Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 13

Chương 13 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ông Chính Nghĩa ngồi xuống ghế đối diện Thư Nhã, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt nhìn xa xăm như đang lần tìm lại từng chi tiết của một ký ức mà ông đã cố chôn giấu suốt ba năm qua.

"Ba năm trước, Bách Việt và Tống Khả Di đã bên nhau được gần ba năm, mối quan hệ được cả hai gia tộc ngầm ủng hộ vì lợi ích kinh doanh chung. Nhưng cháu biết đấy, gia tộc họ Tống vốn có tham vọng rất lớn trong lĩnh vực tài chính, và họ luôn xem Việt Thịnh như một miếng bánh béo bở đáng để thâu tóm, chỉ là chưa tìm được cơ hội thích hợp." Ông ngừng lại, thở dài nặng nề. "Khả Di, dù mang danh nghĩa người yêu của Bách Việt, thật ra đã âm thầm hợp tác với một quỹ đầu tư nước ngoài có liên hệ mật thiết với gia tộc mình, thu thập thông tin nội bộ của Việt Thịnh suốt nhiều tháng trước đó."

"Cô ta lợi dụng mối quan hệ tình cảm để lấy cắp thông tin sao?" Thư Nhã hỏi, giọng cô nghẹn lại vì phẫn nộ thay cho Bách Việt. Cô cố hình dung một Bách Việt trẻ tuổi hơn, chưa bị bao bọc bởi lớp vỏ lạnh lùng như hiện tại, đã từng đặt niềm tin trọn vẹn vào một người phụ nữ hóa ra chỉ xem tình cảm như một công cụ để đạt được mục đích riêng.

"Đúng vậy. Và đỉnh điểm là vào tháng ba năm ấy, cô ta đã cố tình để lộ một bản báo cáo tài chính nội bộ chưa hoàn chỉnh, trong đó các con số nợ xấu bị thổi phồng nghiêm trọng so với thực tế, ra bên ngoài đúng thời điểm nhạy cảm nhất — chỉ vài ngày trước cuộc họp cổ đông thường niên. Cổ đông hoảng loạn, giá cổ phiếu lao dốc không phanh, và anh trai tôi, ông Lăng, vì quá sốc và áp lực, đã lên cơn nhồi máu cơ tim ngay tại văn phòng."

Thư Nhã nhắm mắt lại, hình dung ra cảnh tượng hỗn loạn ấy, và cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết nỗi đau mà Bách Việt đã phải gánh chịu trong khoảnh khắc đó — vừa lo lắng cho tính mạng của cha, vừa phải đối mặt với sự sụp đổ của cả một tập đoàn, tất cả chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ.

*

"Ngay khi ông Lăng còn đang cấp cứu trong bệnh viện, gia tộc họ Tống đã chủ động liên hệ, đưa ra cái gọi là 'giải pháp cứu vãn niềm tin cổ đông'." Ông Chính Nghĩa tiếp tục, giọng ông trở nên cay đắng hơn. "Họ đề nghị công bố một cuộc hôn nhân chính thức giữa Bách Việt và Khả Di, với lý do hai gia tộc sáp nhập sẽ mang lại nguồn lực tài chính vững mạnh, đủ sức trấn an cổ đông và ngăn chặn đà lao dốc của cổ phiếu."

"Nhưng đó chỉ là cái bẫy." Thư Nhã nói, giọng cô run lên vì hiểu ra toàn bộ sự việc.

"Chính xác." Ông Chính Nghĩa gật đầu. "Nếu Bách Việt đồng ý, cuộc hôn nhân ấy sẽ trao cho gia tộc họ Tống quyền can thiệp trực tiếp vào mọi quyết định quan trọng của Việt Thịnh, thông qua tư cách thông gia. Về lâu dài, họ hoàn toàn có thể từng bước thâu tóm quyền kiểm soát tập đoàn mà không cần phải dùng đến bất kỳ thủ đoạn thâu tóm cổ phần lộ liễu nào khác. Một kế hoạch được tính toán vô cùng tinh vi và tàn nhẫn — dùng chính khủng hoảng do họ tạo ra để ép đối phương phải tự nguyện dâng hiến quyền lực."

"Vậy anh Việt đã nhận ra điều đó." Thư Nhã nói, không phải một câu hỏi.

"Đúng vậy, chỉ có nó nhận ra ngay từ đầu, dù toàn bộ hội đồng quản trị lúc bấy giờ, vì quá hoảng loạn trước tình hình cổ phiếu lao dốc, đều nghiêng về phương án chấp nhận đề nghị của gia tộc họ Tống, xem đó như là lối thoát duy nhất." Ông Chính Nghĩa nhìn thẳng vào Thư Nhã, ánh mắt ông mang một sự trân trọng sâu sắc. "Bách Việt chỉ có bốn mươi tám giờ trước khi cuộc họp cổ đông bất thường diễn ra, nơi phương án hôn nhân sáp nhập gần như chắc chắn sẽ được thông qua nếu không có một phương án thay thế nào khác đủ thuyết phục."

*

"Và nó đã nghĩ đến cháu." Ông Chính Nghĩa nói tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn. "Không phải vì cháu là lựa chọn duy nhất có sẵn trong tầm tay, mà vì nó đã quan sát cháu làm việc suốt hai năm trước đó, tin tưởng tuyệt đối vào sự chính trực và bản lĩnh của cháu. Nó cần một cuộc hôn nhân có thể đứng vững trước sự soi mói của cả hội đồng quản trị lẫn dư luận, một người vợ không thể bị mua chuộc, không thể bị khai thác điểm yếu, và quan trọng nhất, một người sẽ không lợi dụng tình huống để đòi hỏi thêm bất cứ điều gì ngoài những gì đã thỏa thuận."

"Nhưng tại sao anh ấy không nói với cháu sự thật? Tại sao lại để cháu tin rằng mình chỉ là một lựa chọn ngẫu nhiên, một quân cờ tiện lợi?" Thư Nhã hỏi, giọng cô đầy uất ức.

Ông Chính Nghĩa im lặng một lúc, rồi thở dài. "Chú nghĩ, nó sợ. Sợ rằng nếu cháu biết mình quan trọng đến mức nào, biết mình đã gánh vác trọng trách bảo vệ cả một gia tộc, cháu sẽ cảm thấy áp lực, sẽ không còn có thể sống một cách tự nhiên bên cạnh nó nữa. Và có lẽ, còn một lý do khác sâu xa hơn mà chính chú cũng chỉ đoán được qua cách nó nhìn cháu suốt mấy năm qua — nó sợ nếu cháu biết toàn bộ sự thật, cháu sẽ nhận ra tình cảm thật của nó dành cho cháu đã lớn hơn nghĩa vụ hợp đồng từ rất lâu rồi, và nó không biết phải đối diện với điều đó như thế nào."

Thư Nhã ngồi lặng người, nước mắt lăn dài không kiềm chế được nữa. Mọi mảnh ghép rời rạc suốt ba năm qua — sự lạnh lùng có chủ đích của Bách Việt, những khoảnh khắc anh vô tình để lộ sự quan tâm rồi lại vội vàng thu mình lại, sự do dự khi phải đối diện với cảm xúc thật của chính mình — giờ đây đều được ghép nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, đau đớn nhưng cũng ấm áp lạ thường.

Cô nhớ lại vô số lần Bách Việt lặng lẽ để một chiếc áo khoác lên vai cô khi trời trở lạnh, những lần anh âm thầm điều chỉnh lịch trình dày đặc để cô có thêm thời gian nghỉ ngơi, mà trước đây cô luôn nghĩ đó chỉ là trách nhiệm của một người chồng hợp đồng chu đáo. Giờ đây, dưới ánh sáng của sự thật vừa được hé lộ, những cử chỉ nhỏ nhặt ấy mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, sâu sắc và chân thành hơn rất nhiều.

*

"Còn về Khả Di, sau khi phương án hôn nhân sáp nhập thất bại thì sao?" Thư Nhã hỏi, cố gắng lấy lại bình tĩnh để tìm hiểu trọn vẹn câu chuyện.

"Cô ta bị bẽ mặt nghiêm trọng trước toàn thể hội đồng quản trị và cả gia tộc mình, vì kế hoạch công phu chuẩn bị suốt nhiều tháng trời đã sụp đổ chỉ trong vòng bốn mươi tám giờ đồng hồ." Ông Chính Nghĩa đáp. "Gia tộc họ Tống, vì sợ scandal lộ ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến uy tín kinh doanh của chính họ, đã âm thầm để cô ta rời khỏi đất nước, xem như khép lại một chương thất bại. Chú tin rằng suốt ba năm qua, Khả Di chưa từng nguôi ngoai được sự nhục nhã ấy, và giờ đây, khi cô ta trở về với đầy đủ tiền bạc và quyền lực trong tay, mục tiêu của cô ta chắc chắn không đơn thuần chỉ là kinh doanh."

"Cô ta muốn lấy lại cả thể diện lẫn Bách Việt." Thư Nhã nói, giọng cô trầm xuống.

"Và có lẽ, cả quyền kiểm soát Việt Thịnh nữa, thông qua Quỹ đầu tư Hằng Phát." Ông Chính Nghĩa gật đầu, ánh mắt ông nghiêm trọng. "Thư Nhã à, chú nói cho cháu biết toàn bộ sự thật này không phải để khiến cháu thêm đau lòng, mà vì chú tin cháu cần hiểu rõ mình đang đối mặt với ai, và mình quan trọng đến mức nào trong toàn bộ câu chuyện này. Cháu không phải là một quân cờ vô nghĩa như Khả Di từng nói. Cháu chính là lý do khiến âm mưu của cô ta ba năm trước thất bại hoàn toàn."

Thư Nhã ngồi lặng người rất lâu sau khi ông Chính Nghĩa kết thúc câu chuyện, lòng cô ngổn ngang giữa nỗi đau vì bị giấu diếm suốt ba năm, sự cảm động trước tình cảm âm thầm của Bách Việt, và một nỗi lo lắng mới đang dần hình thành — rằng cuộc chiến giữa Việt Thịnh và Quỹ Hằng Phát sắp tới sẽ không chỉ đơn thuần là một cuộc chiến kinh doanh, mà còn là một cuộc chiến trả thù cá nhân, nơi cô và đứa trẻ trong bụng mình hoàn toàn có thể trở thành mục tiêu tiếp theo trong kế hoạch của Tống Khả Di.

Cô đứng dậy, cảm ơn ông Chính Nghĩa, bước ra khỏi văn phòng với một quyết tâm mới đang dần hình thành trong lòng — cô sẽ không rời đi trong âm thầm như kế hoạch trước đó nữa. Cô sẽ ở lại, không phải chỉ vì đứa trẻ, không phải chỉ vì tình cảm dành cho Bách Việt, mà còn vì cô hiểu rằng, sau tất cả những gì vừa biết được, cô chính là một phần không thể tách rời của cuộc chiến bảo vệ Việt Thịnh khỏi âm mưu đã âm ỉ suốt ba năm qua.

Trên đường trở về phòng làm việc, cô đi ngang qua tấm gương lớn treo ở hành lang, dừng lại nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình — người phụ nữ với đôi mắt còn vương nước mắt nhưng ánh nhìn đã cứng cỏi hơn hẳn so với buổi sáng hôm đó. Cô hiểu, từ khoảnh khắc này, cô không còn là một người chỉ biết âm thầm chịu đựng và tính toán đường lui nữa, mà sẽ là một người chủ động viết tiếp câu chuyện của chính cuộc đời mình.

Đã sao chép liên kết chương