Chương 9
Chương 9 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
Đoàn người tiếp tục leo, và khi họ vòng qua một mỏm đá nhô ra có hình dáng gần giống một chiếc răng nanh khổng lồ, Khánh Vân cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng không liên quan gì đến nhiệt độ ngoài trời.
Mỏm đá đó không phải Hàm Rồng — còn cách nơi đó gần một cây số nữa — nhưng hình dáng của nó, cách nó nhô ra từ vách núi với một góc nghiêng đặc trưng, giống đến kỳ lạ với điểm mốc mà hai năm trước cô và cả đội đã đi qua trên đường tới hiện trường vụ cứu hộ định mệnh đó.
"Chị Vân, mình rẽ trái hay phải ở đây?" Diệu Hân hỏi, kéo cô về hiện tại.
"Trái," Khánh Vân đáp, giọng vẫn vững, dù trong đầu cô, những mảnh ký ức đã bắt đầu vỡ ra như một con đập không còn giữ được nữa.
Hai năm trước, cô là phó đội trưởng, dưới quyền một người đàn ông tên Hùng — người đã dẫn dắt Đội A gần một thập kỷ trước khi nghỉ hưu chỉ vài tháng sau vụ việc đó. Khi ấy, cô hai mươi lăm tuổi, tràn đầy nhiệt huyết và tốc độ, luôn là người đầu tiên giơ tay xung phong cho mọi nhiệm vụ khó khăn nhất. Bùi Nam Long là bạn thân nhất của cô trong đội, người luôn đi cạnh cô trong mọi ca cứu hộ, người từng nói đùa rằng cả hai là "cặp đôi không sợ trời không sợ đất" của trạm Cổng Trời.
Vụ việc đó bắt đầu tương tự như hôm nay — một người leo núi solo bị mắc kẹt gần vực Hàm Rồng khi thời tiết xấu ập đến, nhiệt độ giảm nhanh, một cửa sổ thời tiết hẹp đang đóng dần. Đội trưởng Hùng, người thận trọng theo bản năng, muốn chờ thêm nửa tiếng để xác nhận rõ hơn diễn biến gió trước khi tiếp cận đoạn vách đá nguy hiểm nhất.
Khánh Vân, khi đó, là người phản đối.
"Nửa tiếng nữa, người đó có thể không còn tỉnh táo để tự giữ mình bám vào dây khi mình hạ xuống," cô đã nói, giọng đầy thuyết phục của tuổi trẻ tin rằng bản năng và tốc độ luôn thắng được sự chần chừ. "Mình có đủ thời gian, đủ kỹ năng. Chờ thêm chỉ làm tăng rủi ro cho người bị nạn, không giảm rủi ro cho đội mình."
Cô đã đúng về mặt lý thuyết — tốc độ đôi khi thật sự là yếu tố quyết định sống còn. Nhưng cô đã sai ở một điểm cô không lường trước: đội trưởng Hùng cuối cùng nhượng bộ trước sự thuyết phục của cô, và trong sự vội vã để bắt kịp thời gian, quy trình thiết lập điểm neo tại đỉnh vực Hàm Rồng đã bị rút ngắn — chỉ một điểm neo chính được kiểm tra kỹ, điểm neo phụ được lắp đặt nhanh hơn mức cần thiết, dựa vào một khối đá mà không ai có đủ thời gian kiểm tra độ nứt bên trong.
Nam Long là người đảm nhận việc hạ người bị nạn xuống bằng ròng rọc. Anh đứng ở vị trí kiểm soát dây, thân người nghiêng ra ngoài mép vực để quan sát rõ hơn đường hạ. Khi một cơn gió giật bất ngờ mạnh hơn dự đoán quét qua, làm dây bị đóng một lớp băng mỏng khiến độ ma sát thay đổi đột ngột, người bị nạn chao đảo, và Nam Long, theo phản xạ, đã ghì chặt dây bằng cả trọng lượng cơ thể để giữ ổn định cho người kia — một hành động đúng theo bản năng cứu người, nhưng đặt toàn bộ áp lực đột ngột lên điểm neo phụ vừa được lắp đặt vội vã.
Điểm neo đó gãy.
Nam Long, đang giữ dây bằng cả người, mất thăng bằng và rơi xuống đúng lúc điểm neo bung ra. Người bị nạn, nhờ điểm neo chính vẫn vững, được kéo lên an toàn vài phút sau đó bởi những người còn lại trong đội. Nam Long thì không.
Khánh Vân đã đứng ở đó, cách chỉ vài mét, chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc đó xảy ra trong chưa đầy ba giây — từ lúc dây đóng băng khiến người bị nạn chao đảo, đến lúc Nam Long ghì người giữ dây, đến lúc điểm neo gãy và anh biến mất khỏi tầm mắt cô xuống khoảng tối của vực sâu. Cô đã hét lên tên anh, đã lao tới mép vực, đã phải bị hai người đồng đội khác giữ chặt lại để không lao theo.
Đội cứu hộ khác được điều động ngay sau đó để tìm kiếm anh, nhưng phải mất gần sáu tiếng mới đưa được thi thể anh lên khỏi khe vực sâu hơn ba mươi mét, trong bóng tối và mưa đá bắt đầu rơi ngay sau khi tai nạn xảy ra — front thời tiết mà đội trưởng Hùng lo ngại đã tràn tới đúng như ông dự đoán, chỉ chậm hơn nửa tiếng so với thời điểm họ vốn định chờ.
Nửa tiếng đó ám ảnh Khánh Vân suốt hai năm qua. Nếu họ đã chờ, có lẽ điểm neo phụ đã được lắp đặt đúng chuẩn, có lẽ cơn gió giật đó đã không còn gây nguy hiểm khi độ ẩm khác đi, có lẽ Nam Long vẫn còn sống, đang đứng đâu đó trong đoàn người này hôm nay, chọc cô về việc cô đã trở nên "già trước tuổi" vì quá thận trọng.
Sau vụ việc đó, đội trưởng Hùng nộp đơn nghỉ hưu, dù ông không phải người trực tiếp đưa ra quyết định sai lầm cuối cùng — chính Khánh Vân là người đã thuyết phục ông thay đổi kế hoạch ban đầu. Ông không bao giờ trách cô, dù chỉ một lời, điều đó khiến gánh nặng trong lòng cô còn lớn hơn nếu ông đã trách. Ban lãnh đạo trạm đề bạt cô lên vị trí đội trưởng ngay sau đó — không phải vì cô xứng đáng hơn ai khác lúc đó, cô nghĩ, mà vì không ai khác muốn nhận trách nhiệm nặng nề này sau một mất mát như vậy.
Từ ngày đó, Khánh Vân đã thề với chính mình sẽ không bao giờ để tốc độ lấn át sự cẩn trọng cần thiết một lần nào nữa. Mỗi quyết định, dù nhỏ đến đâu, cô đều cân nhắc kỹ, kiểm tra lại, hỏi ý kiến người khác trước khi hành động — một sự thay đổi hoàn toàn so với con người liều lĩnh, tự tin thái quá của hai năm về trước.
Nhưng đứng đây, giữa đoàn người đang tiến về phía T7, nhìn Kiên đi phía trước với dáng vẻ vẫn còn chút bồn chồn dù đã dịu bớt sau sự cố của Bảo Khang, Khánh Vân nhận ra một sự thật cô chưa bao giờ dám nói thành lời với bất kỳ ai, kể cả với chính mình cho tới lúc này: Kiên, với tất cả sự liều lĩnh và niềm tin vào bản năng, chính là hình ảnh phản chiếu của cô hai năm về trước.
Và câu hỏi thật sự đang giày vò cô không phải là liệu Kiên có sai hay không. Mà là liệu, trong nỗi sợ trở thành con người cũ của mình, cô có đang đẩy quả lắc sang thái cực đối lập quá xa, đến mức trở thành đội trưởng Hùng của ngày hôm nay — người chờ đợi thêm nửa tiếng có thể là nửa tiếng không nên chờ?
"Chị Vân?" Chú Tòng, đi ngay sau cô, hạ giọng, đủ để chỉ mình cô nghe thấy. "Chị đang nghĩ về hôm đó, đúng không?"
Cô không cần hỏi ông làm sao biết. Chú Tòng đã có mặt hôm đó, đã là người cùng cô giữ chặt tại mép vực khi cô muốn lao xuống theo Nam Long.
"Vâng," cô đáp, không giấu diếm.
"Cậu ấy sẽ không muốn chị sống hai năm qua như thế này đâu, Vân à." Giọng ông trầm xuống, chứa đựng một sự dịu dàng hiếm khi ông thể hiện ra ngoài. "Nam Long sẽ không muốn chị biến nỗi đau thành một cái lồng."
Khánh Vân không trả lời ngay. Cô nhìn về phía trước, nơi màn sương vẫn đang cuộn chảy chậm rãi qua từng phiến đá, che giấu con đường phía trước như nó đã che giấu số phận của ba người đang chờ được tìm thấy. Trong lòng cô, câu nói của chú Tòng như một hòn đá ném xuống mặt hồ đã tưởng chừng phẳng lặng, gợn lên những vòng sóng cô không biết phải xử lý ra sao, không phải lúc này, không phải khi phía trước còn một chặng đường dài và ba mạng người đang chờ đợi.
"Mình đi tiếp," cô nói, giọng đã lấy lại được sự vững vàng quen thuộc, dù bên trong, một điều gì đó vừa dịch chuyển, chậm rãi nhưng chắc chắn, như một tảng băng bắt đầu nứt ra sau một thời gian dài đóng băng.
Chú Tòng gật đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ đặt một tay lên vai cô đúng một giây trước khi tiếp tục bước, một cử chỉ ngắn ngủi nhưng đủ để truyền tải điều ông muốn nói: ông vẫn ở đây, như hai năm trước, như sẽ luôn ở đây.
Phía trước, Kiên dừng lại chờ cả đoàn bắt kịp, ánh mắt anh lướt qua Khánh Vân với một chút băn khoăn, như thể anh cảm nhận được có gì đó vừa xảy ra mà anh không biết rõ chi tiết. "Chị ổn chứ?" anh hỏi, khi cô tới gần.
"Ổn." Cô đáp, rồi sau một khoảng lặng ngắn, cô nói thêm, giọng chậm rãi hơn thường lệ. "Kiên, lát nữa tới T7, có lẽ tôi sẽ kể cho anh nghe một chuyện. Về vụ Hàm Rồng."
Kiên nhìn cô, ngạc nhiên rõ rệt — đây là lần đầu tiên trong suốt hai năm làm việc cùng trạm, anh nghe cô chủ động nhắc tới chuyện đó với bất kỳ ai ngoài Đắc Lâm và chú Tòng. "Chị không cần phải—"
"Tôi biết tôi không cần phải," cô ngắt lời, nhưng giọng không hề gay gắt. "Nhưng tôi nghĩ anh nên nghe. Không phải để anh thương hại tôi, mà để anh hiểu vì sao tôi làm những gì tôi làm hôm nay."
Cô không đợi anh trả lời, chỉ tiếp tục bước, đôi chân vẫn vững chãi trên nền đá trơn trượt, dẫn cả đoàn tiến sâu hơn vào màn sương đang chờ đợi phía trước, mang theo cả gánh nặng ký ức lẫn một tia hy vọng mới mẻ rằng có lẽ, lần này, mọi chuyện sẽ khác.