Chương 19
Chương 19 — Quán Trọ Cuối Đèo
Vài ngày sau đêm mưa gió tìm kiếm Gia Bình, không khí trong gia đình dần trở nên ấm áp hơn hẳn, dù vẫn còn đó những dư âm mệt mỏi sau cơn khủng hoảng vừa qua. Gia Bình đã liên hệ với bên môi giới bất động sản để thương lượng hủy hợp đồng, dù phải chịu mất một khoản tiền cọc không nhỏ, nhưng anh chấp nhận điều đó như một cái giá phải trả cho quyết định vội vàng của mình.
Một buổi tối, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, không khí đầm ấm hiếm có bao trùm gian ăn. Nhật Minh líu lo kể chuyện trường lớp, Thùy Dương thỉnh thoảng chen vào trêu chọc em trai, còn Gia Bình, dù vẫn còn phần trầm lặng hơn trước, cũng đã bắt đầu tham gia trò chuyện nhiều hơn.
Giữa bữa ăn, Thùy Dương bỗng đặt đũa xuống, gương mặt có vẻ đắn đo điều gì đó.
"Chị Thảo, em có chuyện này muốn hỏi, nhưng không biết nên hỏi lúc nào cho phải." Con bé nói, giọng ngập ngừng.
"Chuyện gì vậy em, cứ nói đi." Thảo đáp, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của em gái.
"Mấy tháng trước, lúc em phụ chị kiểm tra sổ ngân hàng để đóng học phí, em có tình cờ thấy có một khoản tiền chuyển vào tài khoản chị mỗi tháng, không ghi rõ tên người gửi, chỉ có mã số tài khoản lạ. Em không dám hỏi ngay lúc đó, nhưng em cứ thắc mắc mãi... đó có phải là tiền của mẹ gửi về không chị?"
Không khí trong gian ăn đột nhiên trở nên căng thẳng. Thảo đặt bát cơm xuống, tay hơi run. Cô đã giấu bí mật này suốt ba năm, phần vì không chắc chắn hoàn toàn, phần vì sợ khơi lại nỗi đau cho các em, nhưng giờ đây, khi Thùy Dương đã trực tiếp hỏi, cô biết mình không thể tiếp tục im lặng.
"Đúng, đó là tiền của mẹ gửi về." Thảo đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Gia Bình và Thùy Dương đồng loạt sững người, còn Nhật Minh thì ngơ ngác nhìn quanh, cảm nhận được sự nghiêm trọng nhưng chưa hiểu hết câu chuyện.
"Sao chị không nói với tụi em?" Gia Bình hỏi, giọng vừa ngạc nhiên vừa có chút trách móc. "Ba năm rồi, chị giấu chuyện này suốt ba năm?"
"Chị xin lỗi." Thảo đáp, giọng trầm xuống. "Chị giấu không phải vì muốn lừa dối các em, mà vì chị cũng mất một thời gian dài mới hiểu rõ được đầu đuôi câu chuyện, và chị sợ nếu nói ra khi chưa chắc chắn, sẽ chỉ khiến các em thêm tổn thương."
Cô hít một hơi sâu, rồi kể lại toàn bộ câu chuyện mà cô đã âm thầm tìm hiểu suốt những năm qua. Sau khi bà Hạ rời đèo, khoảng sáu tháng sau, những khoản tiền lạ bắt đầu xuất hiện trong tài khoản của Thảo, không đều đặn về số lượng nhưng đều đặn về tần suất — mỗi tháng một lần. Ban đầu Thảo nghĩ đó có thể là nhầm lẫn ngân hàng, nhưng sau khi âm thầm tra cứu, cô phát hiện ra số tài khoản đó được đăng ký dưới một cái tên lạ ở một thành phố công nghiệp phía Nam.
"Chị đã mất gần một năm để tìm hiểu, thậm chí nhờ một người bạn học cũ làm trong ngành ngân hàng giúp xác minh kín đáo." Thảo kể tiếp, giọng đều đều như đang cố kìm nén cảm xúc. "Cuối cùng, chị biết được, người đứng tên tài khoản đó chính là cô Hạ, nhưng dùng một cái tên khác, có lẽ vì không muốn bị nhận ra."
"Vậy tại sao mẹ không dùng tên thật, không gọi điện, không nhắn tin gì cho tụi em suốt ngần ấy năm?" Thùy Dương hỏi, giọng nghẹn ngào, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài.
Thảo im lặng một lúc, rồi tiếp tục kể phần câu chuyện quan trọng nhất mà cô đã giấu kín suốt thời gian qua. "Chị có liên lạc được với cô Hạ một lần, cách đây hơn một năm, qua số điện thoại chị tìm được từ người quen. Cô đã kể cho chị nghe lý do thật sự cô rời đi."
Cả gian ăn im lặng tuyệt đối, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thảo, chờ đợi phần còn lại của câu chuyện đã bị chôn giấu quá lâu.
"Lúc cha bệnh nặng, chi phí chạy chữa rất lớn, vượt xa khả năng của gia đình mình. Cô Hạ đã vay mượn khắp nơi, kể cả vay nóng lãi cao để có tiền chữa bệnh cho cha, hy vọng níu kéo được thêm thời gian. Nhưng cuối cùng, cha vẫn không qua khỏi, để lại một khoản nợ khổng lồ mà cô không biết làm sao trả nổi." Thảo kể, giọng run run vì xúc động. "Cô Hạ, trong cơn tuyệt vọng và xấu hổ tột cùng, cảm thấy mình đã thất bại hoàn toàn trong vai trò làm vợ, làm mẹ. Cô không đủ can đảm đối mặt với các em, với chính bản thân mình, giữa đống nợ nần và nỗi đau mất chồng. Cô chọn cách rời đi, xuống thành phố làm công nhân trong một xưởng may, âm thầm trả dần khoản nợ đó, đồng thời gửi thêm tiền về cho chị nuôi các em, nhưng không dám dùng tên thật vì sợ nếu các em biết, sẽ càng oán trách cô nhiều hơn."
Nước mắt lăn dài trên gương mặt Thùy Dương, hòa lẫn với sự bàng hoàng không thể diễn tả thành lời. Gia Bình ngồi im, hai tay siết chặt thành nắm đấm trên đầu gối, gương mặt anh biến đổi qua nhiều cung bậc cảm xúc — từ sốc, đến đau đớn, đến một nỗi giận dữ mơ hồ không biết nên hướng về đâu.
"Vậy suốt ba năm qua, tụi em cứ nghĩ mẹ bỏ rơi tụi em không thương tiếc, trong khi mẹ lại đang âm thầm trả nợ, âm thầm gửi tiền về mà không dám nhận mình là ai?" Gia Bình hỏi, giọng run lên vì xúc động dồn nén.
"Chị cũng đau lòng không kém gì các em khi biết được sự thật này." Thảo đáp, mắt cũng đã đỏ hoe. "Chị đã định nói cho các em biết ngay lúc đó, nhưng cô Hạ xin chị đừng nói, vì cô sợ các em sẽ ghét cô nhiều hơn khi biết cô đã để nợ nần đẩy cả gia đình đến bước đường này, thay vì tìm cách khác tốt hơn."
"Nhưng giấu mãi cũng đâu phải cách hay, chị Thảo." Thùy Dương nói, giọng vừa trách móc vừa xót xa. "Tụi em có quyền được biết sự thật, dù nó có đau lòng đến đâu."
"Chị biết, và đó cũng chính là lý do hôm nay, khi em hỏi, chị quyết định nói hết sự thật, dù đã hứa với cô Hạ sẽ giữ bí mật." Thảo đáp, giọng kiên định. "Chị nghĩ, đã đến lúc gia đình mình cần đối diện với sự thật, dù đau đớn đến đâu, còn hơn là tiếp tục sống trong những hiểu lầm, những oán trách không đáng có."
Cô lấy từ trong ngăn kéo quầy gỗ ra một cuốn sổ nhỏ, nơi cô ghi chép cẩn thận từng khoản tiền, từng ngày tháng nhận được suốt ba năm qua, như một cách âm thầm giữ lại dấu vết của người mẹ kế đã rời xa nhưng chưa từng thực sự buông bỏ trách nhiệm với các con. "Đây, chị giữ đầy đủ hết. Tổng cộng đến giờ đã hơn một trăm hai mươi triệu đồng, cô Hạ gửi về đều đặn suốt từng ấy tháng, dù đồng lương công nhân chắc chắn không hề dư dả."
Gia Bình cầm lấy cuốn sổ, run run lật từng trang, ánh mắt anh dừng lại rất lâu ở những dòng ghi chép tỉ mỉ, như đang cố gắng hình dung ra hình ảnh người mẹ của mình, gầy gò, lam lũ nơi xứ người, âm thầm dành dụm từng đồng lương ít ỏi để gửi về cho những đứa con mà bà không dám nhận là mẹ.
Bữa cơm tối hôm đó kết thúc trong một bầu không khí nặng nề nhưng cũng đầy nhẹ nhõm lạ thường, như một cơn mưa lớn cuối cùng cũng trút hết được những đám mây đen tích tụ suốt bao năm. Mỗi người trong gia đình mang theo những cảm xúc riêng, cần thời gian để tiêu hóa sự thật vừa được phơi bày, nhưng ít nhất, giờ đây, không còn ai phải mang theo gánh nặng của một bí mật câm lặng nữa.
Sau bữa cơm, Nhật Minh, dù không hiểu hết những gì vừa được kể, vẫn cảm nhận được sự nặng nề trong không khí gia đình, rụt rè kéo tay Thảo hỏi nhỏ.
"Vậy giờ mình có đi tìm mẹ Hạ không chị? Con muốn gặp cô, dù con không nhớ mặt cô rõ lắm."
Câu hỏi ngây thơ của cậu bé khiến cả Gia Bình và Thùy Dương đều quay sang nhìn Thảo, chờ đợi câu trả lời, như thể chính họ cũng đang thầm mong mỏi điều tương tự nhưng chưa dám nói ra.
"Chị nghĩ, đây là lúc thích hợp để mình chủ động liên lạc lại với cô." Thảo đáp, sau một hồi suy nghĩ. "Nhưng chị muốn hỏi ý kiến của tất cả mọi người trước, vì đây là quyết định của cả nhà, không phải của riêng chị."
Gia Bình trầm ngâm một lúc lâu, tay vẫn còn siết chặt, rồi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đã bớt phần run rẩy hơn lúc đầu. "Em muốn gặp mẹ. Không phải để trách móc, mà là để... để nói cho mẹ biết, tụi em vẫn ổn, vẫn đang cố gắng, và tụi em không hề oán trách mẹ như mẹ vẫn nghĩ."
Thùy Dương gật đầu đồng tình, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia hy vọng mới. "Em cũng muốn gặp mẹ. Ba năm rồi, em nghĩ đã đến lúc cả nhà mình cần một cuộc đoàn tụ thực sự, dù có thể sẽ không dễ dàng gì."
Thảo nhìn các em, lòng dâng lên một niềm xúc động khó tả trước sự trưởng thành và bao dung mà cả ba đứa em đã thể hiện, dù chỉ vài phút trước, họ còn đang chìm trong cú sốc của sự thật vừa được tiết lộ. Cô thầm nghĩ, có lẽ, đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy, dù trải qua bao nhiêu tổn thương, trái tim của những đứa trẻ lớn lên trong một gia đình chắp vá vẫn luôn dành một khoảng trống bao la cho sự tha thứ và đoàn tụ.