Chương 19
Chương 19 — Người Giữ Lửa Lò Gốm
Ông Vọng trải qua ca phẫu thuật đặt stent thành công sau đó ba ngày, sức khỏe dần ổn định trở lại, nhưng bác sĩ nhấn mạnh ông cần nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất hai tháng, tránh xa mọi căng thẳng và gắng sức. Chi phí ca phẫu thuật, cộng với khoản nợ vay để mua củi thông trước đó, đẩy gia đình Vân Khê vào một tình cảnh tài chính chật vật chưa từng có.
Khi ông Vọng xuất viện, được đưa về nhà nghỉ dưỡng, không khí trong gia đình trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Một buổi chiều, khi Vân Khê đang tính toán lại sổ sách, cố tìm cách xoay xở các khoản nợ, ông Vọng gọi cô vào phòng, gương mặt ông đầy vẻ mệt mỏi và một quyết định dường như đã được cân nhắc kỹ càng trong những ngày nằm viện.
— Khê à, — ông nói, giọng chậm rãi nhưng kiên quyết, — cha đã suy nghĩ rất nhiều trong những ngày qua. Cha nghĩ, đã đến lúc mình nên xem xét lại đề nghị của công ty Tân Thổ.
Vân Khê sững người, không tin vào tai mình.
— Cha nói gì cơ? Sau tất cả những gì đã xảy ra, sau khi biết sự thật về ông nội, về ông Trường, cha vẫn muốn bán lò cho họ sao?
— Cha không còn lựa chọn nào khác, — ông Vọng đáp, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. — Con nhìn xem, mẻ nung vừa rồi thất bại, cha lại đổ bệnh, nợ nần chồng chất. Nếu cứ tiếp tục cố chấp, cha sợ rằng không chỉ lò Vọng Nguyệt sụp đổ, mà cả con cũng sẽ kiệt quệ theo, tuổi xuân của con sẽ trôi qua trong nợ nần và lo toan không dứt.
— Nhưng đây là tâm nguyện của ông nội! — Vân Khê phản bác, giọng bắt đầu run lên vì xúc động. — Con không thể để nó dừng lại chỉ vì một lần thất bại!
— Ông nội con cũng không muốn con phải khổ sở đến mức này vì một cây lò, Khê à! — ông Vọng bất ngờ lớn tiếng, điều hiếm khi xảy ra ngay cả trước khi ông đổ bệnh. — Con nghĩ ông ấy sẽ vui khi thấy con kiệt sức, thấy cha nằm viện, thấy cả nhà nợ nần chồng chất vì một giấc mơ mà ngay cả ông ấy cũng chưa từng hoàn thành được sao?
Câu nói ấy như một nhát dao cứa sâu vào lòng Vân Khê. Cô đứng lặng, nước mắt lăn dài, không biết phải đáp lại thế nào trước sự thật trần trụi mà cha cô vừa nói ra.
— Con không nghĩ ông nội muốn con bỏ cuộc, — cô nói, giọng run run nhưng vẫn cố giữ vững lập trường. — Con nghĩ ông muốn con kiên trì, muốn con tìm ra cách vượt qua khó khăn, chứ không phải đầu hàng trước thử thách đầu tiên.
— Đây không phải thử thách đầu tiên, Khê à! — ông Vọng đáp, giọng đã dịu lại nhưng vẫn đầy mệt mỏi. — Đây là chuỗi thử thách liên tiếp không có hồi kết. Cha già rồi, cha không còn đủ sức để tiếp tục chiến đấu như thế này nữa. Cha chỉ muốn con có một cuộc sống bình yên, ổn định, không phải gánh trên vai một trách nhiệm quá sức như thế này.
*
Cuộc tranh cãi giữa hai cha con kéo dài đến tận đêm khuya, cả hai đều nói ra những lời khiến đối phương tổn thương sâu sắc, những cảm xúc dồn nén suốt bao tháng ngày cuối cùng cũng bùng phát không thể kiềm chế. Cuối cùng, Vân Khê bỏ ra ngoài, đi lang thang dọc bờ sông Bồi Giang trong đêm tối, lòng ngổn ngang trăm mối, cảm giác như toàn bộ thế giới của cô đang sụp đổ từng mảnh một.
Khang tìm thấy cô ngồi một mình trên phiến đá quen thuộc, đôi vai run lên từng đợt trong tiếng nấc nghẹn ngào. Anh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, không nói gì, chỉ đơn giản là hiện diện.
— Cha con muốn bán lò, — cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng vỡ vụn. — Con không biết phải làm sao nữa, Khang à. Con không muốn từ bỏ, nhưng con cũng không muốn thấy cha khổ sở thêm vì con.
Khang im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói, giọng đầy suy tư.
— Tôi nghĩ, có lẽ cha em đang nói ra nỗi sợ hãi của một người cha, chứ không phải mong muốn thực sự trong lòng ông ấy, — anh nói. — Ông ấy sợ mất em, giống như cách em sợ mất ông ấy. Có lẽ, điều em cần làm không phải là thuyết phục ông ấy bằng lý lẽ, mà là cho ông ấy thấy, em có thể tự đứng vững, tự tìm ra con đường, để ông ấy không còn phải lo lắng nữa.
Vân Khê nhìn Khang, những lời anh nói như một luồng ánh sáng nhỏ soi rọi vào mớ hỗn độn cảm xúc trong lòng cô.
— Nhưng làm sao con chứng minh được điều đó, khi mọi thứ đang đổ vỡ thế này? — cô hỏi, giọng vẫn còn đầy hoài nghi.
— Chúng ta sẽ tìm cách, — Khang đáp, siết chặt tay cô. — Tôi đã nghĩ đến một vài phương án. Đầu tiên, mình có thể bán bớt số gốm từ các khoang lò không bị ảnh hưởng để thu hồi một phần vốn ngay lập tức. Sau đó, mình liên hệ với cô Thủy, đẩy nhanh tiến độ hồ sơ di sản, xem có nguồn hỗ trợ tài chính nào từ các quỹ bảo tồn văn hóa không. Và quan trọng nhất, mình cần tìm một đầu ra ổn định hơn cho sản phẩm, không chỉ phụ thuộc vào từng mẻ nung riêng lẻ.
*
Sáng hôm sau, Vân Khê trở về nhà với một tâm thế khác hẳn đêm hôm trước — không còn là sự tuyệt vọng, mà là một quyết tâm mới được nhen nhóm. Cô tìm cha, ngồi xuống bên giường bệnh của ông, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
— Cha, con xin lỗi vì tối qua đã lớn tiếng với cha, — cô nói. — Nhưng con muốn xin cha thêm một cơ hội cuối cùng. Cho con ba tháng. Nếu trong ba tháng đó, con không tìm ra được hướng đi khả thi để trả nợ và ổn định lại xưởng, con sẽ tôn trọng quyết định của cha, dù đó là bán lò hay bất cứ điều gì cha cho là tốt nhất.
Ông Vọng nhìn con gái, ánh mắt ông đầy phức tạp — vừa lo lắng, vừa xót xa, nhưng cũng thấp thoáng một tia hy vọng mà ông không dám để lộ ra quá rõ.
— Ba tháng, — ông lặp lại, giọng trầm ngâm. — Được, cha cho con ba tháng. Nhưng Khê à, con phải hứa với cha, nếu quá sức, con phải biết dừng lại, đừng để bản thân kiệt quệ vì một lời hứa với người đã khuất.
Vân Khê gật đầu, nắm chặt tay cha, trong lòng vừa nhẹ nhõm vì có thêm cơ hội, vừa nặng trĩu trước áp lực của khoảng thời gian ngắn ngủi phía trước — ba tháng để cứu vãn tất cả những gì gia đình cô đã dày công gây dựng suốt bao thế hệ, ba tháng để chứng minh rằng tình yêu và sự kiên trì vẫn có thể chiến thắng trước những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua.
*
Ngay trong buổi chiều hôm đó, Vân Khê triệu tập một cuộc họp nhỏ tại xưởng gốm, gồm Khang, Khắc Bền, và cả cô Thủy được mời đến qua điện thoại, để cùng nhau vạch ra kế hoạch chi tiết cho ba tháng sắp tới. Cô lấy ra một tấm bảng trắng cũ, viết lên đó từng đầu việc cụ thể, từng mốc thời gian rõ ràng, như thể đang vạch ra một chiến lược quân sự cho một trận chiến quyết định.
— Việc đầu tiên, — cô nói, giọng đã lấy lại phần nào sự tự tin, — mình sẽ tổ chức một buổi bán hàng trực tiếp toàn bộ số gốm còn nguyên vẹn từ mẻ nung vừa rồi, kết hợp giới thiệu câu chuyện về lò Vọng Nguyệt, về hành trình phục hồi men Nguyệt Bạch. Cô Thủy, cô có thể giúp con kết nối với vài trang báo, vài kênh truyền thông địa phương không?
— Được chứ, — cô Thủy đáp ngay qua điện thoại, giọng đầy nhiệt huyết. — Tôi còn có thể mời vài người bạn làm trong ngành thiết kế nội thất, họ luôn tìm kiếm những sản phẩm thủ công độc đáo mang câu chuyện văn hóa để trang trí không gian sang trọng. Đây có thể là một kênh bán hàng giá trị cao mà mình chưa khai thác tới.
Khang, với kinh nghiệm và mối quan hệ từ thời gian học tập ở Nhật, đề xuất thêm một hướng đi khác.
— Tôi có thể liên hệ với vài phòng trưng bày nghệ thuật ở thành phố, giới thiệu bộ sưu tập gốm của em như một dòng sản phẩm nghệ thuật cao cấp, kết hợp câu chuyện lịch sử đầy cảm xúc phía sau, — anh nói. — Giá trị của một món đồ thủ công không chỉ nằm ở công năng sử dụng, mà còn ở câu chuyện nó mang theo. Câu chuyện của lò Vọng Nguyệt, của men Nguyệt Bạch, hoàn toàn có thể trở thành điểm nhấn thu hút những khách hàng sẵn sàng trả giá cao cho giá trị tinh thần đó.
Khắc Bền, dù không giỏi ăn nói như hai người kia, cũng đóng góp phần việc của mình bằng sự chăm chỉ thường thấy.
— Còn tôi sẽ lo phần chuẩn bị nguyên liệu cho mẻ nung tiếp theo, đảm bảo không lặp lại sai sót như lần trước, — anh nói, giọng quả quyết. — Tôi sẽ theo dõi sát sao dự báo thời tiết, chuẩn bị phương án dự phòng kỹ càng hơn, không để bất ngờ nào có thể quật ngã mình lần nữa.
Nhìn quanh những gương mặt kiên định đang cùng mình vạch ra kế hoạch, Vân Khê cảm thấy một luồng sinh khí mới đang len lỏi trở lại trong lòng, xua tan phần nào nỗi tuyệt vọng đã đè nặng suốt mấy ngày qua. Cô nhận ra, dù con đường phía trước còn đầy chông gai, cô không hề đơn độc trong cuộc chiến này, và có lẽ, chính sự đồng lòng của những người xung quanh mới là nguồn sức mạnh lớn nhất giúp cô có thể đi tiếp, không phải chỉ vì tâm nguyện của ông nội, mà vì chính tương lai mà tất cả bọn họ đang cùng nhau xây dựng.