Chương 15
Chương 15 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
"Đoạn dốc đầu tiên, ngay sau cửa hang, cần hạ cáng bằng dây," Vừ A Tủa nói, đứng ở mép một triền đá dốc đứng chừng mười lăm mét, gió thổi tạt ngang khiến giọng anh phải gào lên mới nghe rõ. "Không thể khiêng bộ qua đoạn này, quá trơn, quá dốc."
Khánh Vân gật đầu, mắt đã quét qua địa hình để tìm điểm neo. Một khối đá lớn, chắc chắn, nằm cách mép dốc khoảng bốn mét — đủ vững để chịu tải trọng của cả cáng lẫn người đi kèm.
"Kiên, anh cùng tôi thiết lập hệ thống hạ cáng bằng ròng rọc kép," cô nói, đã bắt đầu tháo cuộn dây từ ba lô chú Tòng chuẩn bị từ sáng. "Long, anh và Tủa giữ cáng ổn định, không để nó xoay hay va vào vách đá trong lúc hạ."
Cả nhóm phối hợp nhanh chóng, mỗi người vào đúng vị trí đã được luyện tập không biết bao nhiêu lần trong các buổi huấn luyện định kỳ. Khánh Vân buộc dây quanh khối đá neo, thắt nút số tám kép, kiểm tra độ chắc bằng một cú giật mạnh, rồi lắp thêm hệ thống ròng rọc giảm tải — một cơ chế cho phép một người có thể kiểm soát tốc độ hạ một trọng lượng lớn hơn nhiều lần sức của chính họ, miễn là thao tác đúng kỹ thuật.
"Bảo Anh, chị nghe tôi nói không?" Khánh Vân cúi xuống, nhìn vào mắt người phụ nữ đang nằm trên cáng, đã được cố định chắc chắn bằng dây đai an toàn quấn quanh ngực, hông và chân. "Chúng tôi sẽ hạ chị xuống bằng dây, cảm giác có thể hơi chao đảo một chút, nhưng chị hoàn toàn an toàn. Cứ thở đều, đừng gồng người."
Bảo Anh gật đầu yếu ớt, mắt cô ánh lên sự tin tưởng mong manh nhưng chân thật dành cho người phụ nữ xa lạ đã trở thành hy vọng duy nhất của cô lúc này.
Kiên gắn dây điều khiển thứ hai vào cáng, đóng vai trò người đi kèm trực tiếp bên cạnh Bảo Anh trong suốt quá trình hạ xuống — nhiệm vụ đòi hỏi anh phải vừa giữ thăng bằng cho chính mình trên vách đá dốc, vừa liên tục điều chỉnh vị trí cáng để tránh va chạm.
"Sẵn sàng chưa?" Khánh Vân hỏi, tay đã đặt lên thiết bị hãm dây, sẵn sàng kiểm soát tốc độ hạ.
"Sẵn sàng." Kiên gật đầu, một tay bám chắc vào dây của chính mình, tay kia đặt lên mép cáng.
"Hạ!"
Khánh Vân bắt đầu thả dây qua thiết bị hãm với một nhịp độ chậm rãi, có kiểm soát tuyệt đối, mắt không rời khỏi cáng đang từ từ hạ xuống dọc theo vách đá. Mỗi centimet dây trượt qua tay cô đều được tính toán, cảm nhận qua lực cản, qua độ rung của dây — bất kỳ thay đổi bất thường nào cũng có thể là dấu hiệu của một vấn đề cần xử lý ngay lập tức.
Gió giật mạnh một lần, khiến cáng đung đưa nhẹ, và Kiên nhanh chóng dùng tay đẩy nó ra xa vách đá, tránh để nó va vào các mỏm đá nhô ra. "Ổn rồi!" anh hét lên qua tiếng gió. "Tiếp tục hạ!"
Khánh Vân tiếp tục nhịp thả dây đều đặn, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán dù không khí xung quanh lạnh buốt — sự tập trung cao độ luôn đòi hỏi một cái giá về thể lực mà những người ngoài nghề khó hình dung được. Chú Tòng, dù không có mặt ở đây, đã dạy cô nguyên tắc này từ những ngày đầu: trong cứu hộ kỹ thuật cao, sự chậm rãi có kiểm soát luôn an toàn hơn tốc độ không kiểm soát, dù bề ngoài có vẻ như đang lãng phí thời gian quý báu.
Sau khoảng năm phút căng thẳng, cáng cuối cùng cũng chạm tới nền đất bằng phẳng hơn ở chân dốc, và Kiên nhanh chóng tháo dây, kiểm tra lại tình trạng Bảo Anh.
"Chị ổn chứ?" anh hỏi.
"Ổn..." Bảo Anh đáp, giọng vẫn yếu nhưng đã có phần vững hơn so với lúc mới tỉnh. "Cảm ơn anh."
Khánh Vân thả lỏng dây, kiểm tra lại hệ thống lần cuối trước khi bắt đầu tự mình hạ xuống theo, dùng kỹ thuật abseil quen thuộc, hai chân đạp vào vách đá để kiểm soát tốc độ. Chỉ trong chưa đầy một phút, cô đã đứng vững trên nền đất cùng cả nhóm.
"Còn bao nhiêu đoạn như thế này nữa?" cô hỏi Tủa, tháo dây khỏi đai lưng.
"Ít nhất hai đoạn nữa trước khi tới được đường mòn chính, dễ đi hơn." Tủa nhìn lên bầu trời, nơi bóng tối đang phủ xuống nhanh hơn vì lớp mây dày, kèm theo tiếng sấm xa xăm vọng lại từ phía chân trời — dấu hiệu cho thấy cơn bão đang tiến gần hơn dự đoán. "Nhưng mình phải nhanh hơn, chị Vân. Trời sắp tối hẳn, và cơn bão này nghe không nhỏ."
Khánh Vân gật đầu, nhìn xuống Bảo Anh vẫn đang nằm trên cáng, hơi thở cô đã đều hơn đôi chút nhờ tư thế và sự ấm áp được duy trì, nhưng vẫn còn một chặng đường dài và đầy hiểm nguy phía trước trước khi họ có thể coi là thực sự an toàn.
"Đi tiếp," cô nói, ra hiệu cho cả nhóm nâng cáng lên, tiếp tục hành trình xuống núi giữa màn đêm đang buông xuống và cơn bão đang gầm gừ đâu đó phía sau lưng họ, như một con thú đang đuổi theo con mồi đã tuột khỏi tầm với.
Sơn đi ngay sau cáng, một tay vẫn không rời khỏi vai Bảo Anh dù đường đi gập ghềnh khiến anh phải liên tục điều chỉnh bước chân để không vấp ngã. Nam đi cạnh anh, tay xách túi đồ nhẹ, mắt vẫn dán vào Bảo Anh với vẻ lo lắng chưa hề vơi bớt kể từ lúc cô tỉnh lại.
Đoạn dốc thứ hai xuất hiện chỉ sau khoảng mười phút di chuyển, không cao bằng đoạn đầu nhưng bề mặt đá lại trơn trượt hơn nhiều vì lớp rêu ẩm phủ dày. Khánh Vân dừng đoàn lại, đánh giá nhanh tình huống.
"Đoạn này ngắn hơn, nhưng trơn," cô nói. "Mình dùng kỹ thuật tương tự, nhưng lần này tôi sẽ đi cùng cáng, Kiên giữ dây hãm."
"Chị chắc không?" Kiên hỏi, ánh mắt anh có chút do dự — đây là lần đầu tiên trong ngày anh chủ động hỏi ý kiến về khả năng của chính cô thay vì chỉ tuân theo mệnh lệnh, một sự thay đổi nhỏ nhưng đáng chú ý trong cách hai người tương tác với nhau.
"Chắc." Khánh Vân đã bắt đầu gắn dây vào đai lưng. "Anh giữ nhịp hạ đều, tôi sẽ báo hiệu nếu cần điều chỉnh."
Lần hạ thứ hai diễn ra suôn sẻ hơn lần đầu, có lẽ vì cả nhóm đã quen dần với nhịp độ phối hợp cần thiết. Khánh Vân đi sát bên cáng suốt quá trình hạ xuống, một tay giữ chặt mép cáng, mắt không rời khỏi gương mặt Bảo Anh để kịp thời phát hiện bất kỳ dấu hiệu xấu đi nào.
"Chị vẫn ổn chứ?" cô hỏi khẽ trong lúc hạ xuống.
"Ổn... chỉ hơi chóng mặt." Bảo Anh đáp, giọng đã có phần rõ ràng hơn so với trước, dù vẫn còn rất yếu.
"Sắp xuống tới nơi rồi. Cố lên."
Khi cả hai chạm đất an toàn, Khánh Vân thở phào, ra hiệu cho Kiên thả lỏng dây từ trên và bắt đầu hạ xuống theo sau. Cả nhóm tập hợp lại, kiểm tra nhanh tình trạng của Bảo Anh một lần nữa trước khi tiếp tục.
"Đoạn cuối, dài nhưng không quá dốc, dẫn thẳng ra đường mòn chính," Tủa nói, chỉ tay về phía trước, nơi bóng tối đã gần như nuốt trọn mọi hình dạng ngoại trừ những đường viền mờ nhạt nhất của địa hình. "Từ đó, mình sẽ gặp Uyển Nhi và tổ hỗ trợ."
Khánh Vân nhìn đồng hồ, ánh sáng còn lại quá yếu để đọc rõ số, cô phải bật đèn pin nhỏ soi vào mặt kính. Năm giờ hai mươi phút. Họ đã ở trên núi hơn tám tiếng kể từ khi nhận được tin báo đầu tiên, và trận chiến vẫn chưa kết thúc.
"Đi tiếp," cô nói, giọng đã có phần khàn đi vì mệt mỏi nhưng ý chí vẫn không hề lung lay. "Không dừng lại cho tới khi gặp được Uyển Nhi."
Cả đoàn tiếp tục di chuyển trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ có ánh đèn pin nhỏ từ vài chiếc đèn đội trên đầu soi sáng một vòng tròn hẹp ngay trước mắt mỗi người. Long và Tủa thay phiên nhau khiêng cáng, trong khi Kiên đi kèm sát bên để hỗ trợ mỗi khi địa hình gập ghềnh khiến cáng chao đảo. Khánh Vân đi cuối cùng, mắt liên tục quét về phía sau để đảm bảo không ai bị bỏ lại, đồng thời lắng nghe ngóng bất kỳ âm thanh nào từ phía trước báo hiệu sự xuất hiện của tổ hỗ trợ.
Gió rít qua từng khe đá với âm thanh ngày càng dữ dội hơn, và những giọt mưa lạnh giờ đã bắt đầu rơi thành hạt lớn, thấm ướt qua từng lớp áo dù ai cũng đã cố che chắn hết mức có thể cho Bảo Anh bằng tấm bạt chống thấm nhỏ căng phía trên cáng. Mỗi bước chân trên nền đất giờ đã trở nên trơn trượt hơn, đòi hỏi sự tập trung cao độ để không ai trong đoàn bị trượt ngã giữa bóng tối dày đặc này.
"Còn xa không?" Sơn hỏi, giọng anh đã khàn hẳn vì phải hét lên liên tục qua tiếng gió suốt cả chặng đường.
"Không xa nữa," Tủa đáp, dù chính anh cũng không hoàn toàn chắc chắn trong điều kiện tầm nhìn gần như bằng không này. "Cố lên."
Khánh Vân bấm bộ đàm, giọng cô cố giữ vững giữa tiếng gió gào rít xung quanh. "Uyển Nhi, chị nghe rõ không? Bọn tôi đang tới gần đường mòn chính, tình trạng Bảo Anh tạm ổn định nhưng vẫn cần được kiểm tra kỹ ngay khi gặp nhau."
"Nghe rõ, chị Vân." Giọng Uyển Nhi vang lên, có phần đứt quãng vì sóng yếu nhưng vẫn đủ rõ để nghe được sự vững vàng quen thuộc trong đó. "Em và tổ hỗ trợ đang cách khoảng năm trăm mét, mang theo cáng dự phòng và bình oxy. Sắp gặp nhau rồi."
Câu nói đó, dù đơn giản, cũng đủ để tiếp thêm một chút sức lực cho cả đoàn đang kiệt sức dần sau nhiều giờ vật lộn với địa hình và thời tiết khắc nghiệt. Họ tiếp tục bước, mỗi bước chân đều mang theo hy vọng rằng đích đến, dù còn xa, cũng đang tới gần hơn từng phút một.