Nước Mắt Giữa Sương Giá
8 phút đọc

Chương 2

Chương 2 — Nước Mắt Giữa Sương Giá

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, Thư Nhã tỉnh dậy trong căn phòng ngủ quen thuộc, ánh nắng nhạt xuyên qua rèm cửa. Chỗ nằm bên cạnh đã trống, chỉ còn hơi ấm loang trên tấm ga trải giường. Cô nằm im một lúc lâu, cố xâu chuỗi lại những mảnh ký ức rời rạc của đêm qua — bàn tay Bách Việt siết nhẹ quanh eo cô, hơi thở anh phả ấm bên tai, và câu nói duy nhất anh thì thầm trước khi cả hai chìm vào giấc ngủ: "Đừng sợ." Chỉ hai từ ấy, không hơn.

Khi cô bước ra phòng khách, Bách Việt đã mặc chỉnh tề, đứng bên cửa sổ nhìn xuống thành phố, tay cầm tách cà phê. Nghe tiếng bước chân, anh quay lại, ánh mắt thoáng chút lúng túng hiếm hoi — thứ biểu cảm Thư Nhã chưa từng thấy trên gương mặt vốn luôn kiểm soát tuyệt đối của anh.

"Xe đã chờ dưới sảnh." Anh nói, giọng trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc, như đang cố dựng lại bức tường vừa sụp đổ đêm qua. "Tám giờ có cuộc họp với nhóm pháp lý."

"Vâng." Thư Nhã đáp, cũng nhanh chóng khoác lại lớp vỏ nghiêm cẩn của một thư ký điều hành. Cả hai đều hiểu ngầm rằng chuyện đêm qua sẽ không được nhắc lại, giống như bao quy tắc bất thành văn khác của cuộc hôn nhân này. Đó là cách an toàn nhất để tiếp tục sống chung một mái nhà mà không phá vỡ ranh giới đã được vẽ ra từ đầu.

Nhưng có những ranh giới, một khi đã bị bước qua, sẽ không bao giờ có thể vẽ lại y hệt như cũ.

*

Bốn tuần trôi qua nhanh như một guồng quay không ngừng nghỉ của công việc. Dự án trung tâm thương mại phía Đông bước vào giai đoạn đàm phán then chốt, Thư Nhã theo sát từng cuộc họp, từng bản hợp đồng, đêm nào cũng thức đến một hai giờ sáng để rà soát số liệu. Cô nghĩ cơn mệt mỏi bất thường, những buổi sáng buồn nôn khi ngửi mùi cà phê — thứ mùi cô vốn yêu thích nhất — chỉ là do làm việc quá sức.

Cho đến một buổi sáng thứ Ba, khi mùi nước hoa quen thuộc của chính mình bỗng trở nên nồng nặc khó chịu đến mức cô phải lao vào nhà vệ sinh riêng của phòng làm việc, nôn khan đến chảy nước mắt, Thư Nhã mới bắt đầu nghi ngờ.

Cô đứng trước gương, tay bấu chặt lấy thành bồn rửa mặt, nhìn khuôn mặt xanh xao của chính mình phản chiếu lại. Trong đầu cô lướt qua lịch trình chu kỳ hằng tháng — cô luôn ghi chú lại mọi thứ, kể cả những chuyện riêng tư nhất, như một thói quen nghề nghiệp ăn sâu vào máu. Và cô nhận ra, chu kỳ tháng trước đã trễ gần ba tuần mà cô mải mê công việc đến mức không để ý.

Tim cô đập nhanh dồn dập. Không thể nào. Cô đã luôn cẩn thận.

Nhưng đêm hôm ấy, đêm kỷ niệm ba năm, cả hai đều say, và trong cơn choáng váng của men rượu lẫn cảm xúc, sự cẩn thận thường ngày đã bị bỏ quên hoàn toàn.

*

Buổi trưa, Thư Nhã viện cớ đi khám sức khỏe định kỳ, xin phép rời văn phòng hai tiếng đồng hồ — một điều hiếm hoi trong suốt quãng thời gian làm việc của cô, đủ để khiến trợ lý phòng nhân sự ngạc nhiên hỏi lại hai lần cho chắc.

Phòng khám tư nhân nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh cách xa trung tâm thành phố, nơi cô chọn không phải bệnh viện lớn Việt Thịnh vẫn hay hợp tác bảo hiểm cho nhân viên, để tránh bất kỳ ai quen biết bắt gặp. Bác sĩ Đặng Thảo Lam, người phụ nữ trung niên với ánh mắt điềm đạm, nhìn tấm phiếu siêu âm rồi nhìn cô, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.

"Có thai được khoảng bốn tuần rồi. Tim thai chưa nghe rõ ở giai đoạn này, nhưng mọi chỉ số đều bình thường."

Thư Nhã ngồi lặng người trên chiếc ghế nhựa lạnh ngắt, tay siết chặt lấy mép áo khoác. Cô đã chuẩn bị tinh thần, đã đoán trước kết quả này từ những triệu chứng cơ thể, nhưng khi nghe thành lời từ miệng bác sĩ, mọi thứ vẫn như một cú sốc giáng thẳng vào ngực.

"Cô ổn chứ?" Bác sĩ Lam hỏi, ánh mắt quan sát vẻ mặt tái nhợt của cô.

"Tôi ổn." Thư Nhã gật đầu, cố nặn ra một nụ cười. "Chỉ là... hơi bất ngờ."

Bước ra khỏi phòng khám, ánh nắng buổi trưa chói chang khiến cô phải nheo mắt lại. Đứng giữa con hẻm vắng, tay ôm lấy chiếc túi xách công sở đựng tấm phiếu siêu âm còn ấm hơi máy in, Thư Nhã cảm nhận rõ ràng một điều: cuộc đời cô, vốn được lập trình chính xác như một bảng Excel không sai số, giờ đây đã xuất hiện một biến số không nằm trong bất kỳ dự tính nào.

Một sinh linh nhỏ bé đang lớn lên trong cơ thể cô, kết quả của một đêm say mà cả hai đều không dám nhắc lại, con của một cuộc hôn nhân trên giấy tờ nhưng cảm xúc lại chân thật đến đau lòng.

*

Tối hôm đó, Thư Nhã ngồi trong phòng làm việc riêng ở căn hộ, cánh cửa khép hờ, ánh đèn bàn hắt xuống tấm phiếu siêu âm đặt trên mặt bàn gỗ. Cô nghe tiếng bước chân Bách Việt về muộn, tiếng cởi giày, tiếng nước chảy trong bếp khi anh rót một ly nước lọc.

Cô đưa tay định gõ cửa, định bước ra nói với anh sự thật. Nhưng rồi những lời trong hợp đồng hôn nhân hiện lên rõ mồn một trong đầu cô: "Không được yêu cầu tình cảm. Không được ràng buộc bằng bất kỳ hình thức nào ngoài các điều khoản đã quy định." Một đứa trẻ, chẳng phải chính là hình thức ràng buộc lớn nhất một người phụ nữ có thể áp đặt lên một người đàn ông chưa từng hứa hẹn yêu thương mình hay sao?

Cô nhớ lại ánh mắt lúng túng của Bách Việt sáng hôm sau đêm say, cách anh nhanh chóng dựng lại bức tường lạnh lùng quen thuộc chỉ trong vài phút. Rõ ràng, với anh, đêm đó chỉ là một khoảnh khắc yếu lòng hiếm hoi, một sai lầm cần được lãng quên càng nhanh càng tốt để giữ cho cỗ máy vận hành trơn tru của cuộc hôn nhân giao kèo không bị trật bánh.

Nếu bây giờ cô nói ra sự thật về đứa trẻ, điều gì sẽ xảy ra? Bách Việt là người đàn ông coi trọng trách nhiệm hơn bất cứ điều gì. Anh sẽ không bỏ rơi cô và đứa bé, cô biết chắc điều đó. Nhưng chính sự có mặt của trách nhiệm ấy lại là điều cô sợ hãi nhất — một cuộc hôn nhân vốn đã không có tình yêu, giờ đây sẽ bị khóa chặt thêm bởi nghĩa vụ làm cha, biến tất cả thành một nhà tù êm ái mà cả hai đều buộc phải bước vào, không phải vì muốn, mà vì không còn lựa chọn nào khác.

Cô không muốn Bách Việt ở lại bên mình chỉ vì một đứa trẻ. Nếu có một ngày anh ở lại, cô muốn đó là vì anh thật lòng muốn ở bên cô, không phải vì một tờ giấy khai sinh buộc anh phải làm vậy.

Cô cất tấm phiếu siêu âm vào ngăn kéo, cạnh chiếc hộp nhung đựng nhẫn cưới, khóa lại bằng chiếc chìa khóa nhỏ cô luôn mang theo bên người. Đêm đó, cô nằm quay lưng về phía Bách Việt khi anh vào phòng ngủ, giả vờ đã say giấc, trong khi tim vẫn đập loạn nhịp và tay vô thức đặt lên vùng bụng còn phẳng lì của mình.

*

Sáng hôm sau, tại văn phòng, Thư Nhã trở lại với vẻ ngoài điềm tĩnh thường thấy, sắp xếp lịch trình, chuẩn bị tài liệu, không một dấu hiệu nào cho thấy có gì đó đã thay đổi trong cuộc đời cô. Chỉ có Đinh Bội Quyên, người bạn thân duy nhất hiện làm trưởng phòng quan hệ cổ đông, là người tinh ý nhận ra điều bất thường khi ghé qua phòng cô mượn tài liệu.

"Cậu dạo này xanh xao thấy rõ." Bội Quyên nheo mắt quan sát. "Lại thức khuya làm việc nữa à? Tớ nói bao nhiêu lần rồi, sức khỏe quan trọng hơn."

"Chỉ là dạo này nhiều việc thôi." Thư Nhã cười nhẹ, né tránh ánh mắt dò xét của bạn.

"Ừ thì tớ tin cậu vậy." Bội Quyên nhún vai, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được sự lo lắng thoáng qua. "Có gì thì nói với tớ, đừng ôm một mình. Cậu lúc nào cũng vậy, chuyện gì cũng tự gánh."

Thư Nhã chỉ mỉm cười, không đáp lại. Cô biết Bội Quyên nói đúng — cô luôn có thói quen tự mình gánh vác mọi chuyện, từ khoản nợ của cha năm xưa đến cuộc hôn nhân hợp đồng bí mật này, và giờ đây là cả một sinh linh bé nhỏ đang âm thầm lớn lên mà chưa một ai trên đời, kể cả người cha của đứa trẻ, hay biết.

Ngoài kia, nắng mùa đông vẫn nhạt nhòa phủ lên thành phố, và trong lòng Thư Nhã, một quyết định đang dần hình thành: cô sẽ giữ bí mật này càng lâu càng tốt, cho đến khi tìm ra cách để rời khỏi cuộc hôn nhân này một cách êm đẹp nhất, mà không khiến Lăng Bách Việt phải gánh thêm bất kỳ trách nhiệm nào ngoài ý muốn của chính anh.

Cô gấp lại tấm phiếu siêu âm, cất vào ngăn kéo có khóa, rồi khoác thêm chiếc áo len mỏng, bước ra ban công nhìn xuống thành phố đã lên đèn. Gió đêm đầu đông lành lạnh lùa qua mái tóc, cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ lòng mình phải mạnh mẽ hơn, vì từ giờ, mọi quyết định của cô không còn chỉ ảnh hưởng đến riêng bản thân mình nữa.

Cô không biết rằng, ở một nơi khác của thành phố, một chuyến bay quốc tế vừa hạ cánh, mang theo một cái tên đã biệt tích suốt ba năm, sắp sửa khuấy đảo toàn bộ cuộc sống tưởng chừng đã ổn định của cô và Lăng Bách Việt.

Đã sao chép liên kết chương