Chương 16
Chương 16 — Người Giữ Lửa Lò Gốm
Cuộc gặp gỡ giữa ông Chiêm Vĩnh Trường và con trai Chiêm Đắc Nguyên diễn ra tại chính căn biệt thự cuối làng, nơi ông Trường đã sống ẩn dật suốt nhiều năm. Khang đưa Vân Khê đi cùng, dù trong lòng cả hai đều không chắc chắn liệu sự hiện diện của cô có khiến tình hình càng thêm căng thẳng hay không, nhưng ông Trường đã đặc biệt yêu cầu cô có mặt, như một nhân chứng cho lời thú nhận cuối cùng của đời ông.
Căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo, gần như không có dấu hiệu của sự sống ấm áp thường thấy trong một gia đình sum vầy. Ông Nguyên ngồi đối diện cha mình trong phòng khách, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy cảnh giác khi thấy Vân Khê bước vào cùng con trai.
— Cha gọi con đến đây để làm gì? — ông Nguyên hỏi, giọng gay gắt. — Nếu là để tiếp tục thuyết phục con dừng vụ kiện, con nói trước, con sẽ không—
— Ngồi xuống, Nguyên, — ông Trường ngắt lời, giọng tuy run rẩy vì tuổi già nhưng vẫn toát lên một uy quyền của người cha mà đã lâu lắm ông Nguyên không còn nghe thấy. — Cha có điều quan trọng cần nói, và con phải nghe cho hết, dù có muốn hay không.
Ông Nguyên miễn cưỡng ngồi xuống, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt vẫn đầy phòng thủ. Ông Trường hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện về đêm mưa bão ba mươi lăm năm trước — về việc chính ông đã tự ý mở cửa gió sớm hơn lịch trình, về việc anh Tuyền đã cố ngăn cản nhưng không kịp, về việc em trai Tân đã gặp nạn ngay trong khoảnh khắc định mệnh đó, và về việc anh Tuyền đã âm thầm nhận hết lỗi lầm để bảo vệ ông khỏi gánh nặng tội lỗi không thể nào mang nổi.
Ông Nguyên ngồi im như tượng đá trong suốt câu chuyện, gương mặt dần chuyển từ khó chịu sang sững sờ, rồi sang một trạng thái gần như tê liệt hoàn toàn khi sự thật dần được phơi bày trọn vẹn.
— Không thể nào, — ông lẩm bẩm, giọng run rẩy. — Cha nói dối. Cả đời cha vẫn kể với con rằng nhà họ Thạch mới là nguyên nhân, rằng ông Tuyền đã tính sai—
— Cha đã nói dối, — ông Trường thừa nhận, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo. — Cha đã nói dối suốt ba mươi lăm năm, không phải vì cha muốn hại ai, mà vì cha quá hèn nhát để đối mặt với sự thật rằng chính cha mới là người gây ra cái chết của em trai mình. Cha đã để cho lòng oán hận dẫn dắt cả cuộc đời con, để con lớn lên với một câu chuyện sai lệch, và cha xin lỗi, Nguyên à. Cha xin lỗi vì đã quá yếu đuối để nói ra sự thật sớm hơn.
Ông Nguyên đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng khách, hai tay ôm đầu như đang cố gắng sắp xếp lại toàn bộ nhận thức của mình vừa bị đảo lộn hoàn toàn.
— Vậy tất cả những gì con đã làm, tất cả những năm tháng con căm ghét lò Vọng Nguyệt, căm ghét cả gia đình họ Thạch, đều dựa trên một lời nói dối sao? — ông hỏi, giọng vỡ vụn.
— Không phải một lời nói dối đơn thuần, — ông Trường nói, giọng nghẹn ngào. — Mà là sự hy sinh của một người bạn, người đã chấp nhận mang tiếng oan cả đời để bảo vệ cha khỏi nỗi đau mà lẽ ra cha phải gánh chịu. Anh Tuyền không nói dối vì ác ý, anh ấy nói dối vì tình bạn, vì tình thương. Đó là món nợ ân tình mà cha đã mang theo suốt đời, và giờ đây, cha muốn con biết, để con có thể chọn cách sống khác với cách cha đã sống — một cuộc đời không bị giam cầm bởi oán hận.
*
Vân Khê đứng lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấy, lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cô nhìn ông Nguyên — người đàn ông quyền lực, lạnh lùng mà cô từng xem là kẻ thù không đội trời chung — giờ đây đang đứng đó, run rẩy như một đứa trẻ vừa mất đi toàn bộ nền tảng niềm tin của mình.
— Chú Nguyên, — cô lên tiếng, giọng nhẹ nhàng, — con biết đây là điều rất khó chấp nhận. Nhưng con nghĩ, đây cũng là một cơ hội. Cơ hội để chú buông bỏ một gánh nặng đã đè lên vai chú suốt bao năm qua, không phải vì con hay gia đình con, mà vì chính chú, vì cuộc sống của chính chú.
Ông Nguyên nhìn cô, ánh mắt phức tạp không thể đọc được, rồi ông quay sang nhìn cha mình, giọng đã dịu đi phần nào, dù vẫn còn nặng trĩu.
— Con cần thời gian, — ông nói. — Con không thể chấp nhận mọi thứ chỉ trong một buổi tối. Nhưng... con sẽ cân nhắc lại vụ kiện. Con hứa.
Đó không phải là một lời xin lỗi trọn vẹn, cũng không phải là một sự hòa giải hoàn toàn, nhưng đối với Vân Khê và Khang, đó đã là một bước tiến đáng kể, một tia sáng le lói giữa những ngày tháng đầy sóng gió.
*
Trên đường trở về, Khang nắm chặt tay Vân Khê, ánh mắt anh vẫn còn ngổn ngang cảm xúc sau cuộc đối thoại nặng nề vừa qua.
— Cảm ơn em đã đến cùng tôi, — anh nói. — Tôi không nghĩ mình có thể đối mặt với cảnh đó một mình.
— Con tin, cuối cùng chú Nguyên sẽ hiểu ra, — Vân Khê nói, giọng đầy hy vọng. — Cần thời gian, nhưng con tin vào điều đó.
Khi họ về đến xưởng, trời đã tối muộn, nhưng ông Vọng vẫn còn thức, ngồi đợi trước hiên nhà cùng với một vị khách bất ngờ — người đại diện cung cấp củi thông cho lò Vọng Nguyệt suốt nhiều năm qua, gương mặt ông ta có vẻ áy náy khó nói.
— Chú Vọng, — người đàn ông nói, giọng ngập ngừng, — chú thông cảm, nhưng lô củi chú đặt cho mẻ nung tới, nhà tôi... nhà tôi không giao được nữa. Có người trả giá cao hơn, mua đứt toàn bộ nguồn cung của tôi rồi.
Vân Khê và Khang nhìn nhau, cả hai đều hiểu ngay ai đứng sau động thái này, dù cuộc gặp gỡ hòa giải chiều nay có vẻ đầy hứa hẹn. Có lẽ, quyết định "cân nhắc lại vụ kiện" của ông Nguyên không đồng nghĩa với việc ông đã hoàn toàn từ bỏ những đòn kinh tế khác mà ông đã âm thầm sắp đặt từ trước, và mẻ nung đặc biệt để hoàn thiện men Nguyệt Bạch mà họ đã lên kế hoạch, giờ đây đứng trước nguy cơ không thể thực hiện đúng như dự định.
— Chú tìm được nguồn khác chưa? — Vân Khê hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang rối bời.
— Tôi có quen vài mối ở huyện bên, nhưng giá cao hơn nhiều, mà chất lượng củi thông cũng không đều như chỗ tôi vẫn cung cấp cho chú Vọng, — người đàn ông đáp, giọng vẫn còn áy náy. — Với lại, đợt này họ mua gom cả một vùng, chắc phải mất thời gian tôi mới tìm được nguồn ổn định trở lại.
Sau khi người đàn ông ra về, cả nhà ngồi lại bàn bạc. Ông Vọng, dù mệt mỏi, vẫn cố gắng giữ tinh thần lạc quan.
— Không có nguồn này thì tìm nguồn khác, — ông nói. — Đất nước mình đâu chỉ có một chỗ bán củi thông. Có điều, giá sẽ đội lên, thời gian chuẩn bị cũng sẽ lâu hơn dự tính.
— Nhưng nếu càng trì hoãn, chú Nguyên càng có thêm thời gian để tìm cách ngăn cản tiếp, — Khang lo lắng nói. — Tôi sẽ thử gọi cho vài người quen trong ngành gốm sứ ở các tỉnh lân cận, xem có ai biết nguồn củi thông chất lượng tốt mà giá cả hợp lý không.
Vân Khê ngồi lặng, tay mân mê cuốn nhật ký của ông nội đặt trên bàn, lòng vừa lo lắng vừa có một quyết tâm mới đang hình thành. Cô nhận ra, dù ông Nguyên có phần nào lung lay trước sự thật vừa được tiết lộ, nhưng những guồng máy kinh doanh mà ông đã vận hành suốt bao năm qua, những mối quan hệ, những đòn bẩy kinh tế mà ông nắm trong tay, vẫn tiếp tục hoạt động theo quán tính cũ, như thể tách biệt hoàn toàn khỏi những cảm xúc cá nhân vừa trỗi dậy trong lòng ông.
— Dù thế nào, mình cũng không được bỏ cuộc, — cô nói, giọng kiên quyết, nhìn khắp lượt mọi người trong phòng. — Mẻ nung hoàn thiện men Nguyệt Bạch, mình vẫn phải làm, có thể muộn hơn dự tính, có thể khó khăn hơn, nhưng con không muốn tâm nguyện của ông nội lại một lần nữa dang dở chỉ vì những rào cản từ bên ngoài.
Ông Vọng gật đầu, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào lẫn quyết tâm không kém con gái.
— Cha sẽ cùng con tìm nguồn củi mới, — ông nói. — Dù phải đi xa hơn, tốn kém hơn, mình cũng phải làm cho bằng được.
Khắc Bền, vừa nghe tin từ bên ngoài chạy vào, cũng góp lời, giọng đầy nhiệt huyết.
— Chị Khê, tôi nhớ có ông bác họ xa ở mạn ngược, chuyên trồng rừng thông lấy nhựa, chắc củi thông bên đó chất lượng không thua gì chỗ mình vẫn lấy. Để tôi thử liên lạc xem sao, biết đâu lại thành mối quen lâu dài, khỏi phải phụ thuộc vào một nguồn duy nhất như trước, để lỡ có chuyện gì cũng không bị động như lần này.
— Ý hay đấy, — Vân Khê nói, ánh mắt cô sáng lên chút hy vọng. — Cậu liên hệ ngay đi, càng sớm càng tốt. Mình không có nhiều thời gian để chần chừ.
Đêm đó, cả gia đình cùng Khang và Khắc Bền ngồi lại bên nhau, lên danh sách các đầu mối cần liên hệ, tính toán lại ngân sách, điều chỉnh lại lịch trình cho mẻ nung đặc biệt. Dù còn nhiều bất trắc phía trước, không khí trong căn nhà nhỏ ấy vẫn tràn đầy một quyết tâm chung, một sự đồng lòng mà có lẽ, chính những khó khăn liên tiếp lại vô tình trở thành chất keo gắn kết mọi người lại gần nhau hơn bao giờ hết, chuẩn bị cho một chặng đường còn nhiều chông gai phía trước.