Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ánh đèn của trạm Cổng Trời hiện ra từ xa như một chấm sáng ấm áp giữa màn đêm đen kịt, và khi chiếc xe cứu hộ địa hình chở Khánh Vân cùng những người còn lại của đội rẽ vào con đường dẫn lên sân trạm, cô có thể nhìn thấy một bóng người đang đứng đợi ngay trước cổng, không màng tới cơn mưa vẫn còn lất phất.

Đó là Kiều Thanh Hiên.

Chiếc xe vừa dừng hẳn, cô đã lao tới, không đợi cửa xe mở hoàn toàn, mắt cô dán chặt vào từng bóng người bước xuống, tìm kiếm khuôn mặt con trai mình giữa đám đông.

"Nam! Nam ơi!"

Cậu thiếu niên, dù kiệt sức tới mức gần như không đứng vững, vẫn cố gắng bước nhanh hơn khi nghe tiếng mẹ gọi, và chỉ vài giây sau, cả hai đã ôm chầm lấy nhau giữa sân trạm, tiếng khóc nghẹn ngào của Thanh Hiên hòa lẫn với tiếng mưa rơi lộp độp trên mái tôn.

"Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi vì đã để con đi," bà nói, giọng đứt quãng vì nước mắt, hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt con trai như để chắc chắn rằng đây không phải một giấc mơ.

"Con ổn mà, mẹ ơi." Nam, dù cũng đang khóc, vẫn cố nở một nụ cười trấn an bà. "Con ổn thật mà."

Khánh Vân đứng nhìn cảnh đó từ một khoảng cách vừa đủ, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể đang lạnh cóng và kiệt sức của mình — đây chính là khoảnh khắc mà mọi nỗ lực, mọi quyết định khó khăn trong suốt cả ngày dài hôm nay hướng tới, và không có gì có thể sánh được với cảm giác chứng kiến nó thành hiện thực.

Đắc Lâm bước ra từ phòng chỉ huy, khuôn mặt ông, thường ngày vốn nghiêm nghị, giờ đây không giấu được sự xúc động khi ông nhìn thấy toàn bộ đội mình trở về, dù có người bị thương nhưng tất cả đều còn sống, còn nguyên vẹn.

"Vân," ông gọi, giọng ông khàn đi vì một cảm xúc ông hiếm khi để lộ ra ngoài. "Cậu làm được rồi."

Cô bước tới, và trong một khoảnh khắc hiếm hoi, cô để bản thân gục nhẹ vào vai ông, không nói được lời nào, chỉ để sự mệt mỏi và nhẹ nhõm tích tụ suốt cả ngày tuôn ra thành một tiếng thở dài run rẩy. Đắc Lâm vỗ nhẹ lưng cô, không nói thêm gì, chỉ đứng đó, để cô có khoảnh khắc cần thiết trước khi phải tiếp tục với những công việc còn lại của một chiến dịch cứu hộ — báo cáo, kiểm tra trang thiết bị, chăm sóc những người bị thương.

Chú Tòng và Diệu Hân đã chờ sẵn ở sân, và khi thấy Khánh Vân, cả hai lập tức tiến lại. Diệu Hân, cổ tay vẫn còn quấn băng, ôm chầm lấy cô, không kìm được nước mắt.

"Em cứ lo lắng suốt từ lúc về tới đây," cô nói, giọng run run. "Chị ổn không?"

"Chị ổn." Khánh Vân ôm lại cô, cảm nhận sự ấm áp của tình đồng đội chân thành mà không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn hơn một cái ôm đúng lúc. "Cảm ơn em vì đã cố gắng hết mình hôm nay."

Chú Tòng đứng gần đó, ánh mắt ông lướt qua từng thành viên trong đội, đếm đủ số người, rồi gật đầu nhẹ, như một nghi thức riêng ông vẫn thường làm sau mỗi ca cứu hộ để tự trấn an chính mình rằng không ai bị bỏ lại.

"Tất cả đều về rồi," ông nói, giọng ông trầm xuống, mang một ý nghĩa sâu xa hơn những gì lời nói đơn thuần có thể chứa đựng, đặc biệt với một người đã từng đứng ở chính sân trạm này hai năm trước, đếm số người trở về và nhận ra thiếu mất một.

Khánh Vân nhìn ông, hiểu rõ điều ông không nói ra, và gật đầu, một sự đồng cảm lặng lẽ chảy giữa hai người đã cùng nhau đi qua cả nỗi đau lẫn niềm hy vọng của ngành nghề này.

Kiên, đang được dìu vào trong trạm để nghỉ ngơi và chờ xe đưa đi bệnh viện kiểm tra mắt cá chân, dừng lại một giây khi đi ngang qua Khánh Vân, ánh mắt anh tìm cô giữa đám đông đang tất bật.

"Chị Vân," anh gọi, và khi cô quay lại nhìn anh, anh chỉ nói đúng một câu, ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một ngày dài thay đổi giữa hai người. "Cảm ơn chị, vì tất cả."

Cô gật đầu, không nói gì thêm, chỉ để ánh mắt mình đáp lại điều anh muốn truyền tải.

Uyển Nhi, sau khi đã bàn giao Bảo Anh và Nam cho đội y tế huyện tại điểm hẹn, cũng vừa về tới trạm cùng chuyến xe sau, ba lô y tế trên vai vẫn còn ướt sũng. Cô đi thẳng tới chỗ Khánh Vân, kiểm tra nhanh tình trạng của cô bằng ánh mắt chuyên môn quen thuộc.

"Chị cần ăn gì đó nóng và nghỉ ngơi ngay," cô nói, giọng vừa là mệnh lệnh vừa là sự quan tâm chân thành. "Chị đã đứng suốt gần chín tiếng ngoài trời lạnh, cơ thể chị cần được phục hồi."

"Tôi ổn," Khánh Vân đáp, nhưng ngay khi nói ra, cô nhận ra giọng mình cũng đã yếu đi nhiều so với buổi sáng, và cơn rét run đang bắt đầu len vào cơ thể cô giờ đây khi adrenaline đã rút hết.

"Chị không ổn đâu," Uyển Nhi phản bác, kéo tay cô về phía căn nhà chính của trạm, nơi đã có sẵn một nồi cháo nóng và vài chiếc chăn dày được chuẩn bị từ trước bởi những người ở lại trạm suốt cả ngày dõi theo diễn biến qua bộ đàm. "Đi vào trong, ngồi xuống, ăn một chút trước khi làm bất cứ việc gì khác."

Khánh Vân để mình được dẫn đi, không phản kháng thêm, và khi ngồi xuống bên bếp lửa nhỏ trong gian nhà chính, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, cô mới nhận ra mình đã kiệt sức tới mức nào. Tay cô run nhẹ khi cầm lấy bát cháo nóng Diệu Hân đưa cho, không hoàn toàn vì lạnh nữa.

Bảo Khang, vai vẫn còn quấn băng, ngồi ở góc phòng, nhìn cô với một nụ cười nhẹ. "Chị Vân, nghe nói chị dẫn cả đội tìm được người rồi, giỏi thật đấy."

"Là công của cả đội, không phải riêng tôi," cô đáp, húp một ngụm cháo nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống tận bụng. "Cậu ổn chứ, vai còn đau nhiều không?"

Diệu Hân ngồi xuống cạnh cô, cổ tay quấn băng đặt gọn trong lòng, ánh mắt cô ánh lên một sự ngưỡng mộ không giấu giếm. "Chị Vân, lúc nãy nghe kể chị dẫn cả nhóm hạ cáng qua ba đoạn dốc, rồi còn cõng cả anh Kiên nữa. Em không nghĩ mình có đủ sức làm được như vậy."

"Em cũng đã làm rất tốt hôm nay," Khánh Vân đáp, nhìn cô với ánh mắt trìu mến. "Em giữ được bình tĩnh dù bị thương, không hoảng loạn, đó chính là điều quan trọng nhất trong nghề này. Sức lực chỉ là một phần, giữ được đầu óc tỉnh táo mới là thứ khó rèn luyện nhất."

Chú Tòng, đang ngồi hơ tay bên bếp lửa gần đó, gật gù đồng tình. "Con bé nói đúng đấy, Diệu Hân à. Hồi tôi mới vào nghề, có người dạy tôi một câu tôi nhớ mãi: cơ bắp có thể luyện được trong vài tháng, nhưng cái đầu lạnh giữa lúc hoảng loạn phải mất nhiều năm mới có được."

"Đỡ nhiều rồi ạ, nhờ Uyển Nhi chăm sóc kỹ." Bảo Khang nhìn quanh phòng, nơi gần như toàn bộ đội đã tề tựu, dù ai cũng mang trên mình dấu vết của một ngày dài vất vả. "Cảm giác lạ ghê, cả đội đông đủ thế này sau một ca khó như vậy."

Khánh Vân nhìn quanh phòng, đúng như Bảo Khang nói — Uyển Nhi, chú Tòng, Diệu Hân, Long, Bảo Khang, và cả Vừ A Tủa vừa mới rẽ vào sau khi giao xong xe cho trạm, tất cả đều có mặt, mệt mỏi nhưng an toàn. Chỉ có Kiên đã được đưa đi bệnh viện kiểm tra mắt cá chân, nhưng ngay cả sự vắng mặt tạm thời đó cũng mang một cảm giác khác hẳn so với hai năm trước — một sự vắng mặt có hẹn ngày trở về, không phải một sự mất mát vĩnh viễn.

Đắc Lâm bước vào phòng, tay cầm một tập giấy — biểu mẫu báo cáo chiến dịch cứu hộ mà ông sẽ phải hoàn thành trước khi kết thúc ngày hôm nay, một thủ tục quen thuộc nhưng không kém phần quan trọng sau mỗi ca cứu hộ lớn. Ông ngồi xuống đối diện Khánh Vân, đặt tập giấy sang một bên chưa vội mở ra.

"Để mai hẵng làm báo cáo," ông nói, nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc nhưng ấm áp. "Hôm nay cậu cần nghỉ ngơi trước đã."

"Em ổn, có thể làm ngay bây giờ." Khánh Vân bắt đầu đứng dậy, nhưng Đắc Lâm giơ tay ngăn lại.

"Tôi nói là để mai." Giọng ông không để lại chỗ cho tranh cãi, nhưng ẩn sau đó là một sự quan tâm mà ông hiếm khi thể hiện ra bằng lời. "Cậu đã làm đủ cho hôm nay rồi, Vân. Hơn cả đủ."

Cô ngồi xuống lại, không phản đối thêm, để cơn mệt mỏi cuối cùng cũng được phép chiếm lấy cơ thể mình mà không còn cảm giác tội lỗi vì đã dừng lại.

Xung quanh cô, tiếng trò chuyện rôm rả dần thay thế cho sự căng thẳng đã bao trùm cả trạm suốt cả ngày, xen lẫn tiếng cười nhẹ nhõm của những người vừa trải qua một thử thách sinh tử cùng nhau. Đó là âm thanh Khánh Vân đã không được nghe thấy trọn vẹn trong suốt hai năm qua — âm thanh của một ngày kết thúc mà không ai phải khóc vì mất mát.

Ngoài sân, mưa đã bắt đầu ngớt hẳn, và đâu đó phía sau lớp mây đang tan dần, một vệt sáng mờ nhạt của ánh trăng bắt đầu len qua, chiếu xuống sân trạm Cổng Trời như một lời chào mừng muộn màng dành cho những con người vừa trở về từ ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Đã sao chép liên kết chương