Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương
8 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Đội Cứu Hộ Trên Đỉnh Sương

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

"Cổng Trời gọi Đội huấn luyện, Cổng Trời gọi Đội huấn luyện. Có tình huống cần hỗ trợ."

Bộ đàm trên bàn ăn sáng kêu rẹt lên đúng lúc Khánh Vân vừa múc thìa cháo đầu tiên, và cô đặt thìa xuống ngay lập tức, phản xạ đã ăn sâu vào cơ thể không cần suy nghĩ.

"Đội A nghe," cô đáp, ấn nút bộ đàm.

"Có một du khách solo, tên Xuân Lộc, báo bị trẹo chân trên đường mòn gần mốc T3, không thể tự đi tiếp. Không nguy hiểm tính mạng, nhưng cần hỗ trợ đưa xuống núi trước khi trời tối."

Khánh Vân liếc sang Kiên, đang ngồi đối diện, cả hai trao đổi một ánh mắt ngắn ngủi nhưng đầy hiểu ý. Đây chính là loại tình huống hoàn hảo để thử nghiệm chương trình huấn luyện kết hợp họ đã dày công xây dựng suốt mấy tháng qua.

"Đây là cơ hội tốt cho các học viên mới," Kiên nói, đã đứng dậy, đẩy ghế vào bàn. "Mức độ rủi ro thấp, đủ để họ thực hành mà không quá nguy hiểm."

"Đồng ý. Gọi Khôi, Vy, và Bảo Khang chuẩn bị, cả hai chúng ta cùng dẫn đoàn." Khánh Vân đứng dậy, đã bắt đầu tính toán trong đầu — thời tiết hôm nay quang đãng, không có dấu hiệu sương mù, một điều kiện lý tưởng cho một bài tập thực tế.

Chỉ trong vòng mười lăm phút, cả đoàn đã sẵn sàng, trang bị đầy đủ nhưng gọn nhẹ hơn nhiều so với một chiến dịch cứu hộ khẩn cấp thực sự — đây là cơ hội để dạy, không chỉ để cứu.

"Đi thôi," Khánh Vân nói, và cả nhóm bảy người — cô, Kiên, ba học viên, cùng Diệu Hân và Long hỗ trợ giám sát — bắt đầu tiến lên con đường mòn quen thuộc dẫn về phía sống lưng Rồng Mây, dưới ánh nắng sáng rực của một buổi sáng mùa thu trong trẻo.

Trên đường đi, Khánh Vân và Kiên luân phiên đặt câu hỏi cho các học viên, buộc họ phải suy nghĩ qua từng quyết định thay vì chỉ đi theo bản năng hoặc làm theo chỉ dẫn một cách máy móc.

"Khôi, nếu tầm nhìn đột nhiên giảm mạnh ngay bây giờ, em sẽ làm gì đầu tiên?" Khánh Vân hỏi.

"Dừng lại, kiểm tra vị trí GPS, báo cáo cho Cổng Trời, sau đó đánh giá có nên tiếp tục hay tìm chỗ trú," Khôi đáp không do dự, kiến thức đã ăn sâu qua nhiều tháng huấn luyện.

"Tốt. Vy, còn nếu tình huống là một người bị thương cần được sơ tán gấp, nhưng thời tiết đang xấu đi nhanh?" Kiên hỏi tiếp, tiếp nối mạch câu hỏi.

Vy suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, thận trọng hơn hẳn so với những phản xạ vội vàng của những tháng đầu huấn luyện. "Em sẽ đánh giá mức độ nghiêm trọng của vết thương so với mức độ rủi ro của thời tiết, rồi quyết định — nếu vết thương không đe dọa tính mạng ngay lập tức, có thể chờ một cửa sổ thời tiết tốt hơn. Nếu đe dọa tính mạng, phải tính toán phương án sơ tán nhanh nhất có thể chấp nhận được rủi ro."

"Chính xác," cả Khánh Vân và Kiên đồng thanh đáp, rồi nhìn nhau bật cười trước sự trùng hợp đó.

Chỉ sau khoảng bốn mươi phút đi bộ, họ tìm thấy Xuân Lộc, một người đàn ông trung niên đang ngồi tựa vào một tảng đá, mắt cá chân sưng to, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo và bình tĩnh.

"Cảm ơn trời, các bạn tới rồi," ông nói, thở phào nhẹ nhõm khi thấy đoàn người xuất hiện. "Tôi trượt chân lúc xuống dốc, đau quá không đi nổi nữa."

"Chúng tôi ở đây rồi, chú cứ yên tâm." Diệu Hân, giờ đã là một thành viên dày dặn kinh nghiệm hơn nhiều so với ngày đầu, quỳ xuống kiểm tra vết thương với sự thành thạo không kém một bác sĩ chuyên nghiệp.

Khánh Vân đứng lùi lại, để các học viên tự thực hành quy trình cố định vết thương và chuẩn bị phương án đưa Xuân Lộc xuống núi, chỉ can thiệp khi cần thiết để chỉnh sửa hoặc bổ sung. Kiên đứng cạnh cô, cả hai cùng quan sát với ánh mắt của những người thầy tự hào về học trò của mình.

"Họ làm tốt đấy," Kiên nhận xét khẽ.

"Rất tốt," Khánh Vân đồng tình, một nụ cười nhẹ nở trên môi khi nhìn Khôi và Vy phối hợp nhịp nhàng dựng một chiếc nạng tạm từ cành cây và dây, giúp Xuân Lộc có thể tự đi với sự hỗ trợ thay vì phải khiêng hoàn toàn.

Chuyến đưa Xuân Lộc xuống núi diễn ra suôn sẻ, không có sự cố nào đáng kể, và tới giữa buổi chiều, cả đoàn đã về tới trạm Cổng Trời an toàn, Xuân Lộc được chuyển giao cho một người thân đang chờ sẵn ở đó, không ngớt lời cảm ơn cả đội trước khi rời đi.

"Một ngày làm việc tốt," Kiên nói, đứng nhìn chiếc xe chở Xuân Lộc rời khỏi trạm, ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng nhẹ trên sân trạm.

"Một ngày làm việc tốt," Khánh Vân lặp lại, gật đầu, cảm nhận một sự mãn nguyện giản dị nhưng sâu sắc — không phải vì họ vừa cứu một mạng người trong tình huống nguy cấp, mà vì họ vừa chứng minh được rằng những bài học đau đớn nhất, khi được truyền lại đúng cách, có thể trở thành nền tảng vững chắc cho một thế hệ cứu hộ mới, tự tin và cân bằng hơn nhiều so với những gì cô từng là ở tuổi của họ.

Buổi tối hôm đó, cả đội tụ họp lại trong phòng chính của trạm để rút kinh nghiệm sau chuyến đi, một thói quen Khánh Vân duy trì sau mỗi lần huấn luyện thực tế, dù tình huống có đơn giản tới đâu.

"Điều gì mọi người nghĩ mình đã làm tốt hôm nay?" cô hỏi, ngồi giữa vòng tròn các học viên và thành viên đội.

"Em nghĩ tụi em phối hợp tốt hơn nhiều so với lần đầu tập luyện," Vy trả lời, ánh mắt cô ánh lên sự tự hào. "Không ai phải chờ đợi lệnh cho từng bước nhỏ nữa, tụi em tự biết phải làm gì."

"Đúng vậy," Khôi tiếp lời. "Với lại, em thấy việc anh Kiên và chị Vân cùng đặt câu hỏi giúp tụi em hiểu sâu hơn, không chỉ học thuộc lòng quy trình."

Kiên gật đầu, mỉm cười trước nhận xét đó. "Đó chính xác là mục tiêu của chương trình huấn luyện mới. Chúng tôi không muốn các em chỉ biết làm theo, mà phải hiểu vì sao mình làm như vậy, để khi gặp tình huống chưa từng được dạy, các em vẫn biết cách suy luận đúng đắn."

Bảo Khang, giờ đã là một thành viên kỳ cựu hơn nhiều so với ngày anh còn là người trẻ nhất đội, chia sẻ thêm góc nhìn của mình. "Em nhớ ngày trước, khi em bị đá rơi trúng vai, em cứ nghĩ đó là một thất bại hoàn toàn. Nhưng giờ nhìn lại, em thấy đó cũng là một bài học quan trọng, không kém gì những lần thành công."

"Đúng vậy," Khánh Vân đồng tình, nhìn quanh cả nhóm với một sự ấm áp chân thành. "Trong nghề này, chúng ta học được nhiều nhất không phải từ những lần mọi thứ diễn ra suôn sẻ, mà từ những lần chúng ta phải đối mặt với khó khăn, với sai lầm, và tìm cách vượt qua chúng."

Buổi họp rút kinh nghiệm kéo dài thêm nửa tiếng, với những chia sẻ chân thành từ mọi thành viên, trước khi cả nhóm giải tán, mỗi người trở về phòng riêng để nghỉ ngơi sau một ngày dài nhưng đầy ý nghĩa.

Khánh Vân ở lại phòng chính một lúc lâu sau khi mọi người đã rời đi, thu dọn lại những tờ giấy ghi chú của buổi họp, sắp xếp chúng vào một tập hồ sơ dày đã tích lũy qua nhiều tháng huấn luyện. Cô lật qua vài trang đầu tiên, nơi cô đã ghi lại những ghi chú đầu tiên về chương trình huấn luyện kết hợp, từ những ngày đầu còn sơ khai chỉ vài tháng trước.

Đắc Lâm bước vào, mang theo hai chén trà nóng, đặt một chén trước mặt cô. "Tôi nghe nói hôm nay diễn ra tốt đẹp."

"Rất tốt," cô đáp, nhấp một ngụm trà, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. "Các học viên tiến bộ nhanh hơn em mong đợi nhiều."

"Không có gì lạ, khi có hai người thầy giỏi như vậy dẫn dắt." Đắc Lâm ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt ông chứa đựng một sự tự hào không giấu giếm. "Tôi vẫn nhớ ngày cậu mới vào trạm này, còn là một cô gái trẻ nhiệt huyết nhưng thiếu kinh nghiệm. Giờ nhìn cậu dẫn dắt cả một chương trình huấn luyện, tôi thấy tự hào vô cùng."

Khánh Vân mỉm cười, cảm động trước lời khen chân thành đó. "Em có được ngày hôm nay cũng nhờ anh dìu dắt suốt bao năm qua, anh Đắc Lâm à. Và nhờ tất cả những bài học, kể cả những bài học đau đớn nhất."

"Đó chính là cách chúng ta trưởng thành trong nghề này," ông nói, gật đầu trầm ngâm. "Không ai tránh được đau đớn hoàn toàn, chỉ có thể học cách biến nó thành thứ gì đó có ý nghĩa."

Cả hai ngồi im lặng một lúc, nhấm nháp trà, để những lời vừa nói lắng đọng trong không khí yên tĩnh của căn phòng, trước khi Khánh Vân đứng dậy, thu dọn tập hồ sơ, chuẩn bị cho một ngày mới sẽ tới sau giấc ngủ đêm nay.

Cô bước ra ngoài hiên trước khi vào phòng riêng, đứng nhìn sân trạm một lúc dưới ánh trăng bàng bạc. Kho thiết bị đã được sắp xếp gọn gàng sau một ngày sử dụng, từng cuộn dây, từng bộ neo đều nằm đúng vị trí quen thuộc của chúng — một trật tự cô đã dày công xây dựng và duy trì suốt nhiều năm qua, và giờ đây, nhìn nó dưới ánh trăng, cô cảm nhận một sự tự hào lặng lẽ về tất cả những gì mình đã vun đắp được, không chỉ cho bản thân, mà cho cả một tập thể đang ngày càng vững mạnh hơn.

Đã sao chép liên kết chương