Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Bản hợp đồng hôn nhân có một điều khoản Thư Nhã đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần trong ba năm qua, đến mức có thể đọc thuộc lòng từng dấu phẩy: "Hợp đồng có hiệu lực trong thời hạn ba mươi sáu tháng kể từ ngày ký kết. Sau thời hạn này, hai bên có quyền tự do chấm dứt quan hệ hôn nhân mà không phát sinh bất kỳ nghĩa vụ ràng buộc nào khác, trừ các điều khoản bảo mật đã quy định tại Điều 12."

Đêm kỷ niệm ba năm cũng chính là ngày bản hợp đồng chính thức bước vào giai đoạn có thể chấm dứt bất cứ lúc nào theo ý muốn của một trong hai bên. Đó vốn dĩ là một sự trùng hợp trớ trêu — cái đêm đáng lẽ đánh dấu sự kết thúc êm đẹp của một giao kèo lạnh lùng, lại trở thành đêm khởi đầu cho một sinh linh mới, buộc mọi thứ phải rẽ sang một hướng phức tạp hơn rất nhiều.

Thư Nhã hiểu rõ, nếu cô lặng lẽ nộp đơn xin nghỉ việc ngay bây giờ, viện cớ muốn thay đổi môi trường làm việc, đồng thời đề nghị chấm dứt hợp đồng hôn nhân đúng thời hạn đã quy định, sẽ không ai — kể cả Bách Việt — có lý do gì để nghi ngờ hay giữ cô lại. Đó là kịch bản hoàn hảo nhất: một cuộc chia tay đúng luật, đúng thời hạn, không kịch tính, không cần giải thích thêm về đứa trẻ.

Cô đã dành trọn một buổi tối cuối tuần, khi Bách Việt đi công tác ngắn ngày ở chi nhánh miền Trung, để lên kế hoạch chi tiết cho cuộc sống sắp tới của mình. Đây là lần hiếm hoi cô có được không gian và thời gian yên tĩnh tuyệt đối để suy nghĩ thấu đáo, không phải lo lắng anh sẽ bất chợt bắt gặp mình đang làm gì trong phòng làm việc riêng.

*

Cô mở laptop cá nhân — không phải chiếc máy tính công ty cấp, mà là chiếc laptop cũ cô mua từ những ngày đầu đi làm, thứ duy nhất hoàn toàn tách biệt khỏi mọi hệ thống của Việt Thịnh — và bắt đầu tìm kiếm những căn hộ cho thuê ở một quận khác của thành phố, đủ xa để tránh chạm mặt bất kỳ ai quen biết, nhưng vẫn đủ gần để cô có thể tiếp tục chăm sóc cha mình mỗi cuối tuần.

Một căn hộ một phòng ngủ, tầng thấp, gần một bệnh viện phụ sản uy tín và một trường mẫu giáo chất lượng tốt — cô đã tính toán đến cả những năm sau này, khi đứa trẻ đủ tuổi đến trường, dù bản thân còn chưa cảm nhận được sự hiện diện rõ ràng của con qua bất kỳ cú đạp nào.

Cô lập một bảng tính chi tiết: tiền thuê nhà hằng tháng, chi phí khám thai định kỳ, tiền sinh nở dự trù cho trường hợp sinh thường và sinh mổ, chi phí sữa và đồ dùng trẻ sơ sinh trong sáu tháng đầu, và một khoản dự phòng cho những tình huống phát sinh không lường trước. Với số tiền tiết kiệm hiện có cộng thêm khoản lương tháng cuối cùng và tiền thưởng cuối năm sắp được chi trả, cô tính toán mình có thể tự lo cho bản thân và đứa trẻ trong ít nhất hai năm đầu mà không cần bất kỳ sự hỗ trợ nào từ Bách Việt.

Hai năm. Cô tự nhủ, hai năm đủ để cô tìm được một công việc mới, ổn định cuộc sống, và quan trọng nhất, đủ để cô học cách sống mà không cần dựa vào một người đàn ông cô biết rõ sẽ không bao giờ thật lòng yêu mình, dù trái tim cô đã trót trao đi không thể nào lấy lại. Cô lưu lại bảng tính vào một thư mục được đặt mật khẩu riêng, cẩn thận như đang cất giấu một bí mật quốc gia, dù thực chất chỉ là những con số của một cuộc đời cô đang cố gắng tự tay dựng lại từ đầu.

*

Cuối tuần đó, cô ghé thăm cha mình tại căn nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi ông sống một mình từ sau ca phẫu thuật tim ba năm trước, sức khỏe đã ổn định nhưng vẫn cần theo dõi định kỳ. Ông ngồi trong sân nhỏ, tỉa những chậu hoa lan mình yêu thích, gương mặt hiền hậu sáng lên khi thấy con gái đến.

"Dạo này con gầy đi nhiều." Ông nhận xét, kéo ghế cho cô ngồi cạnh mình. "Công việc ở tập đoàn vất vả lắm sao?"

"Cũng bình thường thôi bố." Thư Nhã cười, rót cho ông một tách trà. Cô nhìn cha mình, người đàn ông đã hy sinh cả cuộc đời để nuôi cô khôn lớn sau khi mẹ cô mất sớm, và trong lòng dấy lên một nỗi áy náy khôn nguôi vì chưa thể kể cho ông nghe sự thật về cuộc hôn nhân của mình, càng không thể kể về đứa cháu sắp chào đời.

"Bố này," cô nói, giọng cố tỏ ra nhẹ nhàng, "nếu sau này con quyết định chuyển sang một công việc khác, có thể phải chuyển chỗ ở, bố có ủng hộ con không?"

Ông nhìn cô, ánh mắt người cha từng trải như nhìn thấu một điều gì đó chưa được nói ra hết. "Con là người luôn suy nghĩ chín chắn trước khi quyết định việc gì. Bố tin con. Nhưng con có chắc đó là điều con thật sự muốn không, hay chỉ đang trốn tránh một điều gì đó?"

Câu hỏi của ông khiến Thư Nhã lặng người. Cô cúi đầu, giấu đi ánh mắt thoáng ngân ngấn nước. "Con không biết nữa bố ạ. Có những lúc con nghĩ rời đi là cách tốt nhất để không làm tổn thương thêm ai, kể cả chính con."

Ông đặt tay lên vai cô, giọng trầm ấm. "Con gái, rời đi đôi khi là dũng cảm. Nhưng có những lúc, ở lại đối mặt với sự thật mới là điều dũng cảm hơn cả. Con hãy suy nghĩ thật kỹ, đừng vì sợ hãi mà chọn con đường dễ dàng nhất."

Thư Nhã không đáp, chỉ ngồi lặng bên cha, nhìn ánh chiều tà nhuộm vàng khu vườn nhỏ. Cô biết ông không hề hay biết bí mật thật sự đằng sau câu hỏi của mình, nhưng lời khuyên của ông vẫn khiến cô day dứt suốt nhiều ngày sau đó.

*

Trở về căn hộ, Thư Nhã tiếp tục âm thầm chuẩn bị cho kế hoạch của mình. Cô soạn sẵn một lá đơn xin nghỉ việc, để trong một phong bì dán kín, cất trong ngăn kéo bàn làm việc tại công ty — sẵn sàng nộp bất cứ lúc nào cô cảm thấy thời điểm đã chín muồi, có lẽ ngay sau khi dự án phía Đông hoàn tất, để không ảnh hưởng đến tiến độ công việc chung.

Cô cũng bắt đầu tìm hiểu về các vị trí quản lý tài chính tại những công ty vừa và nhỏ, không cần mức lương cao như hiện tại, chỉ cần đủ ổn định và không đòi hỏi phải tiếp xúc với giới kinh doanh thượng lưu — nơi cô sợ rằng một ngày nào đó sẽ vô tình chạm mặt Bách Việt trong một sự kiện nào đó, khi đứa trẻ đã lớn và có thể nhận ra gương mặt cha mình qua một bức ảnh trên báo.

Đêm đó, khi Bách Việt trở về từ chuyến công tác, anh mang theo một hộp đặc sản địa phương, đặt lên bàn bếp với vẻ tự nhiên hiếm hoi. "Chi nhánh miền Trung tặng, tôi nghĩ cô sẽ thích."

Thư Nhã nhìn hộp quà, một cảm giác ấm áp lẫn xót xa dâng lên trong lòng. Đây là những khoảnh khắc nhỏ nhặt, bình dị mà cô sẽ phải từ bỏ nếu quyết định rời đi — những cử chỉ quan tâm không lời của một người đàn ông không giỏi bày tỏ cảm xúc, nhưng luôn âm thầm để ý đến cô theo cách riêng của mình.

"Cảm ơn anh." Cô mỉm cười, cất hộp quà vào tủ lạnh, cố không để lộ những suy nghĩ đang giằng xé trong lòng.

Bách Việt nhìn cô một lúc, như định nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng, đi về phía phòng làm việc riêng, nơi anh vẫn thường ngồi rất khuya kể từ khi cái tên Tống Khả Di xuất hiện trở lại trong tin tức. Thư Nhã đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh, lòng thầm nghĩ rằng có lẽ số phận đang đẩy cả hai người, trong cùng một mái nhà, ngày càng xa nhau hơn bởi những bí mật riêng không ai dám nói ra.

Cô dọn dẹp lại bếp, rồi đứng tựa vào quầy bar nhỏ, nhìn về phía cánh cửa phòng làm việc khép kín của anh, ánh đèn hắt ra qua khe cửa vẫn còn sáng dù đã khuya. Cô tự hỏi, nếu mình thật sự rời đi theo đúng kế hoạch đã vạch sẵn, liệu Bách Việt có nhận ra sự vắng mặt của cô hay không, hay cuộc sống của anh, vốn đã quen với sự lạnh lùng và những cánh cửa đóng kín, sẽ tiếp tục vận hành trơn tru như chưa từng có cô trong đó.

Ý nghĩ ấy khiến lồng ngực cô nhói lên một cơn đau âm ỉ. Cô đặt tay lên bụng, thì thầm với đứa trẻ như một thói quen mỗi tối. "Có lẽ mẹ đang ích kỷ khi muốn giữ con cho riêng mình, nhưng mẹ chỉ sợ, nếu để cha con biết sự thật lúc này, giữa bao nhiêu xáo trộn đang ập đến, cha con sẽ phải gánh thêm một trách nhiệm mà không phải vì tình yêu mà đến từ nghĩa vụ."

Cô trở về phòng ngủ, nằm xuống giường, lắng nghe tiếng gõ bàn phím đều đều vọng ra từ phòng làm việc của Bách Việt qua bức tường mỏng, tự hỏi anh đang tìm kiếm điều gì trong đêm khuya như vậy. Cô không biết rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, một sự kiện lớn của giới kinh doanh sẽ khiến bí mật của Bách Việt phơi bày trước mắt cô theo cách tàn nhẫn nhất — không phải qua lời anh nói, mà qua chính sự xuất hiện của người phụ nữ đã từng là một phần quá khứ của anh, đứng sừng sững ngay trước mặt cả hai người.

Đã sao chép liên kết chương