Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Có những buổi sáng, Lăng Bách Việt tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, chỉ để ngồi lặng lẽ ở mép giường, nhìn Thư Nhã vẫn còn say ngủ bên cạnh, một tay cô đặt hờ lên vùng bụng đã bắt đầu nhô lên rõ rệt hơn qua từng tuần. Anh đưa mắt quan sát gương mặt cô trong giấc ngủ, những đường nét thanh tú không còn phải gồng mình giữ vẻ nghiêm cẩn như mọi khi ở văn phòng, và trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra một sự thật mà bản thân đã cố lảng tránh suốt một thời gian dài: anh không còn nhìn cô như một người vợ hợp đồng nữa, mà như một người phụ nữ anh không thể tưởng tượng nổi cuộc đời mình sẽ ra sao nếu thiếu vắng.

Anh nhớ lại từng khoảnh khắc nhỏ nhặt suốt những tuần qua — cách cô thức khuya cặm cụi bên tấm bảng trắng đầy sơ đồ công ty vỏ bọc, đôi tay run rẩy vì mệt nhưng vẫn kiên trì gõ từng dòng phân tích; cách cô đối đáp sắc bén, không hề nao núng, trước những lời khiêu khích cay nghiệt của Tống Khả Di; cách cô đặt tay lên bụng mình mỗi khi nói về tương lai, như đang tự nhắc nhở bản thân về lý do để tiếp tục kiên cường.

Ba năm trước, anh đã chọn cô vì sự tin cậy. Giờ đây, anh nhận ra mình đã yêu cô vì chính con người cô — sự kiên định, lòng chính trực, và một sức mạnh nội tâm âm thầm mà không phải người phụ nữ nào cũng có được.

Anh khẽ đưa tay chạm nhẹ vào vùng bụng cô, cẩn thận không để đánh thức cô dậy, cảm nhận hơi ấm truyền qua lớp chăn mỏng. Đứa trẻ trong đó, anh nghĩ, sẽ lớn lên với một người mẹ mạnh mẽ hơn bất kỳ ai anh từng biết, và anh tự hứa với lòng mình rằng từ nay, anh sẽ không bao giờ để cô phải một mình đối mặt với bất kỳ khó khăn nào nữa, dù là trong công việc hay trong cuộc sống riêng tư.

*

Buổi tối hôm đó, sau một ngày làm việc căng thẳng với hàng loạt cuộc họp liên tiếp bàn về chiến lược đối phó với Hằng Phát, Bách Việt trở về căn hộ sớm hơn thường lệ, mang theo một bó hoa nhỏ — không phải hoa hồng sang trọng thường thấy trong những dịp lễ tân trang trọng của giới thượng lưu, mà là một bó hoa cúc họa mi giản dị, loại hoa Thư Nhã từng vô tình nhắc đến trong một lần trò chuyện hiếm hoi về những ký ức tuổi thơ của mình.

"Anh nhớ đến em thích loại hoa này." Anh nói, hơi lúng túng khi đưa bó hoa cho cô, một cử chỉ hoàn toàn xa lạ với hình ảnh vị Tổng giám đốc lạnh lùng, kiểm soát mà cả công ty vẫn biết đến.

Thư Nhã nhận lấy bó hoa, ngạc nhiên đến mức không nói nên lời trong giây lát. "Anh còn nhớ chuyện đó sao? Em chỉ nhắc đến một lần duy nhất, cách đây phải hơn một năm rồi."

"Anh nhớ mọi điều em từng nói, kể cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất." Anh đáp, ánh mắt anh chân thành đến mức khiến tim cô đập rộn ràng. "Anh xin lỗi vì đã mất quá nhiều thời gian để nhận ra và thừa nhận điều này, Thư Nhã à. Nhưng anh muốn em biết, dù mọi chuyện có diễn biến ra sao với Hằng Phát, dù kết quả cuối cùng có thế nào, tình cảm anh dành cho em không còn liên quan gì đến bản hợp đồng cũ nữa. Anh yêu em, vì chính con người em, không phải vì bất kỳ nghĩa vụ nào khác."

*

Thư Nhã đứng lặng, ôm bó hoa trong tay, nước mắt bất giác trào ra vì xúc động. Suốt ba năm qua, cô đã học cách kìm nén mọi cảm xúc, học cách chấp nhận một cuộc sống không có những lời yêu thương công khai, và giờ đây, khi những lời ấy cuối cùng cũng được thốt ra, cô cảm thấy như mọi gánh nặng cô đã mang suốt bấy lâu bỗng nhiên nhẹ bẫng đi.

"Em cũng yêu anh." Cô nói, giọng cô run rẩy nhưng chân thành. "Có lẽ đã yêu anh từ rất lâu rồi, trước cả khi em dám thừa nhận điều đó với chính mình. Em chỉ luôn sợ rằng tình cảm ấy sẽ không bao giờ được đáp lại, rằng em sẽ mãi mãi chỉ là một phần trong một bản hợp đồng lạnh lùng."

Bách Việt kéo cô vào lòng, vòng tay anh ôm trọn lấy cô một cách nhẹ nhàng, cẩn thận như đang nâng niu một báu vật quý giá. "Từ hôm nay, không còn hợp đồng nào nữa, Thư Nhã à. Chỉ còn lại chúng ta, và con của chúng ta. Anh muốn xây dựng một gia đình thật sự, không phải vì nghĩa vụ, mà vì đó là điều anh khao khát nhất."

Họ đứng ôm nhau rất lâu trong phòng khách ấm áp, ánh đèn vàng dịu nhẹ phản chiếu lên bó hoa cúc họa mi đặt trên bàn, một biểu tượng giản dị nhưng ý nghĩa cho một tình yêu đã âm thầm nảy nở suốt ba năm, giờ đây cuối cùng cũng được công khai thừa nhận.

Đêm đó, hai người ngồi bên nhau trên sofa rất lâu, ôn lại từng kỷ niệm nhỏ nhặt suốt ba năm chung sống — lần đầu tiên họ cùng nấu một bữa cơm vụng về vì cả hai đều không giỏi bếp núc, lần Bách Việt lặng lẽ mua thuốc cảm cho cô khi cô ốm mà không nói một lời, lần Thư Nhã thức trắng đêm chuẩn bị tài liệu giúp anh kịp một cuộc đàm phán quan trọng. Những kỷ niệm ấy, giờ đây khi nhìn lại, đều mang một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều so với những gì cả hai từng nhận ra vào thời điểm đó.

*

Nhưng hạnh phúc ấy không kéo dài được lâu trước khi thực tế phũ phàng lại ập đến. Sáng hôm sau, khi cả hai đang chuẩn bị đi làm, điện thoại của Bách Việt đổ chuông, đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của luật sư trưởng phòng pháp chế Việt Thịnh.

"Thưa Tổng giám đốc, chúng tôi vừa nhận được thông báo chính thức. Quỹ đầu tư Hằng Phát, cùng với một nhóm cổ đông liên kết, đã chính thức nộp đơn yêu cầu triệu tập một cuộc họp cổ đông bất thường, với lý do đưa ra là chất vấn về năng lực quản trị hiện tại của ban lãnh đạo Việt Thịnh."

Bách Việt siết chặt điện thoại, ánh mắt anh tối sầm lại, những ngón tay trắng bệch vì lực siết quá mạnh. "Họ đã có đủ số phiếu cần thiết để triệu tập cuộc họp sao?"

"Vâng, thưa Tổng giám đốc. Theo thông báo, họ hiện đang nắm giữ hoặc có sự ủng hộ từ khoảng hai mươi mốt phần trăm cổ phần, vượt qua ngưỡng quy định để yêu cầu triệu tập cuộc họp bất thường theo điều lệ công ty."

"Còn nội dung cụ thể của đơn yêu cầu thì sao?" Bách Việt hỏi tiếp, giọng anh cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đã dấy lên một sự cảnh giác cao độ.

"Họ yêu cầu đưa ra biểu quyết về việc bãi nhiệm chức vụ Tổng giám đốc hiện tại, với lý do liên quan đến tính minh bạch trong quản trị doanh nghiệp. Chúng tôi nghi ngờ họ đang nắm giữ một số thông tin nội bộ nào đó, nhưng chưa thể xác định chính xác là gì." Vị luật sư đáp, giọng ông cũng không giấu được sự lo lắng.

Bách Việt cúp máy, gương mặt anh trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Anh nhìn Thư Nhã, cả hai đều hiểu ngay "thông tin nội bộ" mà vị luật sư nhắc đến chính là bản hợp đồng hôn nhân bí mật của họ, có lẽ đã bị Khả Di tìm cách khai thác được bằng một cách nào đó.

Bách Việt cúp máy, quay sang nhìn Thư Nhã, gương mặt anh đầy vẻ nghiêm trọng. "Đã đến lúc rồi. Khả Di đã chính thức ra đòn."

Thư Nhã hít một hơi thật sâu, tay cô vô thức đặt lên bụng, cảm nhận một cú đạp nhẹ đầu tiên của đứa trẻ như một lời nhắc nhở về những gì cô cần phải bảo vệ. Cô nhìn thẳng vào mắt Bách Việt, không còn chút sợ hãi nào trong ánh mắt ấy. "Vậy chúng ta còn bao nhiêu thời gian để chuẩn bị?"

"Theo quy định, cuộc họp cổ đông bất thường phải được tổ chức trong vòng ba mươi ngày kể từ ngày nhận đơn yêu cầu hợp lệ." Bách Việt đáp, giọng anh đã lấy lại vẻ quyết đoán thường thấy của một người lãnh đạo, dù ẩn sâu trong ánh mắt vẫn còn đó một chút lo âu không thể giấu diếm. "Ba mươi ngày để hoàn thiện toàn bộ bằng chứng, củng cố sự ủng hộ từ các cổ đông trung lập, và chuẩn bị cho trận chiến quan trọng nhất trong lịch sử của Việt Thịnh."

"Chúng ta sẽ làm được." Thư Nhã nói, giọng cô kiên định, nắm chặt tay anh. "Em đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, dù không ngờ nó lại đến sớm như vậy. Chúng ta sẽ không để Khả Di có cơ hội thắng lần thứ hai, không phải lần này, khi chúng ta đã biết rõ toàn bộ chiêu trò của cô ta."

Bách Việt nhìn cô, trong ánh mắt anh là một sự tin tưởng tuyệt đối, không còn chút hoài nghi nào. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. "Cảm ơn em vì đã luôn ở đây, ngay cả khi thế giới của anh đang chao đảo dữ dội nhất. Anh không biết mình sẽ ra sao nếu không có em bên cạnh lúc này."

Ba mươi ngày phía trước sẽ là ba mươi ngày căng thẳng nhất trong cuộc đời cả hai người, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, họ bước vào cuộc chiến ấy không phải với tư cách hai người xa lạ ràng buộc bởi một tờ giấy, mà là một cặp vợ chồng thật sự, sát cánh bên nhau, sẵn sàng đối mặt với mọi sóng gió phía trước.

Đã sao chép liên kết chương