Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Mười ngày sau khi đơn yêu cầu triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường được nộp, giữa lúc công tác chuẩn bị bằng chứng đang diễn ra khẩn trương từng ngày, Thư Nhã nhận được một cuộc gọi lạ vào giữa buổi chiều, khi cô đang một mình trong phòng lưu trữ hồ sơ, cặm cụi rà soát lại những tài liệu ngân hàng mới nhất mà vị chuyên gia kiểm toán pháp y vừa gửi đến. Số điện thoại hiển thị trên màn hình không nằm trong danh bạ của cô, nhưng một linh cảm bất an khiến cô vẫn nhấc máy.

"Chào cô Thư Nhã." Giọng nói quen thuộc của Tống Khả Di vang lên đầu dây bên kia, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như băng giá. "Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau, không cần phải qua trung gian nào nữa."

Thư Nhã siết chặt điện thoại, cố giữ giọng bình thản dù tim đang đập loạn nhịp. "Cô muốn nói gì?"

"Tôi biết cô và Bách Việt đang âm thầm điều tra về Hằng Phát." Khả Di nói, giọng cô không hề giấu giếm sự đe dọa, mỗi từ thốt ra đều sắc lạnh như dao cứa. "Tôi phải công nhận, cô thông minh hơn tôi tưởng rất nhiều. Nhưng tôi khuyên cô nên dừng lại, vì con đường cô đang đi có thể gây ra những hậu quả mà cô không lường trước được."

"Cô đang đe dọa tôi sao?" Thư Nhã hỏi, giọng cô cứng rắn hơn dù trong lòng đã bắt đầu run lên, tay cô vô thức đặt lên bụng như một phản xạ bảo vệ.

"Tôi chỉ đang nhắc nhở cô về thực tế." Khả Di đáp, giọng cô chuyển sang một sắc thái lạnh lùng đến rợn người. "Cô đang mang thai, đúng không? Trong tình trạng căng thẳng và áp lực kéo dài như thế này, không ai có thể đảm bảo chắc chắn về sức khỏe của đứa trẻ. Tôi nghĩ, vì lợi ích của chính cô và con cô, tốt nhất cô nên khuyên Bách Việt dừng cuộc điều tra vô ích này lại, và để tôi tiếp quản Việt Thịnh một cách êm đẹp."

*

Máu trong người Thư Nhã như đông cứng lại. Cô chưa từng nghĩ Khả Di có thể hạ mình đến mức dùng chính đứa con của cô làm công cụ đe dọa. "Cô dám đe dọa một đứa trẻ chưa chào đời sao? Cô còn chút lương tâm nào không?"

"Tôi không đe dọa ai cả." Khả Di cười nhạt, giọng cô giả tạo một vẻ vô can. "Tôi chỉ đang nói về những rủi ro khách quan có thể xảy ra khi một người phụ nữ mang thai phải chịu đựng quá nhiều căng thẳng. Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra, tôi tin cô cũng không muốn phải hối hận suốt quãng đời còn lại vì đã cố chấp theo đuổi một cuộc chiến vô vọng, đúng không?"

Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại Thư Nhã đứng chết lặng giữa căn phòng lưu trữ, tay run rẩy đến mức chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Cô ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy bụng mình, nước mắt trào ra không kiểm soát được, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì nỗi lo lắng tột cùng dành cho đứa trẻ vô tội đang lớn lên trong cơ thể cô.

Cô ngồi đó rất lâu, cố trấn tĩnh lại nhịp thở đang hỗn loạn, tay xoa nhẹ lên bụng như đang cố an ủi đứa trẻ, dù cô biết con vẫn còn quá nhỏ để cảm nhận được nỗi sợ hãi của mẹ. "Mẹ xin lỗi, con không đáng phải nghe những lời độc ác như vậy ngay từ khi còn chưa chào đời." Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào. Nhưng ngay sau đó, một sự phẫn nộ mạnh mẽ trào lên, xua tan phần nào nỗi sợ hãi ban đầu — cô sẽ không để một người phụ nữ tàn nhẫn như vậy có cơ hội gieo rắc nỗi sợ vào cuộc đời con mình ngay từ những ngày đầu tiên.

*

Tối hôm đó, khi Thư Nhã kể lại toàn bộ cuộc gọi cho Bách Việt, gương mặt anh biến sắc, cơn giận dữ bùng lên dữ dội đến mức anh phải mất một lúc lâu mới có thể bình tĩnh lại để nói thành lời.

"Cô ta dám đe dọa con của chúng ta." Anh nói, giọng anh run lên vì phẫn nộ, tay siết chặt thành nắm đấm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. "Anh sẽ không để cô ta động đến một sợi tóc nào của em hay con, Thư Nhã à. Chúng ta cần tăng cường an ninh ngay lập tức."

"Em không nghĩ cô ta sẽ ra tay trực tiếp gây hại." Thư Nhã nói, dù giọng cô vẫn còn run rẩy. "Đó chỉ là một đòn tâm lý, muốn khiến chúng ta hoảng loạn và từ bỏ cuộc điều tra. Nếu chúng ta lùi bước bây giờ, cô ta sẽ càng được đà lấn tới."

"Nhưng anh không thể mạo hiểm với sự an toàn của em và con." Bách Việt nói, ánh mắt anh đầy lo lắng. "Có lẽ chúng ta nên cân nhắc lại, tìm một phương án khác an toàn hơn."

Thư Nhã nắm lấy tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh với một sự kiên định mạnh mẽ. "Bách Việt, nếu chúng ta lùi bước vì sợ hãi, cô ta sẽ thắng ngay từ bây giờ, và chúng ta sẽ phải sống suốt quãng đời còn lại trong nỗi sợ hãi bị cô ta thao túng. Em không muốn con của chúng ta lớn lên trong một thế giới mà mẹ nó đã từng khuất phục trước những lời đe dọa hèn hạ như vậy. Chúng ta sẽ tăng cường an ninh, sẽ cẩn thận hơn, nhưng chúng ta sẽ không dừng lại."

*

Bách Việt nhìn cô, trong lòng anh dâng lên một sự ngưỡng mộ pha lẫn xót xa. Anh biết cô nói đúng, nhưng trái tim một người cha, một người chồng, vẫn không thể không lo lắng tột độ cho sự an toàn của những người anh yêu thương nhất. Đêm đó, anh gọi Tạ Khắc Bình đến, sắp xếp thêm nhân viên an ninh riêng theo sát Thư Nhã mọi lúc mọi nơi, kể cả khi cô chỉ đơn giản là đi khám thai định kỳ hay ghé thăm cha mình vào cuối tuần.

"Từ giờ, tôi sẽ bố trí thêm hai người luôn túc trực gần cô Thư Nhã, dù cô ấy đi đâu, kể cả trong khuôn viên công ty." Khắc Bình nói, giọng anh nghiêm túc khác hẳn vẻ điềm đạm thường ngày. "Tôi cũng sẽ cho kiểm tra kỹ lưỡng hệ thống an ninh của căn hộ, đảm bảo không có bất kỳ sơ hở nào có thể bị lợi dụng."

"Cảm ơn anh, Khắc Bình." Bách Việt vỗ nhẹ vai người tài xế trung thành đã gắn bó với gia đình anh suốt nhiều năm. "Tôi tin tưởng giao phó sự an toàn của Thư Nhã cho anh."

Vài ngày sau, một sự việc khác càng khiến tình hình thêm căng thẳng. Bác sĩ Đặng Thảo Lam gọi điện báo tin, giọng bà có phần lo lắng. "Thư Nhã, tôi vừa nhận được một cuộc gọi lạ, hỏi về hồ sơ bệnh án của cô. Tôi đã từ chối cung cấp bất kỳ thông tin nào, nhưng tôi nghĩ cô nên biết chuyện này để đề phòng."

"Người gọi có xưng danh không, thưa bác sĩ?" Thư Nhã hỏi, tim cô thắt lại vì lo lắng.

"Không, người đó chỉ tự xưng là 'người quen của gia đình', nhưng giọng nói và cách đặt câu hỏi khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn, nên tôi đã từ chối ngay lập tức và báo cho cô biết." Bác sĩ Lam đáp. "Từ giờ, tôi sẽ yêu cầu phòng khám tăng cường bảo mật hồ sơ của cô lên mức cao nhất, không ai có thể truy cập nếu không có sự đồng ý trực tiếp từ cô."

"Cảm ơn bác sĩ rất nhiều." Thư Nhã nói, giọng cô run nhẹ nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Xin lỗi vì đã khiến bác sĩ phải bận tâm thêm vì chuyện này."

"Đừng nói vậy, sức khỏe của cô và em bé là ưu tiên hàng đầu của tôi." Bác sĩ Lam đáp, giọng bà ấm áp và kiên quyết.

Thư Nhã siết chặt điện thoại, cảm nhận rõ ràng vòng vây của Khả Di đang ngày càng siết chặt hơn xung quanh cuộc sống riêng tư của cô. "Cảm ơn bác sĩ đã báo cho tôi. Tôi sẽ cẩn thận hơn."

Cô cúp máy, nhìn ra ngoài cửa sổ căn hộ, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời thành phố, một màu đỏ rực rỡ nhưng cũng gợi lên trong lòng cô một cảm giác bất an mơ hồ khó gọi tên. Trong lòng cô, nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ đan xen lẫn nhau, nhưng trên hết, một quyết tâm sắt đá đang dần được củng cố: cô sẽ không để Tống Khả Di có cơ hội biến đứa con của mình thành một công cụ mặc cả. Cô sẽ chiến đấu đến cùng, không chỉ vì bản thân, không chỉ vì Bách Việt, mà vì tương lai của đứa trẻ đang lớn lên trong cô, xứng đáng được chào đời trong một thế giới không bị chi phối bởi sự đe dọa và thù hận.

Đêm đó, khi nằm bên cạnh Bách Việt, tay anh vòng qua ôm lấy cô một cách bảo vệ, Thư Nhã thì thầm với đứa trẻ trong bụng mình những lời hứa hẹn về một tương lai an toàn, ấm áp, dù con đường phía trước, cô biết rõ, vẫn còn đầy chông gai và thử thách cam go nhất đang chờ đợi cả gia đình nhỏ của mình.

"Ngủ đi." Bách Việt thì thầm bên tai cô, giọng anh trầm ấm như một lời ru. "Có anh ở đây, sẽ không ai có thể làm hại được em và con đâu."

Thư Nhã nhắm mắt lại, để hơi ấm từ vòng tay anh xoa dịu phần nào nỗi bất an vẫn còn đọng lại trong lòng. Cô biết, những ngày sắp tới sẽ còn nhiều thử thách cam go hơn nữa, nhưng ít nhất, giờ đây cô không còn phải một mình đối mặt với chúng, và điều đó, đối với cô, đã là một nguồn sức mạnh lớn lao hơn bất kỳ điều gì khác trên đời.

Đã sao chép liên kết chương