Chương 17
Chương 17 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
Uyển Nhi lao tới ngay khi khoảng cách giữa hai nhóm còn chưa đầy mười mét, không đợi họ tới hẳn, hai tay đã lục tìm trong túi y tế mang theo.
"Đặt cáng xuống chỗ bằng phẳng này!" cô ra lệnh, giọng cô giờ đây hoàn toàn là giọng của một bác sĩ đang trong trạng thái làm việc, không còn chút do dự nào. Ba người trong tổ hỗ trợ cô mang theo — hai nhân viên cứu hộ từ trạm và một người mang theo bình oxy di động — nhanh chóng dựng một tấm bạt che tạm phía trên để chắn bớt mưa.
Cô quỳ xuống bên Bảo Anh, đặt ống nghe lên ngực, kiểm tra nhịp tim, đo huyết áp bằng thiết bị cầm tay mang theo, tất cả trong chưa đầy hai phút với sự thành thạo của người đã làm công việc này hàng trăm lần trong điều kiện khắc nghiệt nhất.
Khánh Vân đứng lùi lại một bước, để không gian cho Uyển Nhi và tổ hỗ trợ làm việc, nhưng mắt cô vẫn không rời khỏi từng cử động của cô bác sĩ trẻ, như thể chỉ cần quan sát kỹ, cô có thể tự mình cảm nhận được liệu tình hình có thực sự đang tốt lên hay không. Mưa vẫn rơi, nhưng đã bắt đầu thưa dần, những hạt nước lạnh giờ chỉ còn lất phất thay vì quất mạnh như trước, như thể cơn bão, sau khi đã trút hết cơn giận dữ, đang dần dịu lại.
"Nhịp thở của cô ấy đều hơn rồi," một thành viên tổ hỗ trợ nói, tay vẫn giữ chặt bình oxy, mắt theo dõi đồng hồ đo bão hòa oxy gắn trên ngón tay Bảo Anh.
"Chín mươi bốn phần trăm, đang tăng dần." Uyển Nhi gật đầu, ghi nhanh con số vào một tờ giấy nhỏ chống nước. "Tốt hơn nhiều so với con số em lo sợ sẽ thấy."
"Nhịp tim vẫn không đều nhưng đã ổn định hơn so với báo cáo trước," cô nói, vừa nói vừa gắn ống thở oxy vào mũi Bảo Anh. "Huyết áp thấp, nhưng chưa tới mức nguy hiểm. Cô ấy cần được đưa tới bệnh viện càng sớm càng tốt để kiểm tra tim mạch đầy đủ, nhưng tình trạng hiện tại không còn nguy cấp như một tiếng trước."
Sơn quỳ xuống bên cạnh, nắm chặt tay Bảo Anh, giọng anh nghẹn lại vì một cảm xúc anh không còn cố kìm nén nữa. "Cảm ơn... cảm ơn tất cả mọi người."
"Anh cứ để chúng tôi lo phần còn lại." Uyển Nhi mỉm cười với anh, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành, trước khi quay sang đánh giá tình trạng của Kiên. "Còn anh, đội trưởng, mắt cá chân anh trông không ổn chút nào."
"Chỉ là bong gân thôi," Kiên nói, cố tỏ ra nhẹ nhàng dù mặt anh vẫn nhăn lại vì đau khi cô ấn nhẹ vào vùng sưng.
"Bong gân độ hai, có thể độ ba," Uyển Nhi phản bác ngay, không để anh giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng. "Anh cần nẹp cố định đúng chuẩn và chụp X-quang khi về tới bệnh viện. Đừng có anh hùng rơm với tôi."
Kiên bật cười khẽ, liếc nhìn Khánh Vân như đang tìm sự đồng cảm, nhưng cô chỉ nhún vai. "Cô ấy nói đúng đấy."
Trong lúc Uyển Nhi và tổ hỗ trợ tiếp tục xử lý các bước y tế cần thiết, một trong hai nhân viên cứu hộ trạm mang theo bộ đàm liên lạc với Đắc Lâm, cập nhật tình hình chi tiết. Vài phút sau, người đó quay lại, thông báo tin vui.
"Đắc Lâm nói có một xe cứu thương địa hình đang chờ ở điểm cuối đường mòn, cách đây khoảng bốn trăm mét, cùng với đội y tế huyện đã được điều tới sẵn sàng tiếp nhận."
Khánh Vân cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ vừa được nâng lên chỉ với thông tin đó. Bốn trăm mét — một quãng đường ngắn đến khó tin so với hành trình họ vừa trải qua, nhưng lại chính là ranh giới cuối cùng giữa sự nguy hiểm và an toàn thực sự.
"Nghe tốt lắm," cô nói, giọng cô giờ đã có phần nhẹ nhõm rõ rệt, dù sự mệt mỏi vẫn hằn sâu trên từng đường nét khuôn mặt. "Mình chuyển sang cáng có bánh xe địa hình tổ hỗ trợ mang theo cho đoạn cuối, đi nhanh hơn."
Uyển Nhi và tổ hỗ trợ nhanh chóng chuyển Bảo Anh sang chiếc cáng có bánh xe chuyên dụng cho địa hình gồ ghề, cố định lại toàn bộ hệ thống oxy và theo dõi sinh hiệu di động. Nam, dù đã kiệt sức, vẫn cố nở một nụ cười nhẹ khi thấy tình trạng của Bảo Anh đã ổn định hơn nhiều so với thời điểm anh chứng kiến cô bất tỉnh trong hang đá.
"Mình sắp về tới nơi rồi," Sơn nói với cậu, giọng anh giờ đã vững vàng hơn, tay vòng qua vai cháu trai, kéo cậu sát vào người trong một cái ôm ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa.
Khánh Vân đứng dậy, nhìn quanh đoàn người của mình — mệt mỏi, ướt sũng, một số bị thương, nhưng tất cả vẫn đứng vững, tất cả vẫn ở đây. Cô nhìn Kiên, giờ đang được một nhân viên tổ hỗ trợ đỡ đi thay cho cô, và nhận được từ anh một cái gật đầu ngắn gọn nhưng đầy hàm ý — một sự công nhận lặng lẽ mà không cần lời nói nào có thể diễn tả trọn vẹn hơn.
Chú Tòng, dù không có mặt trong chặng cuối này, đã liên lạc qua bộ đàm ngay khi nghe tin, giọng ông vang lên đầy nhẹ nhõm khi Đắc Lâm chuyển máy cho ông nói chuyện trực tiếp với Khánh Vân. "Vân, tôi nghe nói các cậu tìm thấy họ rồi. Diệu Hân với tôi đang ở Cổng Trời, cổ tay em ấy ổn, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày."
"Cảm ơn chú đã đưa em ấy về an toàn," Khánh Vân đáp, giọng cô chùng xuống vì xúc động dồn nén cả ngày giờ mới có dịp bộc lộ đôi chút. "Bọn tôi sắp về tới nơi rồi."
"Tôi biết. Cả trạm đang chờ." Giọng chú Tòng nghẹn lại một chút. "Làm tốt lắm, Vân."
Cô tắt bộ đàm, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh tràn vào phổi mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn kiệt sức đang dồn về cùng lúc. Long, đi ngay bên cạnh, vỗ nhẹ vào vai cô. "Chị làm được rồi, chị Vân."
"Chúng ta làm được," cô sửa lại, nhìn quanh một lượt toàn bộ đoàn người — Uyển Nhi, Kiên, Long, Tủa, tổ hỗ trợ, và ba con người mà họ đã dốc toàn lực để tìm kiếm suốt cả một ngày dài đằng đẵng. "Không phải một mình tôi."
"Đi thôi," cô nói, và cả đoàn người, giờ đã đông hơn với sự có mặt của tổ hỗ trợ, tiếp tục bước những bước cuối cùng của một ngày dài nhất trong ký ức của không ít người trong số họ, hướng về phía ánh đèn xe cứu thương đang le lói hiện ra từ xa qua màn mưa đang dần thưa bớt.
Đoạn đường cuối cùng, dù ngắn, vẫn đòi hỏi sự cẩn trọng không kém những đoạn trước đó — nền đất giờ đã sũng nước, trơn trượt hơn bao giờ hết sau nhiều giờ mưa liên tục. Hai thành viên tổ hỗ trợ đẩy chiếc cáng có bánh xe địa hình một cách khéo léo, tránh từng ổ gà, từng tảng đá nhô lên trên mặt đường mòn, trong khi Uyển Nhi đi sát bên, tay không rời khỏi các thiết bị theo dõi sinh hiệu của Bảo Anh.
Sơn đi ngay phía sau, một tay vẫn nắm chặt tay Bảo Anh qua thành cáng, miệng liên tục thì thầm những lời động viên nhỏ, dù giờ đây cô đã tỉnh táo hơn nhiều và thậm chí đôi lúc còn khẽ đáp lại bằng một cái siết tay yếu ớt.
"Gần tới rồi, Bảo Anh à," anh nói, giọng anh run lên vì một cảm xúc pha trộn giữa kiệt sức và một niềm hạnh phúc mà anh chưa dám tin là có thật. "Mình sắp về nhà rồi."
Nam đi cạnh Sơn, người cậu của mình, dù cậu quá mệt để bận tâm tới bất kỳ điều gì khác ngoài từng bước chân đang kéo lê trên nền đất sũng nước — mắt cậu dán chặt vào ánh đèn xe cứu thương đang ngày một rõ hơn phía trước, như một ngọn hải đăng dẫn lối qua đêm tối.
Chỉ vài phút sau, đoàn người bước ra khỏi rừng cây thấp, và trước mắt họ, ánh đèn của chiếc xe cứu thương địa hình cùng vài bóng người mặc áo blouse trắng hiện ra rõ ràng, không còn bị màn mưa hay sương che khuất nữa. Đội y tế huyện đã dàn sẵn một khu vực tiếp nhận tạm thời, đèn pha xe rọi sáng cả một khoảng không gian giữa vùng núi tối đen.
"Cuối cùng cũng tới," Kiên thì thầm, giọng anh chứa đựng một sự nhẹ nhõm mà anh không buồn che giấu nữa.
Đội y tế lập tức chạy tới đón cáng, chuyển giao quyền chăm sóc Bảo Anh một cách nhanh chóng và chuyên nghiệp, trong khi một người khác hỗ trợ Kiên lên xe để kiểm tra mắt cá chân. Khánh Vân đứng lùi lại, nhìn toàn bộ quang cảnh diễn ra trước mắt mình như một giấc mơ chưa hoàn toàn tỉnh táo — sau tất cả những giờ phút căng thẳng tột độ, cuối cùng, mọi thứ đang dần trở lại trật tự an toàn của nó.
Sơn quay lại tìm cô giữa đám đông đang tất bật, nắm lấy tay cô bằng cả hai tay, giọng anh nghẹn ngào không thành lời trong vài giây trước khi anh nói được điều gì đó mạch lạc. "Tôi không biết phải cảm ơn chị thế nào cho đủ. Chị đã cứu cả ba người quan trọng nhất đời tôi."
Khánh Vân siết nhẹ tay anh, nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành nở trên môi cô. "Anh cảm ơn cả đội đi, không chỉ mình tôi. Và cảm ơn chính anh, vì đã giữ được bình tĩnh, giữ cho cả ba người sống sót qua đêm lạnh đó. Nếu không có những quyết định đúng đắn của anh trong hang đá, chúng tôi có thể đã không kịp."
Anh gật đầu, nước mắt lẫn trong nước mưa còn đọng trên mặt, rồi quay lại theo sát chiếc xe đang chuẩn bị đưa Bảo Anh và Nam tới bệnh viện huyện, nơi một hành trình phục hồi mới, dù còn nhiều bất định phía trước, cuối cùng cũng đã có cơ hội bắt đầu.