Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Tuần thứ sáu của thai kỳ, Thư Nhã học được cách sống hai cuộc đời song song trong cùng một cơ thể. Buổi sáng, cô là thư ký điều hành hoàn hảo, mặc vừa vặn những bộ âu phục được may đo kỹ lưỡng để không ai nhận ra vòng eo đã có chút thay đổi tinh vi. Buổi tối, sau khi khép cửa phòng tắm, cô mới cho phép mình gục xuống bồn rửa mặt, tay run rẩy vịn thành bồn, chịu đựng cơn buồn nôn dữ dội đến mức có lúc mắt tối sầm lại.

Cô phát hiện ra một quy luật kỳ lạ: cơn ốm nghén thường đến dữ dội nhất vào khoảng chín giờ sáng, đúng lúc cô phải mang trà vào phòng họp giao ban cho ban giám đốc. Mùi trà xanh, thứ mùi cô từng yêu thích, giờ đây trở thành cực hình. Cô học cách nín thở khi rót trà, học cách mỉm cười trong khi dạ dày cuộn lên từng cơn, học cách xin phép ra ngoài đúng lúc cơn nôn ộc lên đến cổ họng, rồi quay lại phòng họp với vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Cô dạo này hay xin ra ngoài giữa chừng cuộc họp." Một lần, trong lúc cả hai đang trên xe di chuyển giữa hai cuộc hẹn, Bách Việt bất ngờ lên tiếng, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa kính. "Có vấn đề gì về sức khỏe không?"

Tim Thư Nhã hẫng một nhịp. Cô siết chặt tập tài liệu trong lòng, giữ giọng bình thản nhất có thể. "Dạo này em hơi rối loạn tiêu hóa, chắc do ăn uống thất thường. Không có gì nghiêm trọng."

Anh nhìn cô một thoáng, ánh mắt sắc bén như đang cân nhắc điều gì đó, rồi chỉ gật đầu. "Nếu cần nghỉ ngơi thì cứ sắp xếp. Công việc không quan trọng bằng sức khỏe."

Câu nói ấy, nếu là ba năm trước, hẳn Thư Nhã sẽ chỉ xem như một câu quan tâm xã giao thông thường của một người sếp có trách nhiệm với cấp dưới. Nhưng giờ đây, sau đêm say ấy, sau khi cô mang trong mình một phần máu thịt của anh, mỗi câu nói tưởng chừng bình thường của Bách Việt đều khiến lòng cô dậy sóng, vừa ấm áp vừa đau đớn, bởi cô biết rõ nếu anh biết sự thật, câu nói quan tâm ấy sẽ mang một sắc thái hoàn toàn khác — nặng nề bởi trách nhiệm, không còn nhẹ nhàng như bây giờ.

*

Người đầu tiên gần như phát hiện ra bí mật của cô, trớ trêu thay, lại không phải Bách Việt.

Một buổi chiều muộn, khi Thư Nhã ngồi trên băng ghế sau xe, đầu óc choáng váng vì mệt và đói — cô đã bỏ bữa trưa vì buồn nôn không ăn nổi — Tạ Khắc Bình, người tài xế kiêm trợ lý an ninh trung thành của Bách Việt, liếc mắt qua kính chiếu hậu, giọng cẩn trọng.

"Cô Thư Nhã, cô có vẻ không được khỏe. Tôi ghé qua tiệm thuốc mua chút gì đó nhé?"

"Không cần đâu, chỉ hơi mệt thôi." Cô xua tay, nhưng ngay sau đó một cơn chóng mặt ập đến khiến cô phải nhắm mắt lại, tay bấu chặt vào thành ghế.

Khắc Bình im lặng một lúc, rồi vẫn cho xe rẽ vào một hiệu thuốc nhỏ bên đường, mua về một hộp sữa ấm và vài chiếc bánh quy gừng — loại bánh nổi tiếng giúp giảm buồn nôn. Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đặt túi đồ lên ghế cạnh cô.

"Cảm ơn anh." Thư Nhã ngạc nhiên nhìn túi bánh, rồi nhìn Khắc Bình qua kính chiếu hậu.

"Vợ tôi từng mang thai đứa đầu, cũng ốm nghén y hệt vậy." Anh nói nhẹ nhàng, mắt vẫn tập trung lái xe, không nhìn cô nữa như một cách tế nhị không muốn cô ngượng ngùng. "Cô cứ giữ sức khỏe. Chuyện gì cô muốn giữ kín, tôi sẽ không nói với ai, kể cả Tổng giám đốc."

Thư Nhã sững người, tay siết chặt lấy túi bánh quy gừng, cổ họng nghẹn lại. Cô là người luôn kiểm soát mọi biểu cảm trước mặt người khác, vậy mà lúc này, trước sự tinh tế và im lặng đầy bao dung của Khắc Bình, nước mắt cô suýt trào ra.

"Cảm ơn anh." Cô chỉ có thể lặp lại đúng ba từ ấy, giọng khàn đi, lòng cô ấm áp lạ thường trước sự tinh tế bất ngờ của một người vốn chỉ được biết đến qua vai trò tài xế lặng lẽ suốt bao năm.

Từ hôm đó, Khắc Bình trở thành người duy nhất ngoài bác sĩ Thảo Lam biết về sự tồn tại của đứa trẻ, dù không ai nói ra thành lời một cách rõ ràng. Anh âm thầm điều chỉnh tốc độ lái xe êm hơn, tránh những đoạn đường xóc, luôn chuẩn bị sẵn một chai nước ấm trong xe — những sự quan tâm nhỏ nhặt mà Thư Nhã trân trọng hơn bất kỳ lời động viên hoa mỹ nào.

*

Buổi tối cùng ngày, Thư Nhã ngồi trong phòng làm việc riêng, viết ra một danh sách chi tiêu dự trù cho một cuộc sống độc lập: tiền thuê một căn hộ nhỏ ở khu vực khác của thành phố, chi phí sinh hoạt hằng tháng, khoản tiết kiệm dành cho việc sinh nở và nuôi con trong những năm đầu đời. Cô đã âm thầm để dành được một khoản kha khá sau ba năm làm việc với mức lương hậu hĩnh Bách Việt trả cho vai trò thư ký riêng, cộng thêm khoản trợ cấp trong hợp đồng hôn nhân.

Cô gạch từng dòng, tính toán tỉ mỉ như đang lập một bảng ngân sách cho một dự án của công ty, nhưng tay cô run nhẹ mỗi khi viết đến dòng "chi phí nuôi con một mình". Có một phần trong cô, phần yếu đuối mà cô luôn cố chôn giấu, vẫn mong mỏi một viễn cảnh khác — nơi Bách Việt biết sự thật, nơi anh đặt tay lên vai cô và nói rằng anh muốn cùng cô đón nhận đứa trẻ này, không phải vì trách nhiệm, mà vì tình yêu.

Nhưng cô nhanh chóng dập tắt suy nghĩ ấy. Ba năm chung sống đủ để cô hiểu rõ Lăng Bách Việt là người đàn ông đặt lý trí lên trên tất cả. Anh sẽ làm tròn trách nhiệm nếu biết có một đứa trẻ, nhưng trách nhiệm không phải là tình yêu, và cô không muốn sống quãng đời còn lại bên cạnh một người chỉ ở lại vì nghĩa vụ.

Hơn nữa, gần đây cô nhận thấy điều gì đó bất ổn trong tâm trạng của Bách Việt. Vài lần anh ngồi trong phòng làm việc riêng rất lâu sau giờ tan sở, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa kính, tay vô thức siết chặt chiếc bút trên bàn đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Có một buổi tối, cô bắt gặp anh đứng lặng trước màn hình máy tính, trên đó là một bài báo về thị trường tài chính có nhắc đến cái tên một quỹ đầu tư mới nổi ở nước ngoài, gương mặt anh tối sầm lại trong một khoảnh khắc trước khi vội vàng tắt màn hình khi thấy cô bước vào.

Thư Nhã không hỏi. Cô chỉ âm thầm quan sát, và trong lòng dấy lên một linh cảm mơ hồ nhưng dai dẳng rằng có điều gì đó từ quá khứ đang chực chờ trở lại, điều gì đó liên quan đến một người mà Bách Việt chưa bao giờ nhắc tên trước mặt cô, nhưng sự tồn tại của người ấy luôn phảng phất đâu đó trong những khoảnh khắc anh trầm mặc bất thường như thế này.

*

Đêm khuya, khi Bách Việt đã ngủ say, Thư Nhã lặng lẽ rời khỏi giường, bước ra ban công nhỏ của căn hộ, khoác thêm chiếc áo len mỏng để chắn cái lạnh đầu đông. Cô nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn, tay đặt lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì nhưng cô biết bên trong đó, một sinh linh bé nhỏ đang âm thầm lớn lên từng ngày.

"Mẹ xin lỗi." Cô thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ gió đêm nghe thấy. "Mẹ không biết liệu con có được lớn lên trong một gia đình trọn vẹn hay không. Nhưng mẹ hứa, dù thế nào, mẹ cũng sẽ không để con phải sống trong một ngôi nhà mà tình yêu chỉ là thứ giả tạo được duy trì vì nghĩa vụ."

Gió đêm lùa qua, mang theo hơi lạnh của sương giá đầu mùa, len vào từng thớ áo mỏng. Thư Nhã đứng đó rất lâu, cho đến khi đôi chân tê cứng vì lạnh, cho đến khi trong lòng cô, quyết định rời đi dần trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết — không phải vì cô không còn yêu Lăng Bách Việt, mà chính vì cô yêu anh quá nhiều, đủ để không muốn giam cầm anh trong một cuộc hôn nhân bị ép buộc bởi một đứa trẻ ngoài kế hoạch.

Cô không biết, đằng sau cánh cửa phòng ngủ, Bách Việt không hề ngủ say như cô tưởng. Anh nằm đó, mắt nhắm nghiền, tai lắng nghe tiếng bước chân nhẹ của cô rời đi rồi trở lại, lòng nặng trĩu bởi những suy nghĩ của riêng mình — những suy nghĩ về một cái tên vừa xuất hiện trở lại trong một bản tin tài chính chiều nay, một cái tên gắn liền với ký ức đau đớn nhất trong cuộc đời anh, cái tên mà anh đã hy vọng sẽ không bao giờ phải nghe lại một lần nào nữa.

Cô trở vào phòng, nhẹ nhàng leo lên giường, cố không gây ra tiếng động nào có thể đánh thức anh dậy. Trong bóng tối, cô lắng nghe hơi thở đều đặn của Bách Việt, tự hỏi liệu có một ngày nào đó, cả hai có thể thành thật với nhau về mọi bí mật đang giấu kín, hay họ sẽ mãi mãi chỉ là hai người xa lạ chia sẻ cùng một mái nhà, cùng một chiếc giường, nhưng không bao giờ thật sự chạm đến trái tim nhau.

Cả hai người, trong cùng một căn hộ, cùng một chiếc giường, đang mang trong lòng những bí mật riêng biệt, và cả hai đều không hay biết rằng những bí mật ấy sắp sửa va chạm vào nhau, tạo nên một cơn địa chấn không ai có thể ngăn cản.

Đã sao chép liên kết chương