Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

"Cô Khánh Vân!" Nam là người đầu tiên nhìn thấy cô bước vào phòng bệnh, bật dậy khỏi chiếc ghế cạnh giường với một sự phấn khích khiến y tá đứng gần đó phải nhắc cậu giữ trật tự.

Khánh Vân mỉm cười, bước vào phòng bệnh viện huyện sáng bừng ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, nơi Bảo Anh đang nằm trên giường, gương mặt đã hồng hào trở lại rất nhiều so với hình ảnh tái nhợt cô nhớ từ đêm trong hang đá. Sơn ngồi cạnh giường, tay vẫn nắm chặt tay cô, như thể đã không rời đi kể từ lúc họ tới bệnh viện.

"Chào mọi người," cô nói, đặt xuống bàn một túi trái cây cô mang theo. "Tôi ghé qua xem tình hình thế nào."

"Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn chị." Bảo Anh ngồi dậy một chút, tựa vào gối, giọng cô giờ đã vững vàng, không còn chút yếu ớt nào của đêm hôm đó. "Bác sĩ nói em bị một dạng rối loạn nhịp tim gọi là... em quên mất tên chính xác, nhưng họ nói nếu điều trị đúng cách và không để cơ thể chịu áp lực quá mức như hôm đó, em có thể sống hoàn toàn bình thường."

"Cô ấy sẽ phải đặt máy trợ nhịp nhỏ trong vài tuần tới," Sơn bổ sung, giọng anh vẫn còn chút lo lắng dù đã nhẹ nhõm hơn nhiều. "Nhưng bác sĩ nói đó là một thủ thuật đơn giản, tỷ lệ thành công rất cao."

"Vậy là tin tốt." Khánh Vân ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, cảm nhận một sự nhẹ nhõm chân thật khi nhìn thấy cả ba người đang trước mặt mình đều ổn, đều an toàn, đều đang trên đường hồi phục hoàn toàn.

"Em phải xin lỗi chị," Bảo Anh nói, giọng cô trầm xuống, ánh mắt cô tránh nhìn thẳng vào Khánh Vân. "Nếu em nói thật về bệnh tình của mình từ đầu, có lẽ mọi chuyện đã không nguy hiểm tới mức này. Em đã giấu Sơn, giấu cả chính mình về mức độ nghiêm trọng, chỉ vì em không muốn bị coi là yếu đuối, không muốn làm hỏng chuyến đi anh ấy mong chờ."

Khánh Vân lắc đầu nhẹ nhàng. "Tôi hiểu cảm giác đó hơn chị nghĩ. Đôi khi chúng ta giấu đi những điều mình sợ hãi vì không muốn người khác nhìn mình khác đi, không muốn bị ngăn cản khỏi những điều mình muốn làm. Nhưng bài học ở đây không phải là chị đã sai khi muốn đi trekking, mà là lần sau, hãy để những người thân yêu của chị biết sự thật, để họ có thể chuẩn bị tốt hơn, không phải để ngăn cản chị."

Sơn nhìn Bảo Anh, siết chặt tay cô hơn. "Anh không bao giờ muốn ngăn cản em làm điều em thích, Bảo Anh à. Anh chỉ muốn được ở bên cạnh em, biết rõ mọi chuyện, để anh có thể bảo vệ em tốt hơn."

Bảo Anh gật đầu, mắt cô rưng rưng nhưng không phải vì đau đớn lần này. "Em hứa, từ giờ sẽ không giấu anh điều gì nữa."

Nam, ngồi ở góc phòng, lên tiếng, giọng cậu có phần ngại ngùng. "Cô Khánh Vân, cháu có thể hỏi cô một câu không ạ?"

"Hỏi đi, Nam."

"Làm sao để trở thành một người trong đội cứu hộ như cô?" Cậu hỏi, ánh mắt cậu sáng lên với một sự tò mò chân thành. "Cháu nghĩ... cháu nghĩ sau chuyện này, cháu muốn học cách làm những gì cô đã làm."

Khánh Vân nhìn cậu thiếu niên, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng trước câu hỏi đó — một hạt giống mới, nảy mầm từ chính trải nghiệm đau thương mà cậu vừa trải qua, hướng về một điều gì đó tích cực hơn nhiều.

"Trước hết, em cần học bơi giỏi, chạy bền, và quan trọng nhất là học cách giữ bình tĩnh trong tình huống khó khăn," cô nói, giọng cô nghiêm túc nhưng ấm áp. "Sau đó, khi đủ tuổi, em có thể đăng ký các khóa huấn luyện cứu hộ cơ bản. Nếu em thực sự muốn, cô sẽ giúp em tìm hiểu thêm về con đường đó."

Nam gật đầu mạnh mẽ, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cậu — nụ cười đầu tiên Khánh Vân nhìn thấy ở cậu kể từ khi họ gặp nhau trong hang đá tối tăm và lạnh lẽo đó.

"Cảm ơn cô," cậu nói, giọng cậu chứa đựng một sự chân thành sâu sắc hơn tuổi mười sáu của mình. "Vì tất cả mọi thứ."

"Cháu không cần cảm ơn cô đâu, Nam." Khánh Vân nhìn cậu, ánh mắt cô dịu dàng. "Cô chỉ mong em nhớ một điều, nếu sau này em thật sự theo con đường này — luôn lắng nghe cơ thể mình, luôn thành thật với đồng đội về bất kỳ điều gì có thể ảnh hưởng tới sự an toàn của cả nhóm. Bài học lớn nhất từ chuyến đi vừa rồi không chỉ là về việc được cứu, mà còn về việc đừng bao giờ giấu diếm những điều quan trọng, dù là vì sợ hãi hay vì không muốn làm phiền người khác."

Nam gật đầu nghiêm túc, như đang khắc ghi từng lời cô nói vào tâm trí mình.

"Cô cũng nên nói với chính mình điều đó," Sơn xen vào, giọng anh nửa đùa nửa thật, khiến cả phòng bật cười nhẹ. Khánh Vân nhìn anh, ngạc nhiên trước sự tinh tế bất ngờ đó, rồi cũng cười theo, một tiếng cười thoải mái hiếm khi cô cho phép mình thể hiện ra ngoài công việc.

"Anh nói không sai," cô đáp, thừa nhận một cách nhẹ nhàng. "Có lẽ tôi cũng đang học lại chính bài học đó, theo cách của riêng mình."

Cửa phòng bệnh bật mở, và Kiều Thanh Hiên bước vào, tay xách một túi đồ ăn nhẹ, dừng lại khi thấy Khánh Vân đang ngồi trong phòng. Gương mặt bà sáng lên ngay lập tức.

"Cô Vân!" Bà đặt vội túi đồ xuống bàn, tiến tới nắm lấy tay Khánh Vân bằng cả hai tay, giọng bà run lên vì xúc động. "Tôi vẫn chưa có dịp cảm ơn cô đàng hoàng. Cô đã cứu con trai tôi, cứu cả em trai tôi và bạn gái nó."

"Chị không cần cảm ơn tôi nhiều như vậy đâu," Khánh Vân đáp, hơi ngượng ngùng trước sự biết ơn chân thành đó. "Đó là công việc của cả một đội, không phải riêng tôi."

"Nhưng cô là người dẫn dắt cả đội đó." Thanh Hiên không buông tay cô ra, mắt bà ngấn nước. "Tôi đã đứng ở trạm Cổng Trời cả buổi chiều hôm đó, nhìn trời mỗi lúc một tối hơn, nghe tin thời tiết mỗi lúc một xấu hơn, và tôi đã nghĩ... tôi đã nghĩ mình có thể mất con trai mình mãi mãi. Cô không biết cô đã cho tôi lại điều gì đâu."

Khánh Vân im lặng một lúc, cảm nhận trọng lượng của những lời đó, một trọng lượng mà cô đã học được cách mang theo không phải như một gánh nặng, mà như một nguồn động lực. "Tôi biết, chị Hiên à. Tôi biết chính xác cảm giác đó."

Thanh Hiên nhìn cô, dường như nhận ra có điều gì đó sâu xa hơn ẩn sau câu nói đơn giản đó, nhưng bà không hỏi thêm, chỉ siết nhẹ tay Khánh Vân một lần nữa trước khi buông ra, để cô có thể tiếp tục cuộc trò chuyện với những người khác trong phòng.

Cuộc trò chuyện tiếp tục thêm một lúc, xoay quanh những kế hoạch tương lai — Sơn nói về việc anh và Bảo Anh dự định tổ chức đám cưới vào mùa xuân năm sau, sớm hơn dự tính ban đầu, vì trải nghiệm vừa qua đã khiến cả hai nhận ra không nên trì hoãn những điều quan trọng trong đời. Nam kể về việc cậu đã tìm hiểu trên mạng về các khóa huấn luyện sinh tồn dành cho thanh thiếu niên, mắt cậu sáng lên mỗi khi nhắc tới chủ đề đó.

"Cô nhớ mời cả đội tới đám cưới nhé," Bảo Anh nói, mỉm cười. "Không chỉ cô, mà cả anh Kiên, chú Tòng, cô Uyển Nhi, tất cả mọi người đã tham gia cứu bọn em hôm đó."

"Chắc chắn rồi," Khánh Vân đáp, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng trước lời mời chân thành đó. "Tôi tin cả đội sẽ rất vui khi được tham dự."

Y tá bước vào, nhắc nhở nhẹ nhàng rằng đã gần tới giờ Bảo Anh cần nghỉ ngơi theo lịch trình điều trị, và Khánh Vân hiểu đó là dấu hiệu để cô kết thúc buổi thăm hỏi hôm nay.

"Tôi sẽ ghé thăm lại khi nào rảnh," cô nói, đứng dậy, siết nhẹ tay Bảo Anh một lần cuối trước khi rời đi. "Chị nhớ nghỉ ngơi đầy đủ, đừng vội vàng gì cả."

"Em sẽ nhớ." Bảo Anh mỉm cười, ánh mắt cô giờ đây tràn đầy sức sống mà chỉ vài ngày trước dường như đã gần như tắt lịm hoàn toàn.

Khánh Vân bước ra khỏi phòng bệnh, đi dọc hành lang bệnh viện sáng trắng dưới ánh đèn huỳnh quang, lòng cô mang theo một cảm giác trọn vẹn hiếm khi cô có được sau mỗi ca cứu hộ — không chỉ là sự nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ, mà còn là niềm tin rằng những con người cô đã cứu sẽ tiếp tục sống trọn vẹn hơn, ý nghĩa hơn, nhờ vào chính trải nghiệm suýt mất tất cả mà họ vừa trải qua cùng nhau.

Cô bước ra bãi đỗ xe, ánh nắng buổi trưa chiếu rọi khắp khuôn viên bệnh viện, và trong lòng cô, lần đầu tiên sau rất lâu, mọi thứ dường như đang ở đúng vị trí của nó.

Khánh Vân mỉm cười, đứng dậy chuẩn bị ra về sau khi đã trò chuyện thêm một lúc về những kế hoạch phục hồi và tương lai của cả ba người. Trước khi rời phòng, cô quay lại nhìn họ một lần nữa — Sơn và Bảo Anh nắm tay nhau, Nam ngồi bên cạnh với ánh mắt đầy hy vọng, Thanh Hiên đứng gần đó với nụ cười nhẹ nhõm hiếm khi xuất hiện trên gương mặt bà kể từ ngày định mệnh đó — một hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với những gì cô đã chứng kiến trong đêm tối lạnh giá ấy, và chính sự khác biệt đó, hơn bất kỳ điều gì khác, là lý do cô tiếp tục làm công việc này mỗi ngày.

Đã sao chép liên kết chương