Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

"Xuất phát." Khánh Vân chỉ nói đúng một từ, nhưng cả sân trạm Cổng Trời lập tức chuyển động như một cỗ máy đã chờ sẵn tín hiệu.

Cô vừa tắt bộ đàm sau khi nghe báo cáo cuối cùng từ Kiên, và quyết định đã hình thành trong đầu cô ngay khi câu chữ "một thành viên bị thương" vang lên qua sóng radio. Không phải vì thời tiết đã đạt điều kiện lý tưởng — tầm nhìn ngoài kia vẫn còn kém, gió vẫn còn giật — mà vì phép tính rủi ro giờ đã đổi chiều: giữ đội A lại chờ đợi lâu hơn nữa đồng nghĩa với việc để ba người mất tích và ba người của Đội B cùng lúc đối mặt với đêm lạnh mà không có ai chi viện.

"Diệu Hân, kiểm tra lại GPS lần cuối, nạp tọa độ nơi Đội B đang trú làm điểm đến đầu tiên." Khánh Vân vừa nói vừa xỏ tay vào áo khoác ngoài, kéo khóa lên tận cổ. "Chú Tòng, chia dây và neo thành hai bộ — một bộ mang theo người, một bộ để lại ở điểm gặp Đội B phòng khi cần dùng ngay tại chỗ."

"Rõ." Chú Tòng đã bắt đầu phân chia thiết bị với động tác thuần thục của người đã làm việc này hàng trăm lần, tay ông thoăn thoắt cuộn từng đoạn dây theo đúng chuẩn tám vòng, không thừa không thiếu.

"Uyển Nhi, mang theo túi cấp cứu hạ thân nhiệt và bộ cố định vai dự phòng, cộng thêm liều thuốc trợ tim mình đã chuẩn bị."

"Có rồi, chị." Uyển Nhi khoác túi lên vai, kiểm tra lại quai đeo lần cuối.

"Anh Tủa, anh dẫn đường phía trước, chọn tuyến an toàn nhất theo kinh nghiệm của anh, không nhất thiết theo đúng đường mòn đánh dấu trên bản đồ nếu anh biết lối tắt tốt hơn."

Vừ A Tủa gật đầu, đã đứng sẵn ở đầu hàng, tay cầm một cây gậy dò đường bằng gỗ đã lên nước bóng vì dùng nhiều năm.

Đắc Lâm bước ra từ phòng chỉ huy, tay cầm một tờ giấy vừa in. "Bản tin thời tiết mới nhất: front lạnh sẽ đạt đỉnh vào khoảng ba giờ chiều, sau đó có khả năng suy yếu tạm thời trước khi một đợt front thứ hai, mạnh hơn, tràn tới vào tối nay. Nếu có cửa sổ, nó sẽ nằm đâu đó giữa hai giờ và bốn giờ chiều."

Khánh Vân ghi nhanh khung giờ đó vào cổ tay áo bằng bút dạ không phai nước, một thói quen cô giữ từ những ngày đầu vào nghề — thông tin quan trọng nhất luôn phải nằm ở nơi cô không thể để quên hay đánh rơi. "Vậy mình có khoảng hai tiếng để tới chỗ Đội B, đánh giá tình hình Bảo Khang, và tiếp tục lên khu vực T7 trong lúc cửa sổ còn mở."

"Chính xác." Đắc Lâm nhìn cô, ánh mắt vừa lo lắng vừa tin tưởng — thứ tình cảm phức tạp của một người thầy nhìn học trò mình bước vào đúng loại tình huống đã từng khiến cô gục ngã hai năm trước. "Vân, đi cẩn thận. Tôi cần cả sáu người của Đội A quay về, không thiếu một ai."

"Tôi biết, anh Đắc Lâm." Cô nhìn ông một giây, rồi quay lại đội mình. "Đội hình di chuyển: anh Tủa dẫn đầu, sau đó tới tôi, chú Tòng, Uyển Nhi, Diệu Hân đi cuối. Giữ khoảng cách không quá ba mét giữa mỗi người, luôn trong tầm nhìn của người phía trước và phía sau. Nếu tầm nhìn giảm dưới năm mét, dùng dây liên kết, nối từng người bằng carabiner vào một sợi dây chính."

Cả đội gật đầu, không ai hỏi thêm. Đây là quy trình họ đã luyện tập không biết bao nhiêu lần trong các buổi huấn luyện định kỳ, và giờ là lúc áp dụng nó vào tình huống thật.

Họ xuất phát lúc mười giờ ba mươi lăm phút, theo con đường mòn dẫn lên sườn tây đỉnh Sa Mù. Ngay từ những bước đầu tiên, không khí đã lạnh hơn hẳn so với dưới sân trạm, hơi thở của cả nhóm bắt đầu ngưng tụ thành từng làn khói trắng mỏng. Vừ A Tủa đi trước, thỉnh thoảng dừng lại, cúi xuống nhìn kỹ dấu chân trên nền đất ẩm, hoặc đưa tay sờ vào những vết trầy trên vỏ cây để xác định hướng gió và độ ẩm không khí — những dấu hiệu mà chỉ người sống cả đời dưới chân núi mới đọc được.

"Còn khoảng bốn mươi phút nữa tới chỗ hẹp nhất trước khi rẽ vào lối tắt," anh nói, không quay lại, mắt vẫn dán vào con đường phía trước.

Khánh Vân đi ngay sau anh, một tay luôn đặt trên báng địa bàn đeo ở thắt lưng dù đã có GPS, thói quen của người được huấn luyện trong thời kỳ thiết bị điện tử chưa hoàn toàn đáng tin cậy trên núi cao — pin có thể hết, sóng có thể mất, nhưng địa bàn và bản đồ giấy không bao giờ phản bội người dùng nó, miễn là người đó biết đọc chúng.

Phía sau cô, chú Tòng vừa đi vừa kiểm tra lại từng đoạn dây quấn quanh người, đảm bảo không bị vướng vào bụi cây hay cành khô. Ông đã làm công việc này đủ lâu để biết một chi tiết nhỏ như vậy — một cuộn dây vướng víu vào đúng thời điểm cần triển khai nhanh — có thể là khác biệt giữa một ca cứu hộ thành công và một ca thất bại.

"Chị Vân," Diệu Hân gọi từ phía sau, giọng có chút hụt hơi vì nhịp đi nhanh, "em có thể hỏi một câu không ạ?"

"Hỏi đi."

"Sao chị lại quyết định xuất phát ngay bây giờ, trong khi thời tiết vẫn chưa thật sự tốt? Em tưởng chị muốn chờ cửa sổ an toàn hơn."

Khánh Vân không quay lại, nhưng giọng cô vẫn đủ rõ để Diệu Hân nghe thấy qua tiếng gió. "Chờ cửa sổ an toàn không có nghĩa là chờ đến khi mọi thứ hoàn hảo, Diệu Hân à. Không có gì hoàn hảo trên núi cả. Nghĩa là chờ đến khi rủi ro của việc đi cân bằng được với rủi ro của việc không đi. Bây giờ, với Bảo Khang bị thương và ba người mất tích đã ở ngoài trời hơn ba tiếng, rủi ro của việc không đi đã lớn hơn rủi ro của việc đi rồi."

"Vậy... hai năm trước, lúc đó rủi ro cũng như vậy à?"

Câu hỏi ấy khiến bước chân Khánh Vân khựng lại nửa nhịp, dù chỉ trong tích tắc, đủ để chú Tòng phía sau nhận ra và khẽ đằng hắng, như một tín hiệu ngầm bảo Diệu Hân dừng lại. Nhưng Khánh Vân không né tránh.

"Không," cô nói, bước chân lấy lại nhịp đều. "Hai năm trước, tôi đã tính sai. Tôi nghĩ rủi ro của việc đi nhỏ hơn thực tế, và rủi ro của việc không đi lớn hơn thực tế. Đó là sai lầm của tôi. Không phải sai lầm vì hành động — mà sai lầm vì đánh giá sai."

Cô dừng lại một giây, nhìn về phía trước, nơi màn sương đang lảng vảng đâu đó phía xa như một bức tường chờ sẵn. "Bài học tôi rút ra không phải là đừng bao giờ hành động khi có rủi ro. Bài học là phải đánh giá đúng, mỗi lần, không dựa vào cảm giác hay thói quen từ lần trước."

Diệu Hân im lặng, có vẻ cân nhắc câu trả lời đó kỹ hơn cô tưởng sẽ cần. Phía trước, Vừ A Tủa đột nhiên giơ tay ra hiệu dừng lại, cúi thấp người, nhìn kỹ một vệt gì đó trên nền đất mềm bên vệ đường.

"Có dấu chân," anh nói, giọng thấp. "Ba đôi giày, kích cỡ khác nhau. Còn khá mới, chắc là của nhóm mất tích, đi qua đây sáng nay trước khi rẽ lên đường mòn chính."

Khánh Vân quỳ xuống bên cạnh, nhìn kỹ những vết lõm trên đất, một phần trong cô — phần đã học cách đọc từng dấu vết nhỏ nhất như một ngôn ngữ riêng — bắt đầu dựng lại hình ảnh ba người đã đi qua đây, không hề biết những gì đang chờ đợi họ phía trước.

"Ghi lại tọa độ điểm này," cô nói với Diệu Hân, "và mình tiếp tục."

Đoàn người tiếp tục di chuyển, nhịp bước nhanh nhưng không vội vã, mỗi người tự động rơi vào vai trò đã được luyện tập thuần thục: Tủa đọc địa hình, Khánh Vân theo dõi thời gian và tọa độ, chú Tòng canh chừng thiết bị, Uyển Nhi để ý biểu hiện thể lực của từng thành viên, Diệu Hân ghi chép mọi mốc quan trọng vào sổ tay chống nước.

Khoảng hai mươi phút sau, con đường bắt đầu dốc hơn, những phiến đá xám nhô lên xen giữa lớp đất mỏng phủ rêu. Chú Tòng dừng lại ở một khúc cua hẹp, nhìn lên vách đá phía trên, ước lượng độ dốc bằng mắt.

"Đoạn này cần neo phụ nếu tầm nhìn xấu đi," ông nói. "Nhưng giờ còn thấy rõ khoảng hai mươi mét, mình đi tay không được, chỉ cần bám sát vách bên trái."

Cả đoàn men theo vách đá, mỗi người giữ một tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lởm chởm, bước chân đặt chắc trước khi dồn trọng lượng. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn khi họ lên cao, luồn qua từng lớp áo, khiến Diệu Hân phải kéo khóa cổ áo lên sát cằm. Đây là lần đầu tiên cô tham gia một ca cứu hộ thực tế có tính chất khẩn cấp cao như vậy kể từ khi hoàn thành khóa huấn luyện sáu tháng trước, và dù đã được dạy kỹ về lý thuyết, cảm giác gió lạnh cắt qua da thịt thật sự trên núi vẫn khác xa những gì cô hình dung trong phòng học.

"Còn xa không anh Tủa?" cô hỏi, cố giữ giọng đều dù hơi thở đã gấp hơn.

"Gần rồi." Tủa chỉ tay về phía một mỏm đá lớn phía trước, mờ ảo sau lớp sương mỏng đang len lỏi. "Chỗ đó là điểm hẹn với Đội B."

Khánh Vân nhìn đồng hồ. Mười một giờ mười lăm phút. Họ đã đi được bốn mươi phút, đúng như dự tính ban đầu, và nếu không có gì thay đổi, họ sẽ tới chỗ Kiên trong khoảng mười lăm phút nữa — kịp trong khung giờ cửa sổ thời tiết mà Đắc Lâm đã dự báo.

Đã sao chép liên kết chương