Chương 12
Chương 12 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
Mỗi bước chân đưa Khánh Vân tới gần hơn khu vực quanh vực Hàm Rồng đều nặng như đang kéo theo một khối chì vô hình buộc vào mắt cá chân cô.
Cô đã đi một mình được khoảng mười lăm phút, tuân thủ đúng lời hứa với chú Tòng — chỉ tiến tới điểm có thể quan sát tổng quan khu vực, không xuống gần mép vực. Con đường ở đoạn này không còn là đường mòn rõ ràng nữa, chỉ là những dấu vết mòn tự nhiên do người và thú rừng qua lại nhiều năm để lại trên nền đá, uốn lượn giữa những khối đá lớn phủ rêu.
Bộ đàm trên thắt lưng cô kêu rẹt. "Cổng Trời, đây là Đội A — nhóm anh Kiên. Đã kiểm tra hết tám trăm mét đường mòn chính, chưa có dấu hiệu. Chị Vân, tình hình chị thế nào?"
Cô ấn nút trả lời. "Đang tiến gần khu vực quan sát Hàm Rồng, chưa phát hiện gì. Chú Tòng và Diệu Hân đang quay về T7 vì Diệu Hân bị thương nhẹ ở cổ tay, không nghiêm trọng."
"Diệu Hân bị thương?" Giọng Kiên có chút lo lắng rõ rệt. "Chị cần chi viện không?"
"Chưa. Tôi ổn. Tiếp tục tiến."
Cô tắt bộ đàm, tiếp tục bước, và chỉ vài phút sau, cô tới được một mỏm đá cao hơn, từ đó có thể nhìn bao quát một phần thung lũng nhỏ dẫn xuống vực Hàm Rồng, dù màn sương vẫn che khuất phần lớn tầm nhìn xa. Cô đứng đó, hai tay bám vào một tảng đá nhô ra, mắt quét chậm rãi qua từng khoảng không gian có thể nhìn thấy được.
Không có gì bất thường ở khoảng cách xa. Nhưng khi cô hạ mắt xuống gần hơn, nhìn dọc theo một lối mòn nhỏ hẹp cắt ngang sườn núi ngay dưới chỗ cô đứng — một lối mòn dẫn tránh xa vực Hàm Rồng, vòng sang một hướng khác mà cô chưa từng chú ý tới trong tất cả những lần cô cố tình tránh khu vực này suốt hai năm qua — một vệt màu sáng nhỏ bất thường bám trên một bụi cây gai thấp thu hút ánh mắt cô.
Cô cúi xuống, nheo mắt nhìn kỹ hơn, tim bắt đầu đập nhanh. Đó là một mảnh vải nhỏ, màu cam sáng — màu của loại áo khoác gió phổ biến cho dân trekking, mắc lại trên một cành gai, như thể ai đó đã đi qua đây với tốc độ vội vã, không kịp gỡ áo ra khỏi bụi cây cản đường.
Khánh Vân không chần chừ, di chuyển xuống thận trọng theo lối mòn nhỏ đó, mắt vẫn không rời khỏi mảnh vải cho đến khi cô tới đủ gần để chạm vào nó. Cô gỡ nhẹ mảnh vải ra khỏi cành gai, xoay nó trong tay, kiểm tra kỹ chất liệu và màu sắc.
Cam sáng. Đúng như Vừ A Tủa đã mô tả về màu áo khoác của một trong ba người mất tích.
Tim cô đập rộn lên, không phải vì sợ hãi lần này, mà vì một tia hy vọng thật sự vừa lóe lên. Cô nhìn kỹ hơn xung quanh, và giờ đây, khi đã biết mình đang tìm gì, cô bắt đầu nhận ra thêm những dấu hiệu khác — một vệt đất bị giẫm lõm xuống theo hình dạng gót giày, một nhánh cây nhỏ bị bẻ gãy theo cách chỉ có thể do người đi qua chứ không phải gió hay thú rừng.
"Đây rồi," cô thì thầm, giọng run lên vì phấn khích lẫn căng thẳng.
Cô lần theo dấu vết, bước chậm rãi nhưng chắc chắn, mắt quét liên tục hai bên đường để không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Lối mòn nhỏ này, cô nhận ra, không dẫn thẳng tới vực Hàm Rồng như cô lo sợ ban đầu, mà rẽ sang một hướng khác, vòng qua một triền đá thấp hơn, hướng về phía một khu vực cô nhớ mang máng có vài hang đá tự nhiên — nơi dân bản gọi là khu vực Đá Dơi, vì trước đây có đàn dơi trú ngụ trong những hốc đá lớn ở đó.
Khánh Vân dừng lại, rút bộ đàm ra ngay lập tức, tay run nhẹ vì phấn khích. "Cổng Trời, đây là Đội A! Tôi tìm thấy dấu vết — một mảnh vải áo khoác cam, cùng dấu chân dẫn về hướng khu vực hang Đá Dơi, không phải hướng vực Hàm Rồng như dự đoán ban đầu!"
Giọng Đắc Lâm vang lên ngay lập tức, không giấu được sự phấn khích. "Nhận rõ! Xác định chính xác vị trí và tọa độ. Kiên, cậu nghe rõ chứ?"
"Rõ!" Giọng Kiên chen vào qua sóng radio, gấp gáp. "Chị Vân, tọa độ chính xác là gì? Chúng tôi tới ngay."
Khánh Vân đọc tọa độ từ thiết bị GPS cầm tay, giọng cô giờ đã vững vàng trở lại, gạt bỏ hoàn toàn sự run rẩy trước đó để nhường chỗ cho sự tập trung tuyệt đối của một người đang đứng trước cơ hội thật sự đầu tiên trong ngày. "Tôi sẽ tiếp tục theo dấu vết, báo cáo liên tục. Đừng ai một mình tiếp cận khu vực hang nếu tìm thấy trước tôi — chờ đủ người, có thể cần xử lý y tế ngay khi tiếp cận."
"Nhận rõ," Đắc Lâm đáp. "Nhưng Vân — không được tiếp tục một mình. Chờ Kiên tới hợp với chị trước khi đi xa hơn."
Cô nhìn về phía trước, nơi dấu vết vẫn còn rõ ràng, dẫn xa dần vào màn sương đang dày lên trở lại — dấu hiệu cho thấy cửa sổ thời tiết đang bắt đầu đóng lại. Mỗi phút chờ đợi giờ đây mang một trọng lượng khác hẳn so với vài giờ trước, khi họ còn chưa có manh mối nào để bám theo.
"Nhận rõ," cô đáp, dù trong lòng, phần bản năng cũ — phần đã từng khiến cô liều lĩnh đẩy nhanh mọi quyết định hai năm trước — đang gào thét bảo cô tiếp tục đi ngay, không chờ đợi thêm một giây nào nữa.
Cô đứng đó, giữa lằn ranh của hai con người mình từng là và đang cố trở thành, mắt dán chặt vào dấu vết đang dần nhòa đi trong màn sương mỗi lúc một dày, chờ đợi tiếng bước chân của Kiên vọng tới từ phía sau.
Trong lúc chờ, cô tận dụng thời gian để ghi chép lại chi tiết mọi dấu vết đã tìm thấy vào sổ tay — vị trí mảnh vải, hướng dấu chân, khoảng cách ước tính giữa các dấu vết cho thấy tốc độ di chuyển của nhóm mất tích. Cô ước tính, dựa trên độ nông sâu và khoảng cách sải chân, có lẽ họ đã đi qua đây trong tình trạng hoảng loạn, bước chân không đều, đôi lúc gần như chạy.
Cô cũng để ý một chi tiết khác — dấu chân có ba kích cỡ khác nhau, đúng như dự đoán về ba người, nhưng một trong ba bộ dấu chân có vẻ nông hơn và ngắn hơn những bước còn lại, như thể người đó đang được dìu đi hoặc đang gắng sức hơn bình thường để theo kịp. Cô nghĩ ngay đến Bảo Anh, đến chiếc túi vải nhỏ đeo trước ngực, đến khả năng bệnh tim đang âm thầm gặm nhấm sức lực của người phụ nữ ấy suốt nhiều giờ qua.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau, và chỉ vài giây sau, bóng dáng Kiên hiện ra từ màn sương, theo sau là Vừ A Tủa và Long, cả ba thở hổn hển vì phải di chuyển nhanh để tới kịp.
"Chị tìm thấy gì rồi?" Kiên hỏi ngay, mắt nhìn xuống mảnh vải cam Khánh Vân vẫn cầm trong tay.
Cô đưa mảnh vải cho anh xem, chỉ tay dọc theo hướng dấu vết. "Đi theo hướng này, về phía khu vực có hang đá — dân bản gọi là Đá Dơi. Dấu chân cho thấy họ di chuyển vội vã, và có một người có vẻ yếu hơn hai người còn lại."
Vừ A Tủa cúi xuống nhìn kỹ dấu chân, gật đầu xác nhận. "Đúng là hướng dẫn tới hang Đá Dơi. Nếu họ tìm được lối vào hang lớn nhất trong khu đó, ít nhất họ có chỗ trú tốt hơn ngoài trời."
"Vậy mình đi ngay," Kiên nói, giọng đã lấy lại phần nào sự khẩn trương quen thuộc, nhưng lần này, anh quay sang nhìn Khánh Vân trước khi bước, như đang chờ cô xác nhận thay vì tự ý quyết định như buổi sáng. "Chị nghĩ sao?"
Khánh Vân nhìn anh một giây, nhận ra sự thay đổi nhỏ nhưng có ý nghĩa trong cách anh hỏi, rồi gật đầu. "Đi. Nhưng đi cùng nhau, không tách đội nữa. Từ đây tới hang Đá Dơi còn bao xa, anh Tủa?"
"Khoảng bốn trăm mét, nhưng địa hình phức tạp, nhiều đá lớn xen kẽ." Tủa đã bắt đầu bước, dẫn đường bằng cây gậy dò quen thuộc. "Mình cần thận trọng, sương đang dày lên."
Cả nhóm bốn người tiếp tục di chuyển, tốc độ nhanh hơn trước nhưng vẫn giữ đúng khoảng cách an toàn giữa từng người, theo sát dấu vết đang dẫn họ tới gần hơn với hy vọng thật sự đầu tiên trong suốt cả một ngày dài tìm kiếm.
Khánh Vân bấm bộ đàm báo cáo cho Đắc Lâm về hướng di chuyển mới, giọng cô giờ mang một sắc thái khác hẳn so với những lần báo cáo trước — không còn chỉ là sự khẩn trương lo lắng, mà đã pha thêm một niềm tin đang lớn dần rằng họ đang đi đúng hướng, rằng ba người kia vẫn còn ở đó, chờ được tìm thấy trước khi màn sương một lần nữa khép chặt lại quanh ngọn núi này.
"Cổng Trời nhận rõ," Đắc Lâm đáp, và trong giọng ông, Khánh Vân nghe được một sự nhẹ nhõm mà ông không cố che giấu. "Cẩn thận, cả hai đội. Front thời tiết thứ hai đang tới nhanh hơn dự báo ban đầu. Các cậu có khoảng một tiếng, có thể ít hơn, trước khi tầm nhìn sụp xuống hoàn toàn."
Một tiếng. Khánh Vân nhìn Kiên, thấy anh cũng đang nhìn cô, cả hai không cần nói ra thành lời điều cả hai đều đang nghĩ: đây là cửa sổ cuối cùng, và không còn thời gian để do dự thêm bất kỳ giây nào nữa.