Chương 4
Chương 4 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Lăng Bách Việt ngồi trong phòng làm việc riêng, ánh đèn bàn duy nhất soi rọi lên gương mặt anh giữa bóng tối đã buông xuống bên ngoài cửa kính từ lâu. Trên màn hình máy tính là một bản tin tài chính ngắn gọn, chỉ vài dòng, nhưng đủ khiến anh ngồi bất động suốt gần một tiếng đồng hồ: "Quỹ đầu tư Hằng Phát chuẩn bị ra mắt tại thị trường trong nước, do bà Tống Khả Di — người từng có nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực tài chính quốc tế — trực tiếp điều hành."
Ba năm. Ba năm anh đã tin rằng cái tên ấy sẽ mãi mãi chỉ còn là một vết sẹo cũ, đau nhưng đã liền da, không còn khả năng rỉ máu trở lại. Vậy mà chỉ một dòng tin ngắn ngủi cũng đủ khiến vết sẹo ấy như bị xé toạc, phơi bày lại toàn bộ ký ức anh đã cố chôn sâu.
Anh nhớ rõ từng chi tiết của cơn ác mộng ba năm trước: cha anh, ông Lăng, nằm bất tỉnh trên sàn phòng làm việc vì cơn nhồi máu cơ tim đột ngột sau khi nhận được tin báo cáo tài chính nội bộ của Việt Thịnh bị rò rỉ ra ngoài, khiến cổ đông hoảng loạn bán tháo cổ phiếu chỉ trong một buổi sáng. Anh nhớ ánh mắt các thành viên hội đồng quản trị nhìn mình đầy nghi ngại, nhớ cảm giác bất lực khi đứng giữa phòng cấp cứu bệnh viện, tay vẫn còn dính máu vì đã cố sơ cứu cho cha trước khi xe cứu thương đến kịp.
Và anh nhớ, rõ ràng hơn bất cứ điều gì khác, khoảnh khắc Tống Khả Di — người anh từng nghĩ sẽ là bạn đời của mình — ngồi đối diện anh trong phòng họp khẩn cấp của gia tộc cô, mỉm cười dịu dàng đề nghị một "giải pháp": hai gia tộc sáp nhập bằng hôn nhân, đổi lại gia tộc Khả Di sẽ dùng ảnh hưởng tài chính của mình trấn an cổ đông, cứu Việt Thịnh khỏi bờ vực sụp đổ.
Chỉ có anh, bằng linh cảm của một người từng đọc qua hàng nghìn bản hợp đồng, nhận ra đó không phải một lời đề nghị cứu giúp chân thành. Đó là một cái bẫy được giăng sẵn từ trước, để gia tộc Khả Di có thể danh chính ngôn thuận nắm quyền chi phối Việt Thịnh thông qua cuộc hôn nhân ấy — một khi anh gật đầu, mọi quyết định quan trọng của tập đoàn sẽ không còn hoàn toàn nằm trong tay dòng họ Lăng nữa.
Anh đã có bốn mươi tám giờ để tìm ra lối thoát trước khi cuộc họp cổ đông bất thường diễn ra, nơi phương án hôn nhân sáp nhập gần như chắc chắn sẽ được thông qua nếu không có phương án nào khác thay thế.
Và anh đã nghĩ đến Thư Nhã.
*
Không phải vì cô là lựa chọn thuận tiện nhất, dù sau này anh vẫn để cô hiểu ngầm như vậy để tránh phải giải thích quá nhiều. Sự thật là, trong toàn bộ những người xung quanh anh lúc bấy giờ, Thư Nhã là người duy nhất anh tin tưởng tuyệt đối sẽ không lợi dụng tình huống để trục lợi, người duy nhất đủ bản lĩnh để đóng vai một người vợ trong mắt công chúng mà không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị phe đối lập khai thác.
Cô đã làm việc bên anh hai năm trước thời điểm đó, luôn thể hiện sự chính trực và kín tiếng đáng kinh ngạc. Anh biết cha cô đang nợ một khoản viện phí lớn. Anh biết cô cần tiền, cần một cuộc sống ổn định. Và anh, trong tình thế cấp bách nhất cuộc đời, đã đưa ra một đề nghị lạnh lùng đến tàn nhẫn: một cuộc hôn nhân hợp đồng, đổi lấy sự an toàn tài chính cho cô và sự an toàn quyền lực cho gia tộc anh.
Anh chưa từng nói với cô sự thật đằng sau quyết định ấy. Anh để cô tin rằng mình chỉ là một quân cờ được chọn ngẫu nhiên vì sự tiện lợi, vì anh sợ — sợ một cách vô lý mà chính anh cũng không thể lý giải trọn vẹn — rằng nếu cô biết mình đã được chọn vì sự tin cậy tuyệt đối, biết mình quan trọng đến mức nào trong việc cứu cả một tập đoàn, cô sẽ cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè lên vai, sẽ không còn cư xử tự nhiên như một nhân viên bình thường nữa.
Đó là lý do chính đáng anh vẫn tự nhủ với bản thân suốt ba năm qua. Nhưng đêm nay, khi cái tên Tống Khả Di đột ngột xuất hiện trở lại, anh chợt nhận ra còn một lý do khác, sâu xa hơn, mà anh chưa từng dám đối diện: anh sợ nếu Thư Nhã biết toàn bộ sự thật, cô sẽ nhìn ra được sự thật còn lại — rằng trong suốt ba năm ấy, tình cảm anh dành cho cô đã âm thầm lớn lên vượt xa giới hạn của một bản hợp đồng, đến mức đôi khi chính anh cũng hoảng sợ trước cảm xúc của chính mình.
*
Sáng hôm sau, tại văn phòng, Bách Việt cố gắng giữ vẻ ngoài điềm tĩnh thường lệ, nhưng Thư Nhã — người đã học thuộc từng biểu cảm nhỏ nhất của anh suốt ba năm — nhận ra ngay sự khác thường. Anh trả lời các câu hỏi trong cuộc họp giao ban chậm hơn nửa nhịp so với thường lệ, tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, một thói quen chỉ xuất hiện khi anh đang phải kìm nén một điều gì đó.
"Anh Việt, cổ đông bên quỹ đầu tư nước ngoài muốn dời lịch họp sang chiều mai." Một trưởng phòng kinh doanh báo cáo.
"Được." Bách Việt đáp gọn, nhưng ánh mắt anh thoáng liếc về phía cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy một phần bảng quảng cáo lớn ngoài đường vừa được dựng lên tuần này, giới thiệu buổi ra mắt chính thức của một quỹ đầu tư mới tại thành phố.
Thư Nhã theo hướng nhìn của anh, thoáng thấy dòng chữ trên bảng quảng cáo, nhưng chưa kịp đọc rõ tên quỹ đầu tư thì Bách Việt đã quay lại, tiếp tục cuộc họp như không có chuyện gì. Cô cất giữ chi tiết ấy trong đầu, thêm một mảnh ghép nhỏ vào bức tranh mơ hồ về sự bất ổn gần đây của anh.
Buổi tối, tại căn hộ, Bách Việt về muộn hơn thường lệ, mùi rượu thoang thoảng trên áo anh — điều hiếm khi xảy ra vì anh vốn rất kỷ luật với bản thân, gần như không bao giờ uống một mình ngoài các buổi tiệc công việc bắt buộc.
"Anh ổn chứ?" Thư Nhã hỏi, đặt xuống bàn một cốc nước ấm pha chút mật ong, thói quen cô vẫn duy trì mỗi khi anh về muộn.
"Ổn." Anh đáp cụt lủn, ngồi phịch xuống sofa, tay xoa nhẹ thái dương. Một lúc sau, như không kìm được, anh buông một câu không đầu không cuối: "Cô có bao giờ nghĩ, một số việc trong quá khứ, dù mình nghĩ đã giải quyết xong xuôi, vẫn có thể quay lại vào lúc mình ít ngờ tới nhất không?"
Thư Nhã sững lại, nhìn anh với ánh mắt dò hỏi. Đây là lần hiếm hoi Bách Việt chủ động mở lời về một điều gì đó mang tính cá nhân, không liên quan trực tiếp đến công việc. "Có chuyện gì xảy ra sao anh?"
Anh im lặng một lúc lâu, đủ lâu để Thư Nhã tưởng anh sẽ không trả lời, rồi lắc đầu, đứng dậy. "Không có gì. Chỉ là công việc gần đây hơi nhiều áp lực. Tôi đi tắm trước."
Cô nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa phòng tắm, lòng nặng trĩu một cảm giác bị bỏ rơi ngoài lề khó gọi tên. Suốt ba năm, cô đã quen với việc Bách Việt giữ mọi cảm xúc cho riêng mình, không chia sẻ, không than vãn. Nhưng đêm nay, có điều gì đó khác biệt trong ánh mắt anh — không chỉ là mệt mỏi công việc thông thường, mà là một nỗi lo âu sâu xa, như thể một bóng ma từ quá khứ đang đứng ngay sau lưng anh mà cô không thể nhìn thấy.
Cô đặt tay lên vùng bụng còn phẳng lì, tự hỏi liệu bí mật của cô và bí mật của anh, cả hai đang âm thầm giấu kín trong cùng một mái nhà, có phải đều đang chờ đợi một thời điểm để bùng nổ hay không. Và cô, người vốn luôn kiểm soát mọi biến số trong cuộc sống của mình bằng sự tỉ mỉ và tính toán, lần đầu tiên cảm thấy hoàn toàn bất lực trước những gì sắp sửa xảy đến, như đang đứng giữa một cơn bão tuyết mà không biết hướng nào là lối thoát an toàn.
Cô nhớ lại câu hỏi bâng quơ của anh lúc nãy, về những việc trong quá khứ tưởng đã khép lại nhưng vẫn có thể quay về đúng lúc người ta ít ngờ tới nhất. Có lẽ, cô nghĩ, chính cô cũng đang sống trong một tình huống tương tự — quá khứ của cô là một bản hợp đồng hôn nhân cô từng tin chắc sẽ kết thúc êm đẹp đúng hạn, nhưng giờ đây lại vướng thêm một sinh linh bé nhỏ không nằm trong bất kỳ điều khoản nào. Còn quá khứ của Bách Việt, cô linh cảm, chắc chắn không đơn giản chỉ là một mối tình cũ thoáng qua như anh vẫn cố tình nói giảm nói tránh.
Nằm trằn trọc mãi không ngủ được, cô lặng lẽ mở điện thoại, gõ tìm tên quỹ đầu tư vừa xuất hiện trên bảng quảng cáo ngoài đường mà cô đã kịp ghi nhớ, nhưng kết quả tìm kiếm chỉ hiện ra vài dòng thông tin sơ sài, chưa đủ để cô ghép nối được bất kỳ điều gì rõ ràng. Cô tắt màn hình, thở dài, tự nhủ ngày mai sẽ tìm hiểu kỹ hơn, dù trong lòng đã dấy lên một nỗi bất an không tên.
Ngoài kia, đêm mùa đông càng lúc càng lạnh, và bảng quảng cáo lớn ngoài đường vẫn sáng đèn rực rỡ, kiêu hãnh giới thiệu sự trở lại của một cái tên sắp làm đảo lộn tất cả.