Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Buổi kiểm tra thiết bị định kỳ thứ một trăm lẻ hai kể từ ngày Khánh Vân nhận chức đội trưởng Đội A diễn ra vào một buổi sáng sớm mùa đông, khi sương giá còn đọng thành lớp mỏng trên mái tôn trạm Cổng Trời và hơi thở của cô tan thành từng làn khói nhỏ trong không khí lạnh.

Cô ngồi xổm giữa sân, tấm bạt trải rộng trước mặt, từng món thiết bị được xếp thành hàng ngay ngắn — carabiner, móc khóa, neo, ròng rọc — mỗi thứ đều được kiểm tra kỹ lưỡng trước khi đặt sang một bên. Đây là công việc cô đã làm hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ cô để mình làm nó một cách qua loa, dù chỉ một lần.

Diệu Hân ngồi đối diện, giờ đây đã trở thành người phó của Khánh Vân trong những buổi kiểm tra định kỳ này, tay cô thoăn thoắt phân loại từng đoạn dây theo độ dài và tình trạng sử dụng.

"Chị Vân này," Diệu Hân lên tiếng, không ngừng tay làm việc, "em nghe nói tuần sau mình sẽ dẫn một nhóm học viên mới lên tận đỉnh Sa Mù để thực hành, đúng không ạ?"

"Đúng vậy." Khánh Vân gật đầu, tay vẫn đang kiểm tra độ mòn của một sợi dây tĩnh. "Đã tới lúc các em ấy trải nghiệm địa hình thực tế, không chỉ học trên sân trạm nữa."

"Chị không còn ngại lên đó nữa à?"

Câu hỏi đó, dù đơn giản, khiến Khánh Vân dừng tay một giây, suy ngẫm trước khi trả lời. "Tôi vẫn nhớ. Tôi nghĩ tôi sẽ luôn nhớ. Nhưng nhớ không còn giống với sợ hãi nữa, Diệu Hân à. Giờ mỗi lần lên đó, tôi coi nó như một lời nhắc nhở, không phải một cái bẫy tôi phải tránh né."

Diệu Hân gật đầu, không hỏi thêm, chỉ tiếp tục công việc của mình với một sự tôn trọng thầm lặng dành cho câu trả lời đó.

Họ tiếp tục làm việc trong im lặng một lúc, chỉ có tiếng lách cách của kim loại va vào nhau và tiếng gió nhẹ lùa qua sân trạm. Từ xa, tiếng cười nói vọng lại từ phía nhà bếp, nơi chú Tòng đang dạy Khôi cách nấu một món canh núi đơn giản, xen lẫn tiếng Long trêu chọc Bảo Khang về điều gì đó khiến cả hai bật cười lớn.

Khánh Vân lấy từ trong túi áo khoác ra chiếc carabiner cũ, thứ cô đã mang theo mình suốt nhiều tháng qua kể từ ngày cô tới thăm vực Hàm Rồng lần cuối. Cô xoay nó trong tay, ánh nắng sớm phản chiếu lờ mờ trên bề mặt kim loại đã xỉn màu vì thời gian, rồi cô gắn nó vào chính bộ dây an toàn cô sẽ mang theo trong chuyến huấn luyện tuần tới — không phải như một vật trang trí, mà như một phần thiết bị thực sự, dù đã cũ, vẫn còn đủ chắc chắn để sử dụng.

"Cái đó là gì vậy chị?" Diệu Hân hỏi, tò mò nhìn theo động tác của cô.

"Một người bạn cũ để lại," Khánh Vân đáp, giọng cô nhẹ nhàng, không còn nặng nề như những lần trước khi cô nhắc tới chủ đề này. "Tôi mang nó theo, để nhắc mình nhớ vì sao tôi làm công việc này."

Diệu Hân gật đầu, không hỏi thêm, chỉ mỉm cười nhẹ, hiểu rằng có những câu chuyện không cần phải kể trọn vẹn mới có thể được trân trọng.

Từ phía xa, một chiếc xe máy quen thuộc rẽ vào sân trạm — Vừ A Tủa, mang theo một giỏ măng rừng mới hái, ghé qua như thói quen anh vẫn duy trì đều đặn mỗi tuần kể từ sau chiến dịch cứu hộ năm ngoái, dù giờ đây anh không còn cần thiết phải tham gia mọi ca trực như trước.

"Chào cả nhà!" anh gọi lớn, nhảy xuống xe với dáng vẻ nhanh nhẹn quen thuộc. "Tôi mang ít măng tươi, nấu canh ăn cho ấm bụng mùa này."

"Cảm ơn anh Tủa!" Diệu Hân chạy ra đón lấy giỏ măng, mang vào bếp cho chú Tòng, để lại Khánh Vân tiếp tục công việc kiểm tra thiết bị của mình trong sự yên tĩnh quen thuộc.

Kiên bước tới, ngồi xuống cạnh cô trên tấm bạt, cầm lấy một chiếc móc khóa để giúp cô kiểm tra nhanh hơn. "Chị định lên T7 lúc mấy giờ tuần sau?"

"Sáu giờ sáng, để tránh nắng gắt lúc trưa." Khánh Vân đưa cho anh danh sách thiết bị cần chuẩn bị. "Anh dẫn nhóm B đi cùng chứ?"

"Chắc chắn rồi." Anh liếc qua danh sách, gật đầu tán thành. "Tôi nghĩ lần này mình nên cho học viên thực hành cả bài tập mô phỏng tìm kiếm theo lưới, giống như hôm chúng ta tìm Sơn và mọi người."

Khánh Vân im lặng một giây, rồi gật đầu. "Ý hay đấy. Chỉ cần đảm bảo không làm học viên hoảng sợ vì nghĩ đó là một tình huống thật."

"Tôi sẽ giải thích rõ trước khi bắt đầu." Kiên đặt chiếc móc khóa đã kiểm tra xong vào đúng vị trí của nó. "Chị biết không, mỗi lần nhắc lại chuyện đó, tôi lại thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Như thể kể lại nó đủ nhiều lần, với đúng người, sẽ khiến nó bớt nặng nề đi."

"Tôi cũng cảm thấy vậy," Khánh Vân đáp, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Có lẽ đó là cách những câu chuyện đau thương dần trở thành bài học, thay vì mãi mãi là vết thương."

Họ tiếp tục làm việc cùng nhau, im lặng nhưng thoải mái, cho tới khi toàn bộ thiết bị đã được kiểm tra, phân loại, và sắp xếp gọn gàng trở lại vào kho. Ánh nắng buổi sáng giờ đã lên cao hơn, sưởi ấm hẳn không khí lạnh giá còn sót lại từ đêm qua, và tiếng chim bắt đầu hót ríu rít trên những cành cây quanh trạm.

Kiên xuất hiện ở cổng trạm, bước những bước vững chãi hoàn toàn bình thường, không còn dấu vết nào của chấn thương cũ ngoài một vết sẹo nhỏ gần mắt cá chân mà chỉ anh mới để ý tới. Anh mang theo một tấm bảng gỗ nhỏ, trên đó khắc dòng chữ đơn giản: "Chương trình huấn luyện kết hợp Đội A – Đội B, năm thứ nhất."

"Định treo cái này ở đâu?" anh hỏi, giơ tấm bảng lên cho Khánh Vân xem.

"Cổng vào kho thiết bị, chỗ mọi người đều thấy được mỗi khi ra vào." Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần, ngắm nhìn tấm bảng với một sự hài lòng lặng lẽ. "Đẹp đấy. Ai làm vậy?"

"Bảo Khang. Cậu ấy học nghề mộc từ bố hồi nhỏ, hôm nay mới khoe với tôi." Kiên mỉm cười, đặt tấm bảng dựa vào tường gần đó, chờ tới lúc thích hợp để treo lên. "Cậu ấy bảo muốn làm gì đó có ý nghĩa cho trạm, sau tất cả những gì đã xảy ra."

Khánh Vân nhìn tấm bảng, rồi nhìn quanh sân trạm — nơi cô đã dành gần một thập kỷ cuộc đời, nơi cô đã mất đi người bạn thân nhất, nơi cô đã tìm lại chính mình sau hai năm chìm trong nỗi sợ hãi, và giờ đây, nơi một thế hệ mới đang lớn lên với những bài học được rút ra từ chính những mất mát và chiến thắng của thế hệ đi trước.

"Chị Vân," Diệu Hân gọi, đưa cho cô cuộn dây tĩnh cuối cùng cần kiểm tra, "cuộn này chị làm luôn nhé, em học cách cuộn của chị hoài mà vẫn chưa đều tay bằng."

Khánh Vân đón lấy cuộn dây, mỉm cười. "Không có bí quyết gì đặc biệt đâu, chỉ cần làm đủ nhiều lần thôi."

Cô ngồi xuống, bắt đầu cuộn lại sợi dây theo đúng kỹ thuật tám vòng đã ăn sâu vào từng ngón tay cô qua hàng nghìn lần lặp lại — một vòng, rồi một vòng nữa, đều đặn, chính xác, không một chút thừa thãi. Ánh nắng sớm mai chiếu xiên qua hàng cây, rọi những vệt sáng dài trên sân trạm, và trong tay cô, sợi dây dần dần thành hình một cuộn tròn gọn gàng, chắc chắn, sẵn sàng cho bất kỳ chuyến đi nào tiếp theo.

Diệu Hân ngồi quan sát, học theo từng động tác, và Kiên đứng gần đó, im lặng nhìn cảnh tượng ấy với một nụ cười nhẹ trên môi — hai thế hệ cứu hộ, một già dặn hơn qua đau thương, một trẻ trung hơn nhưng đang học hỏi nhanh chóng, cùng nhau chuẩn bị cho những triền núi hiểm trở còn chờ đợi phía trước.

Khánh Vân buộc chặt nút cuối cùng, đặt cuộn dây đã hoàn chỉnh vào đúng vị trí của nó trên kệ thiết bị, cạnh những cuộn dây khác đã được cuộn gọn gàng không kém — mỗi cuộn dây một câu chuyện riêng, mỗi câu chuyện một bài học đã được khắc sâu vào chính đôi tay đã cuộn nên chúng.

Cô đứng dậy, nhìn lại toàn bộ tấm bạt giờ đã trống trơn, mọi thiết bị đã được kiểm tra, phân loại, cất giữ đúng nơi — sẵn sàng, như luôn luôn phải sẵn sàng, cho lần tiếp theo mà ngọn núi Pú Nhù, với tất cả vẻ đẹp lẫn hiểm nguy của nó, sẽ gọi tên đội cứu hộ trạm Cổng Trời bước ra khỏi cánh cổng này một lần nữa.

Kiên đứng dậy theo, cầm lấy tấm bảng gỗ Bảo Khang vừa làm, mang tới treo lên khung cửa kho thiết bị, đóng hai chiếc đinh chắc chắn để giữ nó cố định. Anh lùi lại vài bước, ngắm nhìn thành quả, rồi gật đầu hài lòng.

"Đẹp đấy," Khánh Vân nhận xét, đứng cạnh anh, cùng nhìn dòng chữ khắc trên tấm bảng gỗ dưới ánh nắng sớm.

"Ừ, đẹp thật." Kiên gật đầu, rồi quay sang cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự trân trọng sâu sắc. "Cảm ơn chị, vì tất cả những gì đã đưa chúng ta tới điểm này."

Khánh Vân không đáp lại bằng lời, chỉ mỉm cười, rồi quay lại với kho thiết bị, nơi cuộn dây cô vừa cuộn xong vẫn còn nằm trên kệ, gọn gàng, chắc chắn, sẵn sàng cho hành trình tiếp theo — như chính con người cô, sau tất cả những gì đã trải qua, giờ đây cũng đã tìm được hình dạng vững vàng của riêng mình, không hoàn hảo, nhưng đủ chắc chắn để tiếp tục bước tới.

Đã sao chép liên kết chương