Chương 29
Chương 29 — Người Giữ Lửa Lò Gốm
Đám cưới của Vân Khê và Khang được tổ chức vào một ngày đầu xuân, khi hoa gạo bắt đầu nở đỏ rực dọc bờ sông Bồi Giang, báo hiệu một mùa mới tràn đầy sức sống. Đây không phải là một đám cưới xa hoa theo kiểu thành phố mà nhiều người vẫn hình dung về con trai một gia đình doanh nhân giàu có, mà là một lễ cưới mang đậm bản sắc làng quê, được tổ chức ngay tại sân xưởng gốm, dưới bóng cây lò bầu Vọng Nguyệt đã trở thành nhân chứng cho biết bao khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời họ.
Toàn bộ bát đĩa, chén trà dùng trong tiệc cưới đều là những sản phẩm gốm củi tự tay Vân Khê và các nghệ nhân trong hợp tác xã chế tác riêng cho dịp trọng đại này, mỗi món đều mang một vệt men độc đáo, không món nào giống món nào, như một biểu tượng cho chính cuộc hôn nhân của họ — được tôi luyện qua thử thách, mang trong mình những dấu ấn riêng biệt không thể trộn lẫn.
Ông Vọng, trong vai trò chủ hôn nhà gái, đứng bên con gái với ánh mắt rạng ngời hạnh phúc xen lẫn chút bịn rịn của một người cha sắp gả con đi. Ông Chiêm Vĩnh Trường, dù sức khỏe đã yếu đi nhiều theo thời gian, vẫn kiên quyết có mặt, ngồi ở vị trí trang trọng nhất, ánh mắt ông không giấu được niềm hạnh phúc khi chứng kiến sự kết nối trọn vẹn giữa hai dòng họ mà ông từng nghĩ sẽ mãi mãi chia lìa.
*
Trong bài phát biểu tại lễ cưới, ông Chiêm Đắc Nguyên, với tư cách đại diện nhà trai, đã có những lời chia sẻ khiến không ít người tham dự phải rơi nước mắt.
— Ba mươi lăm năm trước, gia đình tôi và gia đình thông gia hôm nay từng là kẻ thù không đội trời chung, — ông nói, giọng trầm ấm nhưng đầy xúc động. — Nếu ai đó nói với tôi khi ấy rằng, một ngày nào đó, con trai tôi sẽ cưới cháu gái của người mà tôi từng oán hận suốt cả cuộc đời, chắc hẳn tôi sẽ cho rằng đó là một câu chuyện hoang đường. Nhưng hôm nay, đứng đây, tôi nhận ra, đây chính là điều đẹp đẽ nhất mà cuộc đời có thể ban tặng — cơ hội để sửa chữa lỗi lầm của quá khứ, để biến đau thương thành yêu thương, để hận thù nhường chỗ cho sự gắn kết.
Ông quay sang nhìn ông Vọng, cúi đầu một cách trang trọng.
— Tôi xin cảm ơn gia đình đã rộng lòng tha thứ, đã chấp nhận con trai tôi, và hơn hết, đã cho tôi cơ hội được làm lại, được chuộc lỗi với chính linh hồn người bạn của cha tôi mà tôi chưa từng có dịp gặp mặt để tạ lỗi trực tiếp.
Cả hội trường lặng đi trong một khoảnh khắc xúc động, trước khi tiếng vỗ tay rộ lên không ngớt, hòa cùng tiếng nhạc cưới rộn ràng vang lên từ dàn nhạc dân tộc được mời đến biểu diễn cho buổi lễ đặc biệt này.
*
Nghi thức đặc biệt nhất trong đám cưới, theo đề nghị của chính Vân Khê và Khang, là nghi thức "trao men" — một nghi thức do chính hai người sáng tạo ra để tưởng nhớ câu chuyện đã kết nối họ. Trước sự chứng kiến của toàn thể khách mời, Vân Khê và Khang cùng nhau cầm chung một chiếc bình nhỏ tráng men Nguyệt Bạch, đặt vào đó những cánh hoa gạo đỏ tươi vừa hái từ bờ sông, tượng trưng cho tình yêu son sắt, thủy chung.
— Chiếc bình này, — Vân Khê nói trước toàn thể khách mời, giọng cô đã hoàn toàn tự tin, không còn chút rụt rè nào của cô gái từng đứng trước buổi họp dân đầy lo lắng năm nào, — được nung từ chính đất sét của làng Doi Sành, tráng bằng men Nguyệt Bạch mà ông nội tôi và ông nội Khang từng cùng nhau mơ ước, và giờ đây, chúng tôi cùng nhau hoàn thiện nó, như một lời hứa rằng, tình yêu của chúng tôi cũng sẽ bền vững, đẹp đẽ như chính lớp men này, mãi mãi không phai nhạt theo năm tháng.
Ông Trường, ngồi trên xe lăn, đưa tay lau những giọt nước mắt hạnh phúc, trong khi ông Vọng đứng bên cạnh, một tay đặt lên vai người thông gia mới, cả hai cùng nhìn về phía cặp đôi trẻ đang trao nhau ánh mắt tràn đầy yêu thương, như một biểu tượng sống động cho sự hòa giải trọn vẹn giữa hai dòng họ.
*
Sau khi các nghi lễ chính thức kết thúc, tiệc cưới diễn ra trong không khí ấm cúng, rộn ràng tiếng cười nói của cả hai gia đình cùng đông đảo bà con làng Doi Sành. Khắc Bền, với vai trò phù rể, không ngừng bận rộn lo toan mọi việc, thỉnh thoảng lại dừng chân ngắm nhìn Vân Khê trong bộ áo dài cưới lộng lẫy, lòng tràn đầy niềm vui thay cho người bạn thân đã tìm được hạnh phúc trọn vẹn.
Cô Uông Bích Thủy, cũng có mặt với vai trò khách mời đặc biệt, không quên ghi lại từng khoảnh khắc quý giá của buổi lễ để bổ sung vào bộ hồ sơ tư liệu về nghề gốm Doi Sành, giờ đây đã trở thành một trong những bộ hồ sơ di sản đầy đủ và cảm động nhất mà cô từng thực hiện trong sự nghiệp của mình.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm cam cả bầu trời phía trên cây lò bầu Vọng Nguyệt, Vân Khê đứng bên chồng mình, nhìn lại toàn bộ khung cảnh hạnh phúc xung quanh — cha cô đang trò chuyện vui vẻ cùng ông Nguyên, ông Trường đang được các cháu chắt quây quần bên cạnh, Khắc Bền đang cùng đám bạn trẻ trong làng nâng ly chúc mừng, và cả một cộng đồng đang cùng chung vui trong ngày trọng đại của cô. Cô biết, đây chính là hình ảnh trọn vẹn nhất của giấc mơ mà ông nội cô đã ấp ủ suốt cả cuộc đời — không chỉ là một dòng men hoàn hảo, mà là một cộng đồng đoàn kết, một gia đình được hàn gắn, và một tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi rào cản của quá khứ.
*
Giữa tiệc cưới, ông Hứa Đình Toại cũng có bài phát biểu ngắn với tư cách đại diện chính quyền địa phương, thông báo một tin vui khác khiến cả hội trường một lần nữa vỡ òa trong niềm hạnh phúc.
— Nhân dịp trọng đại này, tôi xin thông báo, hồ sơ đề cử nghề gốm củi làng Doi Sành lên di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia đã chính thức được Bộ Văn hóa tiếp nhận và đưa vào danh sách xem xét ưu tiên, — ông nói, giọng đầy tự hào. — Đây là thành quả của biết bao công sức, biết bao tấm lòng đã cùng nhau vun đắp, và tôi tin, chẳng bao lâu nữa, cái tên Doi Sành sẽ được cả nước biết đến như một biểu tượng của sự bền bỉ gìn giữ văn hóa truyền thống.
Tiếng vỗ tay lại một lần nữa vang lên không ngớt, hòa lẫn niềm vui của đám cưới với niềm tự hào về một cột mốc quan trọng khác trên hành trình bảo tồn nghề gốm của cả làng. Vân Khê nắm chặt tay Khang, cả hai cùng nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc khó tả trước những tin vui liên tiếp ập đến trong cùng một ngày trọng đại.
— Chúng ta đã làm được rồi, — Khang thì thầm bên tai vợ mình, giọng anh đầy tự hào và yêu thương.
— Không, — Vân Khê đáp, mỉm cười nhìn quanh những gương mặt thân thương đang vây quanh, — chúng ta đã cùng nhau làm được, cùng với tất cả mọi người ở đây. Đây không phải là câu chuyện của riêng ai, mà là câu chuyện của cả một cộng đồng đã không bao giờ từ bỏ hy vọng.
Đêm xuống dần, những chiếc đèn lồng được thắp lên khắp sân xưởng, ánh sáng ấm áp hòa cùng ánh lửa le lói từ một mẻ nung nhỏ đang được thử nghiệm ngay trong đêm cưới — một truyền thống mới mà Vân Khê và Khang quyết định khởi xướng, để mỗi dấu mốc quan trọng trong cuộc đời họ đều gắn liền với ngọn lửa đã kết nối và chứng kiến toàn bộ câu chuyện tình yêu, gia đình, và cả một làng nghề đã cùng nhau hồi sinh.
*
Khuya hôm ấy, khi khách khứa đã lần lượt ra về, chỉ còn lại những người thân thiết nhất trong gia đình quây quần bên đống lửa nhỏ trước sân, Vân Khê ngồi giữa cha mình và người chồng mới cưới, lòng tràn ngập một sự bình yên trọn vẹn chưa từng có.
— Con gái, — ông Vọng nói, giọng trầm ấm trong ánh lửa bập bùng, — cha muốn tặng con một thứ, món quà cưới cha đã giữ từ rất lâu.
Ông lấy ra từ trong túi áo một chiếc vòng cổ bằng gốm nhỏ, được chế tác tinh xảo, tráng lớp men rạn cổ điển mang màu nâu trầm ấm áp.
— Đây là món đồ ông nội con làm tặng mẹ con trong ngày cưới của cha mẹ, — ông giải thích, giọng nghẹn ngào vì hoài niệm. — Cha đã giữ nó suốt bao năm qua, chờ đợi ngày trao lại cho con, như một sợi dây kết nối giữa các thế hệ trong gia đình mình.
Vân Khê nhận lấy chiếc vòng cổ, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc viên mãn nhất. Cô đeo nó lên cổ, cảm nhận hơi ấm mong manh nhưng bền vững của lớp men cũ, như thể đang cảm nhận được sự hiện diện của cả ông nội lẫn người mẹ đã khuất, cùng hòa chung niềm vui trong ngày trọng đại nhất cuộc đời cô.
Khang khoác tay qua vai vợ, cả hai cùng ngồi lặng nhìn ngọn lửa nhỏ trước sân, ánh sáng ấm áp phản chiếu trong mắt họ, như một lời hứa hẹn cho một tương lai dài lâu, hạnh phúc, được xây dựng trên nền tảng vững chắc của tình yêu, sự thật, và lòng kiên trì không bao giờ lay chuyển.