Chương 11
Chương 11 — Hai Phía Của Một Lập Luận
Phần III — Vòng Loại Cấp Trường
Buổi tập đầu tiên sau chiến thắng trước "đối thủ giả định" mang một không khí khác hẳn những gì Hạ Vy từng quen. Cô bước vào phòng sinh hoạt CLB với một cảm giác nhẹ nhõm lạ lùng, thứ cảm giác của người vừa đi qua một đoạn đường gập ghềnh và bắt đầu tin rằng phía trước sẽ bằng phẳng hơn. Việt Bách đã có mặt từ trước, đang xếp lại chồng bìa hồ sơ ghi chú trên bàn, và khi thấy cô, cậu khẽ gật đầu chào, một cử chỉ đơn giản nhưng với cậu đã là cả một chặng đường dài so với ánh mắt đánh giá lạnh lùng ngày cô mới đến.
"Cậu đến sớm thế," cô nói, kéo ghế ngồi xuống cạnh cậu, chuyện vốn đã trở thành thói quen tự nhiên sau nhiều tuần luyện tập chung.
"Tớ muốn xem lại băng ghi hình trận đấu hôm trước," Việt Bách đáp, mắt vẫn dán vào màn hình laptop. "Có vài chỗ chuyển ý giữa phần dữ liệu của tớ và phần mở đầu của cậu vẫn còn hơi cứng. Nếu gặp đối thủ thực sự, họ sẽ khai thác đúng khoảng trống đó."
"Đối thủ giả định hôm trước chỉ là các bạn trong CLB đóng vai thôi mà," Hạ Vy nói, dù trong lòng cô cũng thầm đồng ý với nhận xét của cậu. "Cậu lo xa quá."
Việt Bách định đáp lại, nhưng đúng lúc đó thầy Sơn bước vào phòng, theo sau là gần như toàn bộ thành viên CLB, khiến không khí phòng học đông đúc hẳn lên so với thường lệ. Có điều gì đó trong dáng đi nhanh và vẻ mặt nghiêm túc khác thường của thầy khiến Hạ Vy lập tức cảm nhận được rằng buổi tập hôm nay sẽ không giống mọi khi.
"Mọi người ngồi xuống hết đi," thầy Sơn nói, giọng không lớn nhưng đủ khiến cả phòng im bặt. Thầy đứng giữa "đấu trường" quen thuộc, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lần lượt quét qua từng gương mặt trước khi dừng lại ở Hạ Vy và Việt Bách. "Thầy có một thông báo quan trọng, và thầy muốn tất cả các em nghe trực tiếp từ thầy, thay vì nghe lại qua lời đồn."
Cả phòng lặng đi. Hồ Tuấn Kiệt, ngồi ở hàng ghế sau, ngừng hẳn động tác xoay cây bút trong tay.
"Như các em đã biết, quyết định ghép Hạ Vy và Việt Bách thành một đội là quyết định của riêng thầy, dựa trên đánh giá chuyên môn của thầy sau vòng tuyển chọn nội bộ," thầy Sơn nói tiếp, giọng đều đặn nhưng nặng nề. "Nhưng thầy không phải người duy nhất có tiếng nói trong CLB này. Sáng nay, thầy nhận được ý kiến chính thức từ phía Ban Giám hiệu, sau khi một số phụ huynh và cả vài thành viên trong CLB bày tỏ băn khoăn về quyết định ấy."
Hạ Vy cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô liếc sang Việt Bách, thấy quai hàm cậu siết lại, ánh mắt tối sầm — cô đoán cậu đã lờ mờ hiểu ba mình có liên quan đến chuyện "một số phụ huynh" mà thầy Sơn vừa nhắc tới, dù thầy không nêu đích danh ai.
"Nhiều người cho rằng việc thầy tự ý quyết định ghép cặp, bỏ qua kết quả sít sao của vòng tuyển chọn, là thiếu công bằng với những thí sinh khác trong CLB — đặc biệt là với Anh Khoa và Ngọc Hân, hai bạn cũng đã lọt vào tốp cuối cùng của vòng loại nội bộ." Thầy Sơn đưa mắt về phía góc phòng, nơi Đỗ Anh Khoa ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc như dao, bên cạnh là Vũ Ngọc Hân, gương mặt lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự tự tin không giấu diếm. "Vì vậy, sau khi cân nhắc, thầy đã đề xuất với Ban Giám hiệu một giải pháp, và đề xuất ấy đã được chấp thuận."
Thầy dừng lại một nhịp, như để cả phòng kịp chuẩn bị tinh thần.
"Đội của Hạ Vy và Việt Bách sẽ phải chứng minh mình xứng đáng với suất thi duy nhất bằng một vòng loại cấp trường chính thức, công khai, có ban giám khảo độc lập từ bên ngoài — không phải chỉ có thầy. Đối thủ của các em sẽ là Anh Khoa và Ngọc Hân, cặp đôi mạnh nhất còn lại của CLB." Thầy Sơn nhìn thẳng vào Hạ Vy rồi sang Việt Bách. "Nếu các em thắng, suất thi thuộc về đội của các em, không ai còn có thể đặt câu hỏi về quyết định của thầy nữa. Nếu các em thua..."
Thầy không nói hết câu, nhưng không ai trong phòng cần thầy nói hết. Nếu thua, suất thi sẽ về tay Anh Khoa và Ngọc Hân, còn sự kết hợp giữa lý trí và cảm xúc mà thầy Sơn tin tưởng sẽ chính thức bị coi là một thử nghiệm thất bại.
"Các em có bao lâu để chuẩn bị ạ?" Việt Bách hỏi, giọng cậu giữ được vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng Hạ Vy, người đã học được cách đọc những biến chuyển nhỏ nhất trên gương mặt cậu suốt vài tuần qua, nhận ra một sự căng thẳng đang siết chặt trong từng câu chữ.
"Hai tuần," thầy Sơn đáp. "Vòng loại sẽ diễn ra vào thứ Bảy sau hai tuần nữa, tại hội trường lớn, có sự tham dự của đại diện Sở Giáo dục và một giám khảo khách mời từ trường đại học. Thầy biết đây là khoảng thời gian ngắn, nhưng thầy tin các em đủ khả năng."
Từ góc phòng, Đỗ Anh Khoa đứng dậy, bước ra giữa "đấu trường" với dáng vẻ tự tin gần như khiêu khích. Cậu cao hơn Việt Bách một chút, ánh mắt sắc lạnh, kiểu người luôn nhìn thẳng vào đối thủ như thể đã tính toán trước mọi bước đi của họ. "Em nghĩ đây là cơ hội công bằng mà đáng lẽ nên có ngay từ đầu," cậu nói, giọng không giấu vẻ mỉa mai nhẹ. "Không phải em không tôn trọng quyết định của thầy, nhưng cả CLB đều biết, hai phong cách đối lập ghép lại với nhau nghe thì hay, nhưng thực tế trên sàn đấu, một đội thuần nhất, ăn ý tuyệt đối như em và Ngọc Hân, luôn có lợi thế hơn."
Vũ Ngọc Hân đứng lên bên cạnh cậu, gật đầu, ánh mắt lướt qua Hạ Vy với một sự dò xét lạnh lùng không che giấu. "Không có gì cá nhân cả," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc như lưỡi dao được mài kỹ. "Nhưng tụi mình sẽ tấn công mà không nương tay. Đó là cách tụi mình luôn tranh biện."
Hạ Vy cảm nhận được ánh mắt của cả phòng đổ dồn về phía mình và Việt Bách, chờ đợi phản ứng. Trước đây, một tuyên bố như vậy hẳn sẽ khiến cô chùn bước, nhớ lại lời giám khảo năm ngoái, nhớ lại cảm giác bị đánh giá là "không đủ vững chắc". Nhưng lần này, cô nhận ra mình không đứng một mình.
"Vậy thì tụi mình sẽ chuẩn bị để đón nhận điều đó," Việt Bách nói, đứng dậy, giọng cậu vang lên chắc nịch, không hề có dấu hiệu lung lay. Cậu liếc sang Hạ Vy, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô thấy trong ánh mắt cậu không phải sự hoài nghi như ngày đầu, mà là một lời mời — một lời mời hợp tác thật sự, không dè dặt.
"Đúng vậy," Hạ Vy tiếp lời, đứng dậy bên cạnh cậu, ngạc nhiên với chính sự tự tin trong giọng nói của mình. "Hai tuần là đủ."
Sau khi thầy Sơn kết thúc buổi họp và giải tán CLB, Hạ Vy, Việt Bách, Mỹ Duyên và Tuấn Kiệt nán lại phòng sinh hoạt, ngồi quây quần quanh chiếc bàn dài, ánh đèn huỳnh quang phản chiếu trên những trang ghi chú đã bắt đầu dày lên.
"Cậu ổn chứ?" Hạ Vy hỏi khẽ, khi Tuấn Kiệt và Mỹ Duyên đang tranh luận sôi nổi về việc nên chọn chủ đề chính sách nào để luyện tập trước. Cô nhìn Việt Bách, nhận ra cậu vẫn còn hơi thất thần từ lúc thầy Sơn nhắc đến "một số phụ huynh".
"Tớ ổn," Việt Bách đáp, nhưng câu trả lời đến quá nhanh, quá gọn, theo đúng cách cậu vẫn thường trả lời khi không muốn đi sâu vào một điều gì đó. Cậu xoay cây bút trong tay, mắt nhìn xuống chồng giấy ghi chú. "Chỉ là... tớ đoán được ai đã lên tiếng với Ban Giám hiệu."
Hạ Vy không hỏi thêm, nhưng cô ghi nhớ điều đó, cất nó vào một góc trong đầu, cạnh những mảnh ghép rời rạc mà Tuấn Kiệt từng vô tình hé lộ về gia đình Việt Bách — một người ba nghiêm khắc, một áp lực vô hình luôn đè nặng lên vai cậu bạn học giỏi giang, tự tin đến mức gần như hoàn hảo này.
"Thôi, không nghĩ về chuyện đó nữa," Việt Bách nói, như thể tự nhắc nhở chính mình, rồi mở laptop ra, giọng chuyển sang nghiêm túc thực dụng thường thấy. "Chúng ta có hai tuần. Tớ nghĩ nên bắt đầu bằng việc phân tích phong cách của Anh Khoa và Ngọc Hân. Họ tấn công dồn dập, ít khi để đối thủ có thời gian thở. Nếu tụi mình không có một chiến lược thật sự chặt chẽ, họ sẽ cuốn tụi mình vào nhịp độ của họ ngay từ phút đầu."
"Vậy thì mình cần một chiến lược khác nhịp độ của họ," Hạ Vy nói, đầu óc cô đã bắt đầu quay cuồng với những ý tưởng. "Nếu họ muốn dồn dập, tụi mình sẽ cho họ thấy sự chắc chắn. Không cần chạy theo tốc độ của họ, chỉ cần đứng vững."
Việt Bách nhìn cô, một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt cậu, rồi nhường chỗ cho một nụ cười nhỏ, hiếm hoi. "Đó chính xác là điều tớ định nói."
Mỹ Duyên, đang nghe lỏm câu chuyện từ phía bên kia bàn, quay sang cười tủm tỉm với Tuấn Kiệt. "Cậu thấy không," cô thì thầm, đủ để Hạ Vy nghe thấy, "hai người đó giờ nghĩ giống nhau đến phát sợ luôn rồi."
"Từ hồi nào đến giờ tớ vẫn nói là chỉ cần thêm thời gian thôi mà," Tuấn Kiệt đáp, ra vẻ triết lý, khiến Mỹ Duyên bật cười thành tiếng, kéo theo một cái lườm nhẹ từ Việt Bách và một nụ cười ngượng ngùng từ Hạ Vy.
Buổi tối hôm đó, khi cả nhóm đã ra về, Hạ Vy nán lại một mình trong phòng sinh hoạt, xếp lại những trang ghi chú rải rác trên bàn thành một chồng gọn gàng. Cô nghĩ về ánh mắt sắc lạnh của Đỗ Anh Khoa, về giọng nói không nương tay của Vũ Ngọc Hân, và cả về khoảnh khắc thoáng qua khi Việt Bách nhắc đến "một số phụ huynh" với vẻ mặt như vừa chạm phải một vết thương cũ chưa lành.
Hai tuần, cô nghĩ, siết chặt tay quanh chồng giấy ghi chú. Hai tuần để chứng minh rằng sự kết hợp giữa họ không phải một canh bạc liều lĩnh của thầy Sơn, mà là một điều gì đó thật sự đáng giá — không chỉ cho suất thi, không chỉ cho CLB, mà, cô thầm nhận ra với một chút bối rối, còn cho chính bản thân cô và Việt Bách nữa.
Cô bước ra khỏi phòng, khóa cửa lại, và trong bóng tối nhá nhem của hành lang trường vắng người, cô cảm thấy trong lòng mình, lần đầu tiên kể từ ngày chuyển trường, một cảm giác quyết tâm rõ ràng, không còn vướng chút hoài nghi nào về việc mình có nên tiếp tục con đường này hay không. Câu hỏi bây giờ không còn là có nên ở lại, mà là làm sao để cùng Việt Bách đi đến cùng.