Chương 10
Chương 10 — Nước Mắt Giữa Sương Giá
Tin đồn về việc Tổng giám đốc Việt Thịnh và thư ký riêng có một mối quan hệ vượt xa ranh giới công việc lan nhanh như đám cháy rừng khô, và chỉ vài ngày sau sự cố ngất xỉu tại phòng họp, Tống Khả Di đã có đủ thông tin để hành động. Cô xuất hiện tại văn phòng Việt Thịnh vào một buổi chiều, không báo trước, viện cớ đến bàn tiếp về đề nghị hợp tác đầu tư dự án phía Đông, nhưng ai cũng hiểu rõ mục đích thật sự của chuyến viếng thăm này.
Thư Nhã đang đứng tại quầy lễ tân tầng bốn mươi hai để nhận một số tài liệu gửi đến, thì Tống Khả Di bước ra từ thang máy, dáng đi tự tin quen thuộc, chiếc váy công sở màu trắng ngà tôn lên vẻ sang trọng quý phái. Cô dừng lại khi thấy Thư Nhã, ánh mắt lướt một vòng đánh giá từ trên xuống dưới, dừng lại đôi chút ở vùng bụng vẫn còn khá phẳng của Thư Nhã.
Không khí quanh khu vực lễ tân bỗng chốc trở nên căng thẳng, vài nhân viên lễ tân đưa mắt nhìn nhau, cảm nhận rõ ràng có điều gì đó bất thường sắp xảy ra. Thư Nhã siết chặt tập tài liệu trong tay, cố giữ tư thế đứng thẳng, không để lộ bất kỳ sự bối rối nào trước ánh mắt sắc bén đang quét qua người mình.
"Vậy ra cô chính là người đang mang thai đứa con của Bách Việt." Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc như dao cạo, đủ để vài nhân viên đứng gần đó nghe thấy và lập tức im bặt, giả vờ chăm chú vào công việc của mình trong khi tai vẫn dỏng lên hóng chuyện.
Thư Nhã đứng thẳng người, cố giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp dù tim đập thình thịch. "Cô Khả Di, tôi nghĩ đây không phải nơi thích hợp để bàn về chuyện cá nhân."
"Cá nhân?" Tống Khả Di bật cười khẽ, một tiếng cười lạnh lẽo không chút hài hước. "Cô gọi một cuộc hôn nhân bí mật kéo dài ba năm mà không ai trong công ty này hay biết là chuyện cá nhân sao? Tôi thấy nó giống một trò hề được dàn dựng khéo léo hơn."
"Cô đang nói gì vậy?" Thư Nhã nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên trong lòng, tay siết chặt hơn lấy tập tài liệu như một điểm tựa vô hình.
"Tôi biết rõ về hợp đồng hôn nhân giữa cô và Bách Việt." Tống Khả Di bước lại gần hơn, hạ giọng vừa đủ để chỉ hai người nghe thấy, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ sắc bén đầy uy hiếp. "Ba năm trước, sau khi công ty gặp khủng hoảng, anh ấy cần một cuộc hôn nhân trên giấy để trấn an cổ đông. Cô chỉ là người được chọn vì tiện lợi, một quân cờ hợp lý trong thời điểm cấp bách, không hơn không kém. Đừng ảo tưởng rằng đó là một cuộc hôn nhân thật sự có giá trị tình cảm."
Từng lời nói của Tống Khả Di như những mũi kim đâm thẳng vào lòng Thư Nhã, không phải vì nó xa lạ — bởi chính cô cũng từng tin như vậy suốt ba năm qua — mà vì nghe nó được thốt ra từ miệng người khác, với một sự chắc chắn tàn nhẫn đến vậy, khiến nỗi đau càng trở nên rõ ràng và thật hơn bao giờ hết.
"Hợp đồng hay không, đó là chuyện giữa tôi và anh Việt." Thư Nhã đáp, cố giữ giọng vững vàng dù trong lòng đang run rẩy. "Không liên quan gì đến cô."
"Không liên quan sao?" Tống Khả Di nhướng mày, nụ cười trên môi cô càng lúc càng sâu hơn, đầy vẻ thương hại giả tạo. "Cô nghĩ một tờ giấy hôn nhân không có giá trị pháp lý thật sự, ký kết chỉ để giải quyết khủng hoảng nhất thời, có thể ngăn cản được tôi sao? Tôi và Bách Việt đã có ba năm bên nhau trước khi cô xuất hiện. Chúng tôi có một nền tảng tình cảm thật sự, trong khi cô chỉ có một bản hợp đồng và một đứa trẻ ngoài ý muốn."
*
Câu nói cuối cùng như một nhát dao chí mạng, khiến Thư Nhã lặng người trong giây lát. Nhưng ngay sau đó, một cơn giận dữ âm ỉ bùng lên trong lòng cô, thứ cảm xúc cô hiếm khi để lộ ra trước mặt bất kỳ ai.
"Cô Khả Di," Thư Nhã nói, giọng cô bình tĩnh lạ thường, dù bên trong đang run lên vì tổn thương, "nếu mối quan hệ giữa cô và anh Việt thật sự bền chặt như cô nói, tôi tin cô sẽ không cần phải đứng đây, giữa văn phòng công ty người khác, để thuyết phục tôi tin vào điều đó. Người thật sự tự tin về tình cảm của mình không cần phải hạ thấp người khác để chứng minh giá trị bản thân."
Vài nhân viên đứng gần đó không giấu được ánh mắt kinh ngạc trước sự đáp trả sắc bén của người thư ký vốn luôn kín tiếng, nhẫn nhịn. Chưa bao giờ họ thấy Thư Nhã thể hiện một thái độ cứng rắn đến vậy trước bất kỳ ai, và điều đó khiến không ít người bắt đầu nhìn cô bằng một ánh mắt khác, không còn đơn thuần chỉ là một thư ký mờ nhạt phía sau vị Tổng giám đốc quyền lực.
Tống Khả Di sững lại một khoảnh khắc, rõ ràng không ngờ Thư Nhã lại đáp trả sắc bén đến vậy, hoàn toàn khác với hình dung ban đầu của cô về một cô thư ký nhút nhát, dễ bị bắt nạt. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, khẽ nhún vai. "Cô nói cũng có lý. Nhưng tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ về vị trí của mình trước khi quá muộn. Một cuộc hôn nhân hợp đồng đã hết hạn, một đứa trẻ ngoài kế hoạch, và một người đàn ông chưa từng nói lời yêu cô — đó không phải nền tảng vững chắc để cô đặt cược cả cuộc đời mình vào, cô Thư Nhã."
Nói xong, cô mỉm cười nhẹ nhàng, quay người bước về phía phòng họp, để lại Thư Nhã đứng đó, tay siết chặt tập tài liệu, cả cơ thể run lên vì một cơn giận dữ pha lẫn tổn thương khó gọi tên.
*
Câu chuyện về cuộc chạm mặt giữa hai người phụ nữ nhanh chóng lan truyền khắp văn phòng, dù không ai chứng kiến trọn vẹn toàn bộ cuộc đối thoại, nhưng những mảnh ghép rời rạc được thêm thắt qua từng lời kể đã tạo nên một câu chuyện đầy kịch tính: rằng cuộc hôn nhân của Tổng giám đốc chỉ là một "hợp đồng làm màu", rằng người tình cũ mới thật sự là tình yêu đích thực của anh, và rằng thư ký riêng chỉ đang cố gắng bám víu vào một cái bóng hôn nhân sắp tan biến. Một vài nhân viên hiếu kỳ còn tự thêm thắt nhiều chi tiết ly kỳ hơn, khiến câu chuyện càng lúc càng méo mó xa rời sự thật ban đầu.
Buổi chiều hôm đó, khi Bách Việt nghe được câu chuyện qua lời kể của Tạ Khắc Bình — người đã tình cờ chứng kiến một phần cuộc đối đầu từ xa — anh lập tức tìm đến phòng làm việc của Thư Nhã, gương mặt đầy vẻ giận dữ và lo lắng xen lẫn.
"Cô ấy đã nói gì với em?" Anh hỏi, giọng gấp gáp hiếm thấy, ánh mắt anh quét khắp gương mặt cô để tìm kiếm dấu vết của bất kỳ tổn thương nào Khả Di có thể đã gây ra.
Thư Nhã ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt cô lạnh nhạt một cách bất thường, thứ lạnh nhạt của một người đã chịu đựng quá nhiều tổn thương trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. "Cô ấy nói sự thật, đúng không? Rằng em chỉ là một quân cờ tiện lợi trong một tình huống cấp bách. Rằng cuộc hôn nhân của chúng ta chưa từng có giá trị tình cảm thật sự."
"Không phải vậy." Bách Việt bước lại gần, giọng anh gấp gáp, chân thật hơn bao giờ hết, đôi mắt anh ánh lên một sự khẩn thiết mà cô hiếm khi thấy được. "Thư Nhã, em nghe anh nói..."
"Em không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa, ít nhất là không phải lúc này." Cô ngắt lời anh, đứng dậy, thu dọn tài liệu trên bàn với đôi tay run rẩy. "Em cần thời gian để suy nghĩ, Bách Việt. Xin anh, đừng ép em phải nghe thêm bất cứ lời giải thích nào ngay lúc này."
Bách Việt đứng lặng, nhìn cô rời khỏi phòng làm việc, cả cơ thể anh căng cứng vì bất lực. Anh biết mình cần phải nói ra toàn bộ sự thật, về lý do thật sự của hợp đồng hôn nhân ba năm trước, về tình cảm anh đã âm thầm dành cho cô suốt thời gian qua. Nhưng anh cũng biết, nói ra vào lúc này, khi mọi thứ đang rối ren và Khả Di đang tìm mọi cách khoét sâu vào những vết nứt sẵn có, có thể sẽ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn thay vì tốt đẹp hơn.
Anh đấm nhẹ tay lên mặt bàn, tự trách bản thân vì đã để mọi chuyện đi xa đến mức này. Suốt ba năm qua, anh đã tự thuyết phục mình rằng sự im lặng là cách bảo vệ Thư Nhã tốt nhất, nhưng giờ đây anh nhận ra chính sự im lặng ấy mới là thứ đang đẩy cô ra xa khỏi anh, khiến cô phải một mình gánh chịu những lời cay nghiệt từ một người phụ nữ hoàn toàn không xứng đáng để so sánh với cô.
Anh không biết rằng, chính sự do dự ấy, chính nỗi sợ hãi không dám đối diện sớm với sự thật, sẽ đẩy cả hai người đến gần hơn với một cuộc khủng hoảng lớn hơn nhiều những gì họ đang phải đối mặt lúc này — một cuộc khủng hoảng mà chính Thư Nhã, trong nỗi tổn thương và hoang mang của mình, sắp sửa vô tình khơi mở ra bằng một phát hiện bất ngờ, một phát hiện sẽ thay đổi hoàn toàn cách cô nhìn nhận về ba năm hôn nhân tưởng chừng đã hiểu rõ từng ngóc ngách.