Hai Phía Của Một Lập Luận
11 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Hai Phía Của Một Lập Luận

Cập nhật 17/08/2026 11 phút đọc

Sáu ngày trôi qua kể từ buổi tập định mệnh ấy, và mỗi ngày trôi qua, khoảng cách giữa Hạ Vy và Việt Bách dường như lại rộng thêm một chút, dù không ai trong hai người thật sự muốn điều đó.

Hạ Vy đã viện cớ bận ôn thi để không đến hai buổi tập liên tiếp của CLB, một sự vắng mặt mà ai cũng hiểu lý do thật sự đằng sau nó dù không ai nói ra thành lời. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi, nhưng mỗi lần nghĩ đến việc bước lại vào căn phòng ấy, đứng lại cạnh Việt Bách trước ánh mắt của những người đã chứng kiến khoảnh khắc cô bị tổn thương nặng nề đến vậy, cô lại cảm thấy một cơn nghẹn thắt nơi lồng ngực, một sự phòng vệ bản năng mà cô chưa biết làm sao để vượt qua.

Mỹ Duyên kể lại cho cô nghe, giọng đầy lo lắng, rằng Việt Bách vẫn đến các buổi tập đều đặn, nhưng gần như trở thành một cái bóng im lặng trong CLB, ngồi một góc, không còn tham gia tích cực như trước, ánh mắt lúc nào cũng đượm vẻ mệt mỏi, có hôm còn đến muộn với đôi mắt thâm quầng như thể đã nhiều đêm không ngủ đủ giấc. Hồ Tuấn Kiệt cũng đã thử nói chuyện với cậu vài lần, nhưng theo lời Mỹ Duyên kể lại, mỗi lần như vậy Việt Bách chỉ đáp lại bằng những câu ngắn gọn, né tránh, như thể cậu đang tự giam mình trong một lớp vỏ mà không ai có thể chạm tới, kể cả người bạn thân nhất.

"Tớ không biết chuyện gì đang xảy ra với cậu ấy nữa," Mỹ Duyên nói trong giờ ra chơi, ngồi cạnh Hạ Vy trên băng ghế đá quen thuộc ở góc sân trường. "Nhưng nhìn cậu ấy dạo này, tớ thấy... tớ thấy cậu ấy giống như đang tự dằn vặt chính mình ghê gớm lắm. Không phải tớ bênh vực cho những gì cậu ấy đã làm đâu, chỉ là... tớ cũng thấy thương cho cậu ấy một chút."

Hạ Vy không đáp, chỉ nhìn xuống đôi bàn tay đang siết chặt vạt áo đồng phục, lòng ngổn ngang giữa sự tổn thương vẫn còn tươi mới và một phần nhỏ, rất nhỏ, của sự cảm thông mà cô không muốn thừa nhận với chính mình. Cô đã dành cả tuần qua để cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn trong lòng, nhưng càng cố gắng, cô càng nhận ra mình không thể tìm được một câu trả lời rõ ràng, dứt khoát cho câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu: liệu cô có nên tiếp tục hay không.

Tối hôm đó, khi ngồi ăn cơm cùng mẹ, Hạ Vy không kìm được nữa, kể lại toàn bộ câu chuyện, từ buổi tập lớn định mệnh cho đến lời xin lỗi vụng về của Việt Bách bên trạm xe buýt, giọng cô đều đều như đang thuật lại chuyện của một ai khác, không phải của chính mình, dù nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống bát cơm trước mặt.

Mẹ cô lắng nghe không ngắt lời, đến khi Hạ Vy kể xong, bà mới đặt đũa xuống, nhìn con gái với ánh mắt vừa xót xa vừa trầm ngâm. "Con nhớ hồi con mới chuyển trường, mẹ từng nói với con điều gì không?" bà hỏi, giọng nhẹ nhàng. "Rằng thế giới này cần cả hai kiểu người, người biết lay động trái tim và người biết thuyết phục bằng lý trí, và điều quan trọng là làm sao để cả hai bổ trợ cho nhau. Mẹ vẫn tin điều đó là đúng. Nhưng mẹ cũng nghĩ, có một điều mẹ đã quên không nói với con: để hai thứ ấy thật sự bổ trợ được cho nhau, cả hai người đều phải tôn trọng nhau, ngay cả trong những lúc khó khăn nhất, không phải chỉ khi mọi thứ đang thuận lợi. Nếu một người, dù vì bất kỳ lý do gì, sẵn sàng chà đạp lên phần yếu đuối nhất của người kia chỉ vì áp lực riêng của mình, thì con có quyền hỏi lại xem mối quan hệ đó có thật sự đáng để con tiếp tục đặt niềm tin vào hay không."

"Vậy mẹ nghĩ con nên rút lui ạ?" Hạ Vy hỏi, giọng run run.

"Mẹ không nghĩ đó là điều mẹ có thể quyết định thay con," mẹ cô đáp, đưa tay xoa nhẹ lưng con gái. "Mẹ chỉ muốn con nhớ rằng, dù con chọn tiếp tục hay dừng lại, con đều xứng đáng được tôn trọng, và con không cần phải chứng minh bất cứ điều gì với bất kỳ ai để có quyền được lựa chọn điều tốt nhất cho chính mình. Con đã đủ mạnh mẽ để bước tiếp sau chuyện năm ngoái rồi. Dù con chọn gì lần này, mẹ tin con cũng sẽ đủ mạnh mẽ để bước tiếp."

Những lời ấy không đưa ra cho Hạ Vy một câu trả lời rõ ràng, nhưng chúng khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào, như thể cô được cho phép, lần đầu tiên kể từ buổi tập định mệnh ấy, để thật sự lắng nghe chính mình thay vì cố gắng tìm ra điều gì là "đúng đắn" nhất theo kỳ vọng của người khác.

Đêm đó, Hạ Vy trằn trọc rất lâu, nghĩ về tất cả những gì cô và Việt Bách đã cùng nhau xây dựng — những buổi tập muộn đầy va chạm rồi dần trở nên ăn ý, khoảnh khắc họ cùng ăn mừng chiến thắng đầu tiên trước đối thủ giả định, những đêm họ ngồi lại sửa từng câu chữ trong bài trình bày của nhau đến gần khuya, và cả câu nói lạnh lùng đã găm sâu vào lòng cô như một vết dao. Cô nghĩ về những gì thầy Sơn đã nói, về hạn chót đang đến gần, và cuối cùng, khi ánh sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu len qua khe rèm cửa sổ, cô nhận ra mình đã đưa ra quyết định, không phải trong một khoảnh khắc bừng tỉnh rõ ràng, mà trong một sự mệt mỏi lặng lẽ, một cảm giác rằng cô không còn đủ sức để tiếp tục gồng mình chịu đựng một mối quan hệ đối tác có thể khiến cô tổn thương sâu sắc đến vậy thêm một lần nào nữa.

Sáng hôm sau, Hạ Vy đến gặp thầy Sơn ngay từ tiết ra chơi đầu tiên, tìm thấy thầy đang một mình trong phòng, chuẩn bị giáo án cho tiết dạy sắp tới.

"Thầy ơi," cô gọi, giọng có phần run nhưng cố giữ vẻ điềm tĩnh nhất có thể. "Em có thể nói chuyện với thầy một chút được không ạ?"

Thầy Sơn ngẩng lên, nhận ra ngay từ vẻ mặt nghiêm trang của cô rằng đây không phải một cuộc trò chuyện bình thường, gật đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống.

"Em đã suy nghĩ rất nhiều trong mấy ngày qua," Hạ Vy bắt đầu, giọng cô run lên nhẹ nhưng vẫn cố giữ mạch lạc. "Và em nghĩ... em nghĩ em muốn xin rút khỏi đội thi đấu cho vòng chuẩn bị quốc gia, thưa thầy."

Câu nói ấy, dù đã được cô chuẩn bị sẵn trong đầu suốt cả đêm, khi thật sự thốt ra thành lời vẫn khiến cổ họng cô nghẹn lại, như thể chính cô cũng không hoàn toàn tin rằng mình vừa nói ra điều đó.

Thầy Sơn im lặng một lúc lâu, ánh mắt thầy không hề tỏ ra ngạc nhiên, như thể thầy đã lường trước khả năng này từ nhiều ngày nay, nhưng gương mặt thầy vẫn hiện lên một nỗi trăn trở sâu sắc. "Thầy hiểu vì sao em lại đưa ra quyết định này," thầy nói chậm rãi, "và thầy sẽ không trách em vì điều đó, dù chỉ một chút. Những gì em đã trải qua không hề nhỏ, và không ai có quyền yêu cầu em phải tiếp tục chịu đựng nếu em cảm thấy mình không còn đủ sức."

Thầy dừng lại, xoa nhẹ cằm, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ một lúc trước khi quay lại nhìn cô. "Nhưng thầy cũng muốn em biết rõ một vài điều trước khi em đưa ra quyết định cuối cùng. Nếu em chính thức rút lui vào lúc này, trường mình sẽ không còn kịp chuẩn bị bất kỳ đội nào khác cho vòng chuẩn bị quốc gia nữa — không phải vì các em không xứng đáng, mà đơn giản vì không còn đủ thời gian để bất kỳ cặp đôi nào khác trong CLB đạt đến trình độ cần thiết chỉ trong vài tuần còn lại. Suất thi duy nhất mà cả CLB đã cùng nhau chiến đấu để giành lấy từ đầu năm học đến giờ, cùng với khoản kinh phí đi kèm cho những năm sau, gần như chắc chắn sẽ bị bỏ trống. Thầy không nói điều này để gây thêm áp lực cho em, Hạ Vy ạ. Thầy chỉ muốn em có đầy đủ thông tin trước khi quyết định, bởi đây không chỉ là chuyện của riêng em và Việt Bách nữa."

Hạ Vy cúi đầu, cảm nhận rõ sức nặng của những điều thầy vừa nói đè lên vai mình, một gánh nặng cô chưa từng thật sự nghĩ đến khi chỉ tập trung vào nỗi đau của riêng mình. Cô nghĩ đến Mỹ Duyên, đến Hồ Tuấn Kiệt, đến tất cả những thành viên CLB đã dõi theo và ủng hộ cô suốt cả mùa giải, đến chính bản thân cô của một năm trước, người đã khao khát có một cơ hội thứ hai để chứng minh giá trị của phong cách tranh biện mình theo đuổi.

"Em... em không biết phải làm sao nữa, thưa thầy," cô nói, giọng vỡ ra. "Em vẫn còn rất tổn thương. Mỗi lần nghĩ đến việc phải đứng lại cạnh Việt Bách, tập luyện cùng cậu ấy như chưa từng có chuyện gì xảy ra, em lại cảm thấy không thể thở nổi. Nhưng em cũng không muốn là người khiến cả CLB mất đi cơ hội duy nhất này."

"Thầy sẽ không để em phải quyết định trong lúc rối bời như thế này," thầy Sơn nói, giọng dịu lại, đầy sự cảm thông. "Thầy sẽ không nhận đơn xin rút của em ngay hôm nay, Hạ Vy ạ. Thầy nghĩ, cả em và Việt Bách đều cần thêm một chút thời gian, không phải để trốn tránh, mà để thật sự nhìn lại mọi chuyện một cách rõ ràng, bình tĩnh nhất có thể. Hạn chót nhà trường yêu cầu thầy nộp danh sách chính thức là bốn ngày nữa. Thầy sẽ cho cả hai em đúng bốn ngày đó. Nếu đến lúc đó, em vẫn giữ nguyên quyết định muốn rút lui, thầy sẽ tôn trọng điều đó, dù thầy thật lòng không muốn phải chứng kiến cảnh ấy. Nhưng thầy mong em, và cả Việt Bách, sẽ dùng bốn ngày này để suy nghĩ thật kỹ, không chỉ về những gì đã xảy ra, mà cả về những gì các em thật sự muốn cho chính mình, và cho cả những người đã cùng các em đi một chặng đường dài đến tận bây giờ."

Hạ Vy gật đầu, dù trong lòng cô vẫn ngổn ngang không kém gì lúc bước vào phòng thầy Sơn. Bốn ngày, cô nghĩ, không đủ dài để chữa lành một vết thương vừa mới rạch sâu thêm vào một vết thương cũ chưa từng lành hẳn, nhưng cũng không đủ ngắn để cô có thể trốn tránh việc phải đối diện với chính câu hỏi đang giằng xé mình.

Rời khỏi phòng thầy Sơn, cô bước ra hành lang, thấy xa xa, ở cuối dãy, bóng dáng Việt Bách đang đứng một mình bên cửa sổ, nhìn ra sân trường với vẻ mặt xa xăm, không hề hay biết cô vừa mới nói chuyện gì với thầy chủ nhiệm CLB. Cô đứng lại một lúc, nhìn cậu từ xa, nhận ra rõ hơn bao giờ hết những quầng thâm dưới mắt cậu, dáng vai chùng xuống khác hẳn sự tự tin dứt khoát cô từng thấy ở cậu trong buổi tập đầu tiên họ chạm mặt nhau, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô tự hỏi liệu đằng sau bức tường lạnh lùng cậu đã dựng lên suốt những tuần qua, có phải cũng là một người đang chịu đựng một nỗi đau không kém gì cô hay không.

Nhưng câu hỏi ấy, dù có phần làm mềm đi sự cứng rắn trong lòng cô, vẫn chưa đủ để xóa nhòa đi cảm giác bị phản bội vẫn còn tươi mới, vẫn còn nhức nhối mỗi khi cô nhớ lại từng chữ trong câu nói cậu đã thốt ra giữa căn phòng đông người hôm ấy. Cô quay người bước đi theo hướng ngược lại, không đến gần cậu, không nói một lời, để lại phía sau lưng mình cả một tương lai còn bỏ ngỏ, một suất thi đấu quốc gia đang treo lơ lửng trên bờ vực, và một mối quan hệ đối tác mà cả hai đều không biết liệu có còn cơ hội được hàn gắn hay không, khi chỉ còn vỏn vẹn bốn ngày để quyết định số phận của tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng nên trong suốt một học kỳ đầy biến động vừa qua.

Buổi chiều hôm ấy, khi tan học, Hạ Vy đi ngang qua phòng sinh hoạt CLB, thấy cửa vẫn đóng im lìm, khác hẳn không khí rộn ràng thường thấy vào giờ này trong những tuần trước đó. Cô đứng lại trước cánh cửa gỗ quen thuộc một lúc lâu, tay khẽ chạm vào tay nắm cửa nhưng không đủ can đảm để mở ra, rồi cuối cùng quay người bước đi, mang theo trong lòng một câu hỏi chưa có lời giải đáp, một nỗi bất an cứ đeo bám suốt quãng đường về nhà: liệu bốn ngày sắp tới có đủ để cô tìm lại được thứ mà cô đã đánh mất, hay đây chỉ đơn giản là khoảng thời gian đếm ngược cuối cùng trước khi mọi thứ, từ tình bạn, đến niềm tin, đến cả giấc mơ đứng trên sân khấu toàn quốc mà cả hai đã cùng nhau nuôi dưỡng, chính thức khép lại, không kèn không trống, giữa một mùa xuân lẽ ra phải rực rỡ hơn bất kỳ điều gì khác.

Đã sao chép liên kết chương