Hai Phía Của Một Lập Luận
11 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Hai Phía Của Một Lập Luận

Cập nhật 17/08/2026 11 phút đọc

Ban giám khảo hội ý mất gần mười lăm phút, khoảng thời gian mà Hạ Vy cảm thấy dài như cả một tiết học. Cô đứng trong cánh gà cùng Việt Bách, hai người không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau, như thể việc chia sẻ sự hồi hộp bằng ánh mắt đã đủ để trấn an cả hai. Bên kia sân khấu, Anh Khoa và Ngọc Hân cũng đứng lặng lẽ, gương mặt Anh Khoa vẫn giữ vẻ tự tin thường thấy, nhưng Hạ Vy để ý thấy tay cậu siết chặt lấy mép áo khoác đồng phục, một dấu hiệu nhỏ của sự căng thẳng mà cậu cố che giấu.

Cuối cùng, thầy Sơn đứng dậy, cầm tờ giấy kết quả, bước ra giữa sân khấu. Cả hội trường lập tức im bặt, đến mức Hạ Vy có thể nghe rõ tiếng tim mình đập dồn trong lồng ngực.

"Đây là một trong những trận tranh biện xuất sắc nhất mà thầy được chứng kiến trong nhiều năm làm cố vấn CLB," thầy Sơn mở lời, giọng thầy vang vọng khắp hội trường, ấm áp nhưng đầy trọng lượng. "Cả hai đội đều thể hiện một trình độ vượt xa mong đợi, và ban giám khảo đã phải bàn bạc rất kỹ mới đi đến quyết định cuối cùng."

Ông dừng lại một nhịp, và trong khoảnh khắc ấy, Hạ Vy cảm thấy Việt Bách đứng sát lại gần cô hơn, dù cả hai không hề chạm vào nhau, chỉ là một sự hiện diện gần gũi đủ để cô cảm nhận được hơi ấm.

"Với số điểm sát nút nhưng rõ ràng, đội chiến thắng vòng loại cấp trường, giành suất đại diện chính thức tham dự Giải Tranh Biện Học Đường Toàn Quốc, là đội của Nguyễn Hạ Vy và Trần Việt Bách."

Có một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, như thể cả hội trường cần một giây để tiếp nhận thông tin, trước khi tiếng reo hò và vỗ tay bùng nổ. Mỹ Duyên nhảy dựng lên khỏi ghế, giơ cao tấm bảng tự làm, hét to tên cả hai người đến khản cả giọng. Tuấn Kiệt huýt sáo vang, đứng bật dậy vỗ tay không ngớt.

Hạ Vy đứng sững trong giây lát, cảm giác như mọi âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa xăm, chỉ còn lại nhịp tim mình đập thình thịch và một luồng cảm xúc dâng trào không thể gọi tên — pha trộn giữa niềm vui, sự nhẹ nhõm, và một điều gì đó sâu xa hơn, giống như cảm giác được minh oan sau một năm dài mang theo vết thương cũ.

Việt Bách quay sang cô trước, ánh mắt cậu sáng rực lên một cách cô chưa từng thấy, không còn chút dấu vết nào của sự căng thẳng, kìm nén thường trực. "Tụi mình thắng rồi," cậu nói, giọng có chút run vì xúc động, điều hiếm hoi ở một người luôn giữ vẻ điềm tĩnh tuyệt đối.

"Tụi mình thắng rồi," Hạ Vy lặp lại, bật cười, nước mắt bất chợt dâng lên khóe mắt mà cô không kịp ngăn lại. Không suy nghĩ nhiều, cô đưa tay ra, và Việt Bách nắm lấy, siết chặt trong một cái bắt tay biến thành cái ôm ngắn ngủi, vụng về nhưng chân thành, khi cả hai cùng bật cười trước sự phấn khích không kìm nén được của chính mình.

Ban giám khảo bước xuống bắt tay chúc mừng cả hai đội, và ngay cả vị giảng viên khách mời nghiêm nghị nhất cũng dừng lại nói riêng với Hạ Vy. "Phần kết hợp giữa câu chuyện và số liệu của hai em là điều hiếm thấy ở lứa tuổi các em," bà nói, mỉm cười. "Tôi mong được thấy các em tỏa sáng ở đấu trường quốc gia."

Đỗ Anh Khoa tiến đến, chìa tay ra, nét mặt cậu, dù còn thoáng chút thất vọng, đã không còn vẻ khiêu khích như hai tuần trước. "Công nhận là tụi mình đã đánh giá thấp sự kết hợp của hai người," cậu nói, giọng thẳng thắn. "Trận đấu vừa rồi là trận khó nhất tớ từng tham gia."

"Cảm ơn cậu," Việt Bách đáp, bắt tay cậu chân thành. "Lối tấn công của cậu và Ngọc Hân buộc tụi tớ phải chuẩn bị kỹ hơn bất kỳ trận nào trước đây. Nếu không có áp lực đó, tụi tớ chắc không tìm ra được chiến lược cuối cùng này đâu."

Vũ Ngọc Hân đứng cạnh, gật đầu nhẹ với Hạ Vy, ánh mắt lạnh lùng thường thấy giờ đây pha thêm chút nể phục. "Câu chuyện về Minh và đoạn video rò rỉ," cô nói, "đó là điểm khiến tớ biết tụi mình sẽ khó thắng ngay từ lúc đó. Tớ chuẩn bị sẵn phản biện logic, nhưng không chuẩn bị để phản bác một câu chuyện khiến cả khán phòng lặng đi như vậy."

Sau khi hội trường dần vãn người, thầy Sơn tập hợp toàn bộ CLB lại, thông báo sẽ có một buổi liên hoan nhỏ ăn mừng ngay tại phòng sinh hoạt CLB chiều hôm đó. Cả nhóm kéo nhau đi mua bánh kẹo, nước ngọt, trang trí phòng bằng những dải giấy màu còn sót lại từ hội diễn văn nghệ tháng trước, biến không gian vốn nghiêm túc của những buổi luyện tập căng thẳng thành một bữa tiệc nhỏ ấm cúng.

"Cạn ly vì đội tranh biện lạ lùng nhất mà CLB mình từng có," Tuấn Kiệt nói, giơ cao lon nước ngọt, cười toe toét. "Một đứa chỉ tin số liệu, một đứa chỉ tin câu chuyện, giờ lại thắng đẹp một cặp vốn được cả trường công nhận là mạnh nhất."

"Là nhờ cả hai chịu học từ nhau," Mỹ Duyên chen vào, mỉm cười nhìn Hạ Vy. "Tớ còn nhớ ngày đầu tiên cậu bước vào phòng này, còn chưa dám tin mình thuộc về nơi này. Giờ nhìn lại xem."

Hạ Vy cười, cảm thấy sống mũi hơi cay. Cô nhìn quanh phòng, thấy những gương mặt quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô suốt mấy tháng qua — Mỹ Duyên với nụ cười luôn động viên cô đừng bỏ cuộc, Tuấn Kiệt với sự hài hước làm dịu đi những căng thẳng, thầy Sơn với ánh mắt tin tưởng đã đặt cược cả danh tiếng của mình vào một quyết định táo bạo, và Việt Bách, đang đứng cạnh cậu Tuấn Kiệt, cười nói rôm rả hơn cô từng thấy, một phiên bản thoải mái, nhẹ nhõm của cậu mà có lẽ chỉ hiện ra khi cậu tạm thời thoát khỏi cái bóng của những kỳ vọng đè nặng.

Thầy Sơn gõ nhẹ vào cốc nước, thu hút sự chú ý của cả phòng. "Thầy muốn nói vài lời," thầy nói, ánh mắt lướt qua từng thành viên trước khi dừng lại ở Hạ Vy và Việt Bách. "Khi thầy quyết định ghép hai em lại với nhau, không ít người, kể cả trong CLB, nghĩ rằng thầy đang mạo hiểm với suất thi duy nhất của trường. Thầy không phủ nhận đó là một canh bạc. Nhưng thầy tin rằng, một lập luận thật sự vững chắc không chỉ cần đúng, mà còn cần được nhớ đến, cần chạm được vào người nghe. Và hôm nay, hai em đã chứng minh điều đó không chỉ với ban giám khảo, mà với cả CLB này."

Thầy nâng cốc nước lên. "Vì đội tranh biện đã dạy thầy già này một bài học về việc đôi khi, hai điều tưởng như đối lập nhất lại chính là thứ bổ trợ cho nhau hoàn hảo nhất."

Cả phòng cùng nâng cốc, tiếng cụng ly lách cách vang lên giữa những tiếng cười nói rộn ràng. Hạ Vy quay sang Việt Bách, thấy cậu cũng đang nhìn mình, và trong khoảnh khắc ấy, không cần nói thêm lời nào, cả hai đều hiểu rằng chiến thắng hôm nay không chỉ thuộc về một suất thi quốc gia, mà còn là một minh chứng cho một điều gì đó lớn lao hơn — rằng những gì họ xây dựng cùng nhau suốt hai tháng qua, từ đối đầu đến miễn cưỡng hợp tác, rồi đến sự tin tưởng thật sự, đã không hề uổng phí.

Buổi liên hoan kéo dài đến gần sáu giờ chiều, khi ánh nắng bên ngoài cửa sổ bắt đầu ngả sang màu cam nhạt quen thuộc. Mọi người dần dọn dẹp, chào nhau ra về, không khí vẫn còn vương lại sự phấn khích của một ngày trọng đại. Hạ Vy đang giúp Mỹ Duyên gom những chiếc cốc giấy bỏ đi thì nghe thấy điện thoại của Việt Bách, đang sạc pin trên bàn gần đó, rung lên.

Cậu cầm điện thoại lên, và Hạ Vy, đang đứng gần đó, thấy nụ cười trên môi cậu chợt khựng lại nửa chừng khi nhìn thấy tên người gọi hiện trên màn hình. Cậu hít một hơi, rồi bắt máy, bước ra góc phòng, nhưng không đủ xa để Hạ Vy không nghe được vài câu trong cuộc trò chuyện.

"Dạ, con thắng rồi ạ," Việt Bách nói, giọng cậu vẫn giữ được sự phấn khích, dù đã bớt tự nhiên hơn so với lúc trò chuyện với bạn bè. "Dạ, đội con thắng vòng loại cấp trường, chính thức giành suất dự thi quốc gia ạ."

Một khoảng im lặng ngắn, trong đó Hạ Vy có thể mường tượng ra giọng nói đều đều, lạnh lùng của ông Hùng vang lên đầu dây bên kia, dù cô không nghe rõ từng từ.

"Dạ, con cảm ơn ba," Việt Bách nói tiếp, giọng cậu chùng xuống một chút. "Dạ, con hiểu ạ. Con sẽ không quên đâu ạ."

Cuộc gọi kết thúc nhanh chóng, ngắn hơn nhiều so với niềm vui mà chiến thắng hôm nay đáng lẽ phải mang lại. Việt Bách đứng lặng một lúc ở góc phòng, tay vẫn cầm điện thoại, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nụ cười rạng rỡ lúc nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một biểu cảm phức tạp mà Hạ Vy không thể đọc trọn vẹn — không hẳn là buồn, cũng không hẳn là thất vọng, mà giống như một sự chùng xuống quen thuộc, như thể cậu vừa bị kéo lại từ một khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi về một nơi quen thuộc, nặng nề hơn nhiều.

"Ba cậu gọi chúc mừng à?" Hạ Vy hỏi khẽ, bước lại gần, cố giữ giọng nhẹ nhàng, không muốn khoét sâu vào điều gì đó cô cảm nhận được là nhạy cảm.

"Ừ," Việt Bách đáp, cất điện thoại vào túi, cố nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên. "Ông chúc mừng."

"Nhưng?" Hạ Vy hỏi tiếp, nhận ra rõ ràng có một chữ "nhưng" đang lơ lửng chưa được nói ra.

Việt Bách im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm cam cả bầu trời phía trên sân trường. "Ông nói ông mừng vì tớ thắng," cậu nói chậm rãi, "nhưng ông cũng nhắc tớ đừng quên điều gì mới thật sự quan trọng. Rằng một chiến thắng ở một cuộc thi cấp trường không có nghĩa lý gì nhiều so với con đường dài phía trước — hồ sơ đại học, những kỳ thi thật sự quyết định tương lai." Cậu cười khan, một tiếng cười không chứa chút niềm vui nào. "Kiểu như, ngay cả trong khoảnh khắc này, ông cũng không thể chỉ đơn giản là vui cho tớ, không kèm theo bất kỳ điều kiện nào."

Hạ Vy không biết phải nói gì để an ủi, chỉ lặng lẽ đứng cạnh cậu, để sự hiện diện của mình là một loại an ủi không lời. Cô nhớ lại buổi tối ông Hùng xuất hiện trong phòng sinh hoạt CLB, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng, những lời nhận xét sắc như dao cắt, và giờ đây, cô bắt đầu hiểu rõ hơn bao giờ hết về sức nặng vô hình mà Việt Bách đã mang theo suốt từng ấy năm, một sức nặng mà ngay cả một chiến thắng vẻ vang như hôm nay cũng không đủ sức làm vơi bớt, dù chỉ trong một buổi chiều.

"Nhưng hôm nay tụi mình thắng thật," cô nói khẽ, nắm lấy tay cậu trong một cử chỉ tự nhiên, không toan tính. "Và bất kể ba cậu nói gì, điều đó vẫn là sự thật. Cậu xứng đáng được vui trọn vẹn vì điều đó, ít nhất là tối nay."

Việt Bách nhìn cô, và dần dần, nụ cười thật sự quay trở lại trên môi cậu, dù vẫn còn phảng phất một chút gì đó mệt mỏi ẩn sâu bên dưới. "Cảm ơn cậu," cậu nói, siết nhẹ tay cô đáp lại. "Cậu nói đúng. Tối nay, tớ muốn được vui vì điều tụi mình đã làm được."

Họ đứng đó một lúc lâu, nhìn ánh hoàng hôn dần tắt sau những dãy nhà trong khuôn viên trường, trong khi phía sau lưng, tiếng Mỹ Duyên và Tuấn Kiệt vẫn còn cười đùa, dọn dẹp nốt những gì còn lại của buổi liên hoan. Nhưng dù cả hai không nói ra, một phần trong Hạ Vy vẫn không thể ngừng nghĩ về giọng nói lạnh lùng vang lên qua điện thoại, về câu nhắc nhở "đừng quên điều gì mới thật sự quan trọng" mà ông Hùng đã gửi gắm ngay trong khoảnh khắc lẽ ra chỉ nên chứa đựng niềm vui thuần khiết nhất.

Cô không biết rằng, đó chỉ mới là khởi đầu của một cơn sóng ngầm đang âm thầm tích tụ, một áp lực chưa từng nguôi mà rồi sẽ sớm tràn đến, đe dọa cuốn phăng đi tất cả những gì họ đã dày công xây dựng suốt những tuần tháng vừa qua. Nhưng tối nay, dưới bầu trời đang chuyển dần sang màu tím thẫm, cô chỉ để mình tận hưởng cảm giác chiến thắng, và sự ấm áp lạ lùng của bàn tay Việt Bách vẫn còn nắm chặt lấy tay mình, chưa vội buông ra.

Đã sao chép liên kết chương