nhã tìm đến văn phòng của Lăng Chính Nghĩa, viện cớ cần xin chữ ký phê duyệt cho một số tài liệu liên quan đến công tác kiểm toán cuối năm. Nhưng khi bước vào phòng, thay vì đưa ngay tài liệu ra, cô đứng lặng một lúc, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người đàn ông lớn tuổi đang ngồi sau bàn làm việc.

"Chú Chính Nghĩa," cô nói, giọng nghiêm túc khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày cô vẫn thể hiện trước mặt ông, "cháu cần biết sự thật về những gì đã xảy ra ba năm trước, lý do thật sự khiến anh Việt quyết định kết hôn với cháu."

Ông Chính Nghĩa đặt bút xuống, nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt ông phức tạp, pha lẫn giữa sự ngạc nhiên và một chút gì đó giống như nhẹ nhõm, như thể ông đã chờ đợi câu hỏi này từ rất lâu. Ông đứng dậy, bước ra khóa cửa phòng làm việc, kéo rèm cửa sổ lại cẩn thận, một hành động khiến Thư Nhã nhận ra ngay đây không phải là một câu chuyện có thể kể qua loa. "Cháu đã biết được bao nhiêu rồi?"

"Cháu tìm thấy một tài liệu cũ trong phòng lưu trữ, cho thấy chính anh Việt đã chủ động đề xuất cuộc hôn nhân này, không phải chọn cháu một cách ngẫu nhiên như cháu vẫn tưởng suốt bấy lâu." Thư Nhã đáp, giọng cô run nhẹ nhưng kiên định. "Cháu cần biết toàn bộ câu chuyện, chú à. Cháu không thể tiếp tục sống trong mù mờ thêm nữa, đặc biệt là khi đứa trẻ trong bụng cháu cũng đang phải gánh chịu hậu quả từ những bí mật này."

Ông Chính Nghĩa thở dài, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn xuống thành phố một lúc lâu, như đang cân nhắc xem nên bắt đầu câu chuyện từ đâu. "Đây là một câu chuyện dài, và không dễ nghe chút nào, Thư Nhã à. Nhưng cháu nói đúng, cháu có quyền được biết, đặc biệt là bây giờ."

Ông quay lại, ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện, gương mặt ông trở nên nghiêm trọng khác hẳn vẻ điềm đạm thường ngày. "Ba năm trước, không chỉ đơn thuần là một vụ rò rỉ tài chính ngẫu nhiên. Đó là một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng, và người đứng sau nó, dù không bao giờ có đủ bằng chứng để buộc tội công khai, chính là..."

Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt nhìn thẳng vào Thư Nhã, như đang cân nhắc lần cuối liệu có nên nói ra sự thật này hay không, trước khi tiếp tục bằng một giọng nặng nề. "...chính là gia tộc họ Tống, và người trực tiếp thực hiện, không ai khác ngoài Tống Khả Di."

Thư Nhã ngồi lặng người, hai tay siết chặt lấy nhau trên đùi, cảm nhận rõ ràng toàn bộ cơ thể mình đang run lên vì một cảm giác vừa bàng hoàng vừa như đã đoán trước được phần nào. Mọi ánh mắt sắc lạnh, mọi câu nói bóng gió của Tống Khả Di suốt những ngày qua giờ đây bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu cô với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh. "Chú kể tiếp đi. Cháu cần biết toàn bộ sự thật, dù có đau đớn đến đâu."

Ông rót cho cô một tách trà nóng, đẩy nhẹ về phía cô như một cử chỉ an ủi trước khi bắt đầu câu chuyện dài. "Cháu uống chút trà đi, câu chuyện này sẽ mất một lúc để kể hết, và chú muốn cháu bình tĩnh lắng nghe trọn vẹn trước khi đưa ra bất kỳ phán xét nào, kể cả với chú lẫn với Bách Việt."

Thư Nhã gật đầu, hai tay ôm lấy tách trà ấm, cảm nhận hơi nóng lan tỏa qua từng ngón tay đang run nhẹ vì hồi hộp. Cô biết, những gì sắp được nghe sẽ không chỉ đơn thuần là một câu chuyện quá khứ, mà còn là chìa khóa để cô hiểu rõ toàn bộ bản chất cuộc hôn nhân mình đã bước vào suốt ba năm qua, và có lẽ, cả tương lai của chính cô và đứa trẻ trong bụng.

Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà nhuộm vàng cả thành phố, nhưng trong căn phòng làm việc nhỏ ấy, một câu chuyện của ba năm về trước, một câu chuyện về sự phản bội, mưu đồ, và một quyết định liều lĩnh để bảo vệ cả một gia tộc, đang dần được hé lộ, chuẩn bị thay đổi hoàn toàn cách Thư Nhã nhìn nhận về cuộc hôn nhân của chính mình.

Đã sao chép liên kết chương