Chương 23
Chương 23 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Hai tháng sau lời cầu hôn trên sân thượng tòa nhà Việt Thịnh, tập đoàn đã hoàn toàn ổn định trở lại, thậm chí còn phát triển mạnh mẽ hơn cả giai đoạn trước khủng hoảng. Dự án trung tâm thương mại phía Đông chính thức được khởi công, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong chiến lược mở rộng của công ty, đồng thời như một minh chứng sống động cho sự vững vàng của ban lãnh đạo trước mọi biến cố.
Trong cuộc họp hội đồng quản trị định kỳ đầu quý, một nội dung quan trọng được đưa ra bàn thảo: việc bổ nhiệm nhân sự chính thức cho vị trí Giám đốc Quan hệ Cổ đông, vốn bị bỏ trống từ sau khi bà Phùng Nhược My từ chức. Đây là một vị trí quan trọng, đòi hỏi người đảm nhận phải có khả năng phân tích tài chính sắc bén, am hiểu sâu sắc về cấu trúc cổ đông của tập đoàn, và quan trọng nhất, phải giữ vững được sự tin tưởng tuyệt đối từ cả ban lãnh đạo lẫn cổ đông.
"Tôi xin đề cử bà Kiều Thư Nhã cho vị trí này." Ông Lăng Chính Nghĩa phát biểu trước toàn thể hội đồng quản trị, giọng ông đầy tự tin. "Trong suốt cuộc khủng hoảng vừa qua, chính bà Thư Nhã là người đã trực tiếp phát hiện, phân tích, và xây dựng toàn bộ hệ thống bằng chứng giúp chúng ta đánh bại âm mưu thâu tóm của Quỹ Hằng Phát. Năng lực và bản lĩnh của bà ấy đã được chứng minh vượt xa vai trò thư ký điều hành thông thường."
*
Đề xuất nhận được sự đồng thuận gần như tuyệt đối từ các thành viên hội đồng quản trị, không một ai phản đối, kể cả những thành viên vốn thận trọng nhất. Bách Việt, dù là người có liên quan trực tiếp về mặt tình cảm, đã chủ động rời khỏi phòng họp trong suốt quá trình biểu quyết để đảm bảo tính khách quan tuyệt đối cho quyết định này, một hành động khiến toàn thể hội đồng quản trị càng thêm nể phục sự chính trực của anh.
Một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi, người từng hoài nghi về năng lực của Thư Nhã trong những ngày đầu bê bối bùng nổ, đứng dậy phát biểu bổ sung. "Tôi từng nghĩ một thư ký riêng không đủ tư cách để tham gia vào những quyết định lớn của tập đoàn. Nhưng qua cách bà Thư Nhã xử lý khủng hoảng vừa qua, tôi nhận ra mình đã sai lầm khi đánh giá con người chỉ dựa trên chức danh. Tôi hoàn toàn ủng hộ đề xuất này, và tôi tin đây sẽ là một quyết định đúng đắn cho tương lai lâu dài của Việt Thịnh."
Kết quả biểu quyết được công bố ngay sau đó: một trăm phần trăm thành viên có mặt đồng ý bổ nhiệm Kiều Thư Nhã vào vị trí Giám đốc Quan hệ Cổ đông, kèm theo một tràng pháo tay vang dội khắp phòng họp, thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối mà trước đây hiếm ai có thể tưởng tượng được sẽ dành cho một người từng chỉ được biết đến với vai trò thư ký thầm lặng.
Khi được thông báo về quyết định bổ nhiệm, Thư Nhã đứng lặng người trong giây lát, một cảm giác xúc động khó tả dâng trào trong lòng. Suốt ba năm qua, cô luôn ẩn mình sau danh xưng thư ký riêng, âm thầm cống hiến mà không một ai trong công ty biết đến năng lực thật sự của cô. Giờ đây, lần đầu tiên, cô được công nhận hoàn toàn bằng chính thực lực của bản thân, không còn bất kỳ sự che giấu hay ràng buộc nào từ một bản hợp đồng bí mật.
"Tôi xin nhận nhiệm vụ này với tất cả trách nhiệm và sự trân trọng." Cô phát biểu trước hội đồng quản trị trong buổi lễ công bố chính thức, giọng cô điềm tĩnh nhưng đầy nội lực. "Tôi hiểu rõ đây không chỉ là một vị trí công việc, mà còn là một lời cam kết về sự minh bạch và niềm tin mà tôi nguyện sẽ gìn giữ trong suốt quá trình đảm nhiệm."
*
Buổi lễ nhậm chức của Thư Nhã diễn ra trang trọng nhưng ấm cúng tại hội trường chính của tập đoàn, với sự tham dự của toàn thể ban lãnh đạo, đại diện cổ đông, và cả những đồng nghiệp thân thiết đã đồng hành cùng cô suốt những ngày tháng khó khăn. Đinh Bội Quyên đứng ở hàng ghế đầu, không giấu được niềm tự hào khi nhìn bạn mình bước lên bục nhận quyết định bổ nhiệm, chiếc bụng bầu đã khá lớn nhưng dáng đứng của cô vẫn toát lên một sự vững vàng, kiên định.
"Từ một cô thư ký giấu mặt sau tấm bình phong hôn nhân hợp đồng, giờ đây cậu đã trở thành một trong những nhân vật quan trọng nhất của Việt Thịnh, được cả công ty biết đến và nể trọng bằng chính tên tuổi thật của mình." Bội Quyên nói với Thư Nhã sau buổi lễ, giọng cô xúc động. "Tớ tin mẹ cậu, nếu còn sống, chắc chắn sẽ tự hào về cậu lắm."
Thư Nhã mỉm cười, chạm nhẹ vào chiếc vòng cổ của mẹ mình đang đeo trên cổ, một món quà mà cô luôn mang theo bên mình kể từ đêm cầu hôn đáng nhớ ấy. "Cảm ơn cậu, Bội Quyên. Nếu không có cậu và mọi người bên cạnh, tớ không nghĩ mình có thể vượt qua được giai đoạn khó khăn vừa rồi."
*
Song song với việc ổn định công việc, cuộc sống riêng tư của Thư Nhã và Bách Việt cũng bước vào một giai đoạn chuẩn bị bận rộn nhưng đầy hạnh phúc. Họ quyết định chọn một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô thành phố, xa khỏi sự ồn ào của trung tâm, làm nơi sinh sống lâu dài cho gia đình nhỏ sắp chào đón thêm một thành viên mới. Bách Việt đích thân tham gia vào từng khâu thiết kế phòng cho con, chọn từng gam màu nhẹ nhàng, ấm áp, một điều mà trước đây không ai có thể tưởng tượng nổi ở một người đàn ông vốn nổi tiếng lạnh lùng, kỷ luật thép trong công việc.
"Anh nghĩ phòng con nên sơn màu vàng nhạt, giống như ánh nắng buổi sáng." Anh nói một buổi tối, khi cả hai cùng xem qua catalogue nội thất trẻ em, tay anh khẽ vuốt ve bụng cô, cảm nhận những cú đạp ngày càng mạnh mẽ của đứa trẻ như đang hưởng ứng lời nói của cha mình.
"Anh dạo này lãng mạn hẳn ra." Thư Nhã cười, tựa đầu vào vai anh. "Trước đây em không bao giờ nghĩ mình sẽ thấy Tổng giám đốc Lăng Bách Việt ngồi chọn màu sơn phòng trẻ em với vẻ mặt nghiêm túc như đang đàm phán một hợp đồng triệu đô."
"Vì đây là hợp đồng quan trọng nhất đời anh." Anh đáp, cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thật mà chỉ có Thư Nhã mới có đặc quyền được nhìn thấy thường xuyên.
Cô nhìn anh, lòng dâng lên một cảm giác biết ơn khó tả trước sự thay đổi lớn lao ở người đàn ông từng khép kín cảm xúc suốt bao năm. Không chỉ dừng lại ở việc chọn màu sơn, Bách Việt còn tự tay nghiên cứu các loại đồ nội thất an toàn cho trẻ nhỏ, đọc hàng chục bài viết về cách chăm sóc trẻ sơ sinh, thậm chí còn tham gia một lớp học tiền sản dành cho các ông bố cùng cô vào mỗi cuối tuần, một hình ảnh khiến không ít người quen biết phải ngỡ ngàng khi bắt gặp vị Tổng giám đốc quyền lực ngồi tập thay tã cho búp bê thực hành với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
*
Ông Lăng Chính Nghĩa, trong một lần ghé thăm căn biệt thự mới của hai người, không giấu được sự xúc động khi nhìn thấy sự thay đổi hoàn toàn ở người cháu trai vốn luôn khép kín cảm xúc của mình. "Chú chưa từng thấy con vui vẻ và thoải mái như vậy trong suốt nhiều năm qua, kể từ khi cha con còn khỏe mạnh." Ông nói, vỗ nhẹ vai Bách Việt. "Thư Nhã thật sự là một món quà quý giá mà số phận đã mang đến cho gia tộc chúng ta, dù ban đầu là trong một hoàn cảnh đầy khó khăn."
"Cháu biết ơn điều đó mỗi ngày, thưa chú." Bách Việt đáp, ánh mắt anh nhìn về phía Thư Nhã đang ngồi trong vườn, tay đặt lên bụng, khuôn mặt cô rạng rỡ dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ. "Nếu không có biến cố ba năm trước, có lẽ cháu đã không bao giờ nhận ra được giá trị thật sự của người phụ nữ đang ở bên cạnh mình."
Cuối tuần đó, cả gia đình nhỏ cùng nhau ăn tối trong khu vườn ngập tràn ánh hoàng hôn, có cả cha của Thư Nhã, ông Chính Nghĩa, Đinh Bội Quyên và Tạ Khắc Bình cùng vợ con anh, một khung cảnh đầm ấm mà Thư Nhã chưa từng dám mơ tới trong suốt ba năm sống dưới danh nghĩa một cuộc hôn nhân bí mật. Tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp khu vườn, xen lẫn tiếng bát đũa chạm nhau và những câu chuyện phiếm giản dị đời thường, khác hẳn không khí căng thẳng, đề phòng mà cô từng phải sống chung suốt thời gian dài.
"Con cảm ơn mọi người đã luôn ở bên cạnh con và anh Việt trong suốt thời gian qua." Thư Nhã nói, nâng ly nước cam lên, ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt thân thương xung quanh bàn ăn. "Không có ai trong số các cô chú, anh chị ở đây, con nghĩ con và anh Việt khó lòng vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời mình."
Ngoài vườn, những chậu hoa cúc họa mi mà Bách Việt đích thân trồng để nhắc nhớ về đêm cầu hôn đáng nhớ đang nở rộ, khoe sắc trắng tinh khôi dưới ánh nắng mùa xuân ấm áp, như một biểu tượng cho sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn mà cả hai người đã phải trải qua biết bao thử thách mới có thể chạm đến được.