Hai Phía Của Một Lập Luận
11 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Hai Phía Của Một Lập Luận

Cập nhật 17/08/2026 11 phút đọc

Sáng hôm sau, Việt Bách đến trường sớm hơn thường lệ, nhưng không phải để ôn bài như mọi khi. Cậu đứng nép ở góc hành lang gần lớp Mỹ Duyên, đợi cho đến khi cô xuất hiện, tay ôm chồng sách vở, vẻ mặt vẫn còn lạnh nhạt khi nhận ra cậu đang chờ mình.

"Cậu muốn gì?" Mỹ Duyên hỏi, giọng không giấu vẻ đề phòng.

"Tớ cần tìm Hạ Vy," Việt Bách nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù cậu biết mình không có quyền đòi hỏi bất cứ điều gì từ Mỹ Duyên lúc này. "Không phải để tranh luận, không phải để thuyết phục cậu ấy quay lại đội. Tớ chỉ cần xin lỗi cậu ấy, đúng cách, và tớ nghĩ cậu ấy xứng đáng được nghe điều đó trực tiếp, không phải qua tin nhắn."

Mỹ Duyên nhìn cậu chằm chằm một lúc lâu, như thể đang cân nhắc xem cậu có thật lòng hay không. "Cậu biết cậu đã làm cô ấy tổn thương đến mức nào không?" cô hỏi, giọng vẫn còn gay gắt.

"Tớ biết," Việt Bách đáp, không né tránh ánh mắt cô. "Tớ biết rõ hơn cậu nghĩ."

Có lẽ chính sự chắc chắn trong giọng cậu, không phải sự biện hộ hay cầu xin, đã khiến Mỹ Duyên khẽ thở dài, ánh mắt dịu đi một chút. "Chiều nay cậu ấy không đi thẳng về nhà," cô nói, giọng miễn cưỡng. "Cậu ấy hay ghé qua công viên nhỏ gần đường Hoàng Diệu, ngồi một mình một lúc trước khi về. Nhưng nếu cậu làm cô ấy tổn thương thêm một lần nữa, tớ sẽ không để yên đâu."

"Tớ hiểu," Việt Bách nói, gật đầu. "Cảm ơn cậu."

Cả ngày hôm đó trôi qua chậm chạp đến khó chịu đối với Việt Bách. Cậu ngồi trong lớp mà tâm trí cứ trôi dạt đi đâu đó, cố gắng sắp xếp lại trong đầu những gì mình muốn nói, biết rằng đây không phải một bài tranh biện cậu có thể chuẩn bị sẵn từng luận điểm, từng phản biện dự phòng. Đây là một điều hoàn toàn khác — một điều đòi hỏi cậu phải thành thật đến mức trần trụi, không có chỗ cho sự khéo léo hùng biện thường ngày.

Khi tiếng trống tan trường vang lên, cậu không về nhà ngay mà đi thẳng đến công viên nhỏ Mỹ Duyên đã nhắc đến. Cậu tìm thấy Hạ Vy ngồi trên một chiếc ghế đá dưới bóng một cây bàng lớn, đầu hơi cúi xuống, tay cầm điện thoại nhưng ánh mắt lại nhìn xa xăm về phía dòng người qua lại ngoài kia, như thể tâm trí cô đang ở một nơi khác hoàn toàn.

Cậu đứng cách cô vài bước, không dám lại gần ngay, sợ làm cô giật mình hoặc khiến cô có cảm giác bị dồn vào thế bí. "Hạ Vy," cậu gọi khẽ.

Cô ngẩng lên, và trong một khoảnh khắc, Việt Bách thấy rõ sự thay đổi lướt qua gương mặt cô — từ ngạc nhiên, sang cảnh giác, rồi cuối cùng dừng lại ở một sự lạnh nhạt có chủ đích, như một lớp áo giáp cô khoác lên để tự bảo vệ mình. "Cậu tìm tớ có việc gì?" cô hỏi, giọng đều đều.

"Anh xin lỗi vì đến bất ngờ thế này," Việt Bách nói, cố gắng giữ khoảng cách vừa đủ, không quá gần để cô cảm thấy bị áp đảo. "Anh chỉ xin em vài phút. Nếu sau đó em muốn anh đi, anh sẽ đi ngay."

Hạ Vy không đáp, nhưng cũng không đứng dậy bỏ đi. Cô khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để Việt Bách hiểu rằng cô đang cho cậu một cơ hội, dù rất mong manh.

Cậu ngồi xuống đầu kia chiếc ghế đá, giữ một khoảng cách tôn trọng, hai tay đan vào nhau trên đùi, cố gắng tìm đúng những từ ngữ cậu đã trằn trọc suốt cả ngày. "Anh sẽ không nói 'anh xin lỗi' rồi coi như thế là đủ," cậu bắt đầu, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Vì anh nghĩ em đã nghe đủ nhiều lời xin lỗi hời hợt trong đời, và em xứng đáng được nghe một lời xin lỗi thật sự có ý nghĩa."

Hạ Vy vẫn im lặng, nhưng ánh mắt cô đã dịch chuyển, không còn nhìn ra xa nữa mà nhìn thẳng vào cậu, chờ đợi.

"Câu anh nói với em ở buổi tập hôm đó không phải là một câu nói bột phát trong lúc nóng giận," Việt Bách tiếp tục, buộc mình phải nói ra sự thật dù nó khó khăn đến mức nào. "Anh đã chọn từng từ một, dù lúc đó anh tự lừa mình rằng đó chỉ là phản biện chiến lược thuần túy. Nhưng sự thật là anh nhớ rất rõ cái đêm em kể cho anh nghe về vị giám khảo ở trường cũ của em — về việc ông ấy đứng trước cả khán phòng và nói em 'quá thiên về cảm xúc, thiếu tính khoa học, chỉ giỏi lay động lòng người chứ không có lập luận vững chắc'. Anh nhớ giọng em run lên thế nào khi kể lại từng chữ, nhớ em đã phải mất cả năm trời mới dám quay lại tranh biện sau chuyện đó. Và ở buổi tập hôm ấy, khi anh đứng trước cả CLB, dưới áp lực từ ba anh, anh đã dùng gần như nguyên văn câu nói đó để nói về em. Không phải tình cờ giống nhau. Anh biết chính xác mình đang làm gì, biết chính xác nó sẽ chạm vào đâu, sẽ đau đến mức nào — vì em đã tin tưởng anh đủ nhiều để kể anh nghe chuyện ấy, và anh đã biến chính sự tin tưởng đó thành vũ khí để làm tổn thương em."

Hạ Vy hít vào một hơi, đôi mắt cô ánh lên một điều gì đó giữa sự ngạc nhiên và nỗi đau cũ bị khơi lại. Cô không nói gì, chỉ ngồi đó, để cho cậu tiếp tục.

"Anh sẽ không đổ lỗi cho áp lực từ ba anh," Việt Bách nói tiếp, giọng cậu bắt đầu run lên vì xúc động nhưng cậu không để nó ngắt quãng lời mình. "Đúng là ba anh đe dọa rút lại sự bảo trợ hồ sơ xét tuyển sớm của anh nếu anh không quay về lối tranh biện thuần lý trí. Đó là sự thật, và anh nói ra không phải để em thấy thương hại cho hoàn cảnh của anh, mà chỉ để em hiểu bối cảnh, vì em xứng đáng biết toàn bộ sự thật. Nhưng bối cảnh đó không phải là lý do biện minh. Anh có thể phản đối áp lực đó theo hàng chục cách khác nhau. Anh có thể im lặng. Anh có thể nói chuyện riêng với em trước. Anh chọn cách gây tổn thương nhiều nhất, nhanh nhất, công khai nhất, vì anh sợ hãi và hèn nhát, và vì anh biết chính xác đâu là điểm yếu nhất của em, đủ để chứng minh với ba anh rằng anh có thể 'sửa chữa' được đội hình của mình. Đó là một sự lựa chọn tàn nhẫn, có chủ đích, và anh không có cách nào biện minh cho nó."

Nước mắt bắt đầu ứa ra nơi khóe mắt Hạ Vy, nhưng cô không lau đi, chỉ để chúng lăn xuống, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi cậu. "Cậu biết không," cô nói, giọng khàn đi, "điều tệ nhất không phải là câu nói đó. Điều tệ nhất là suốt một tuần sau đó, tớ cứ tự hỏi liệu có phải cậu đã đúng ngay từ đầu không. Liệu có phải tớ thật sự chỉ giỏi lay động cảm xúc mà không có gì vững chắc đằng sau. Tớ tưởng tớ đã bước qua được cảm giác đó, tưởng tớ đã chứng minh được với chính mình rằng vị giám khảo năm ngoái sai. Rồi cậu, người tớ tin tưởng nhất trong đội, người tớ đã kể cho nghe chính vết thương đó, lại đứng đó và nói y hệt như vậy. Nó không chỉ làm tớ đau, Việt Bách à. Nó khiến tớ nghi ngờ lại toàn bộ những gì tớ đã cố gắng xây dựng lại trong suốt mấy tháng qua."

"Anh biết," Việt Bách nói, giọng nghẹn lại. "Và anh không thể nói gì để xóa đi điều đó ngay bây giờ. Anh chỉ có thể nói rằng anh hiểu, thật sự hiểu, mức độ tổn thương anh đã gây ra, và anh sẽ không mong em tha thứ ngay lập tức, vì điều đó là không công bằng với em."

Hạ Vy lau nước mắt bằng mu bàn tay, hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh. "Cậu nói ba cậu đe dọa rút bảo trợ hồ sơ. Chuyện đó giờ thế nào rồi?" cô hỏi, giọng vẫn còn dè dặt nhưng đã bớt lạnh lùng hơn.

"Tối qua anh đã nói chuyện thẳng thắn với ba anh," Việt Bách đáp. "Anh nói với ông rằng anh muốn tranh biện, và sống, theo cách của chính anh, không phải như một cái bóng nối dài của ông. Anh nói anh sẵn sàng chấp nhận mất sự bảo trợ nếu đó là cái giá phải trả. Ba anh không hứa hẹn gì lớn lao, ông vẫn là người khắt khe như trước, nhưng ông đã lắng nghe, thật sự lắng nghe, lần đầu tiên trong đời anh. Đó không phải là lý do để anh thấy mình đã 'trả xong nợ', Hạ Vy à. Anh kể cho em nghe chỉ vì anh không muốn em nghĩ rằng anh đến đây với một lời xin lỗi suông rồi lại tiếp tục để nỗi sợ điều khiển mình lần nữa. Anh muốn em biết anh đã thật sự thay đổi một điều gì đó, không chỉ nói suông."

Hạ Vy im lặng một lúc lâu, nhìn xuống hai bàn tay đang đan vào nhau trên đùi mình. "Tớ tin là cậu thật lòng," cô cuối cùng nói, giọng chậm rãi, cân nhắc từng từ. "Tớ nghe được sự chân thành trong những gì cậu vừa nói, và tớ nghĩ không nhiều người có thể tự nhận lỗi rõ ràng như vậy, không tìm cách né tránh. Nhưng tớ cũng không thể ngồi đây và nói với cậu rằng mọi chuyện đã ổn, rằng tớ tha thứ hết rồi, chỉ vì cậu đã nói đúng những gì tớ cần nghe. Vết thương đó không biến mất chỉ sau một cuộc trò chuyện, dù cuộc trò chuyện đó chân thành đến đâu."

"Anh không mong đợi điều đó," Việt Bách nói nhanh, gần như vội vã, sợ cô hiểu lầm. "Anh chỉ mong em biết rằng anh sẽ không rời đi ngay cả khi câu trả lời của em là 'không đủ'. Anh sẵn sàng chờ, sẵn sàng chứng minh bằng hành động, không chỉ bằng lời nói, dù việc đó mất bao lâu."

Hạ Vy ngước nhìn cậu, và lần đầu tiên kể từ khi cậu ngồi xuống, một điều gì đó trong ánh mắt cô mềm đi, dù rất khẽ, như một cánh cửa hé mở một khe nhỏ chứ chưa mở toang. "Tớ cần thời gian," cô nói. "Không phải để trừng phạt cậu, mà vì tớ cần thời gian đó cho chính mình, để biết liệu tớ có thể tin tưởng lại được không, không chỉ tin cậu, mà tin cả vào chính khả năng của mình một lần nữa."

"Anh hiểu," Việt Bách đáp, gật đầu, cố nén lại cảm giác nhẹ nhõm đang manh nha trong lòng, biết rằng mình chưa có quyền cảm thấy nhẹ nhõm lúc này. "Cảm ơn em vì đã nghe anh nói hết."

Hai người ngồi im lặng một lúc, khoảng lặng ấy không còn nặng nề như lúc Việt Bách mới đến, mà mang một sắc thái khác — không phải sự hòa giải, nhưng cũng không còn là sự xa cách hoàn toàn. Gió chiều thổi nhẹ qua tán bàng, làm vài chiếc lá khô rơi xuống lối đi trước mặt họ.

"Thầy Sơn cho tớ đến hết tuần này để quyết định," Hạ Vy nói sau một lúc, giọng đã bình tĩnh trở lại. "Tớ chưa biết mình sẽ quyết định thế nào."

"Anh sẽ không gây thêm áp lực gì cho em về chuyện đó," Việt Bách nói. "Quyết định đó là của em, và chỉ của em thôi. Nếu em chọn không quay lại, anh sẽ tôn trọng điều đó, dù anh sẽ rất tiếc."

Hạ Vy khẽ gật đầu, không nói thêm gì, nhưng khi cô đứng dậy chuẩn bị về, cô dừng lại một giây, quay sang nhìn cậu. "Cảm ơn cậu vì đã đến nói rõ mọi chuyện," cô nói, giọng nhỏ nhưng chân thành. "Điều đó có ý nghĩa với tớ, dù tớ chưa biết phải làm gì với nó."

"Đó là điều tối thiểu anh nợ em," Việt Bách đáp.

Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhỏ, thoáng qua nhanh đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để Việt Bách cảm thấy một tia hy vọng mong manh nhen lên trong lòng, khi nhìn theo bóng cô khuất dần sau góc công viên. Cậu ngồi lại một mình trên chiếc ghế đá thêm một lúc lâu, để cho cuộc trò chuyện vừa rồi lắng xuống trong tâm trí, biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài, rằng lời xin lỗi hôm nay chỉ là bước đầu tiên trong một hành trình đòi hỏi sự kiên nhẫn và chân thành liên tục, không phải một lần duy nhất. Nhưng lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu cảm thấy mình đang đi đúng hướng, dù phía trước vẫn còn rất nhiều điều chưa chắc chắn.

Trên đường về nhà, cậu nhắn một tin ngắn cho Kiệt: "Đã nói chuyện với ba, và đã nói chuyện với Hạ Vy. Cả hai đều chưa xong, nhưng ít nhất mình đã bắt đầu." Chỉ vài giây sau, điện thoại cậu rung lên với tin nhắn trả lời của Kiệt, ngắn gọn nhưng ấm áp: "Vậy là được rồi. Phần còn lại cần thời gian, không phải cố gắng dồn hết trong một ngày."

Việt Bách mỉm cười nhìn màn hình điện thoại, cảm giác nhẹ nhõm len lỏi vào lòng lần đầu tiên sau cả một tuần dài u ám, dù cậu biết rõ phía trước vẫn còn rất nhiều việc phải làm, rất nhiều niềm tin cần được xây dựng lại từng chút một, không phải trong một sớm một chiều.

Đã sao chép liên kết chương