Người Giữ Lửa Lò Gốm
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Người Giữ Lửa Lò Gốm

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Buổi bán hàng trực tiếp kết hợp giới thiệu câu chuyện lò Vọng Nguyệt được tổ chức ngay tại sân xưởng vào cuối tuần đó, với sự hỗ trợ nhiệt tình từ cô Thủy trong việc mời báo chí địa phương, cùng vài người bạn của Khang từ giới thiết kế nội thất ở thành phố. Ông Toại cũng huy động một số hộ dân trong làng đến phụ giúp dọn dẹp, trang trí, biến sân xưởng vốn giản dị trở nên ấm cúng và thu hút hơn hẳn ngày thường.

Sự kiện thu hút một lượng khách đông hơn dự kiến, phần lớn nhờ vào câu chuyện đầy cảm xúc về hành trình gìn giữ nghề gốm củi, về mối thâm thù được hóa giải giữa hai dòng họ, về công thức men Nguyệt Bạch huyền thoại đang dần được hồi sinh — một câu chuyện mà cô Thủy đã khéo léo lồng ghép vào bài viết đăng trên trang tin văn hóa của tỉnh, thu hút sự chú ý của không ít độc giả yêu thích những giá trị truyền thống.

— Chị ơi, chiếc bát men rạn cổ này giá bao nhiêu? — một vị khách trẻ tuổi từ thành phố hỏi, tay nâng niu chiếc bát với vẻ trân trọng rõ rệt.

Vân Khê giải thích tỉ mỉ về quy trình bảy ngày bảy đêm canh lửa, về sự độc bản không thể sao chép của từng họa tiết men, và vị khách, sau khi nghe xong, không ngần ngại mua liền ba chiếc với mức giá cô đưa ra, còn hào hứng xin số điện thoại để đặt hàng thêm cho những dịp sau.

Đến cuối ngày, doanh thu từ buổi bán hàng vượt xa mong đợi ban đầu, đủ để trang trải một phần đáng kể các khoản nợ cấp bách nhất. Nhưng điều khiến Vân Khê xúc động hơn cả không phải là con số doanh thu, mà là ánh mắt trân trọng, những lời khen ngợi chân thành từ những vị khách lần đầu tiên tiếp xúc với gốm củi truyền thống, khiến cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết giá trị thực sự của những gì gia đình cô đang cố gắng gìn giữ.

*

Vài ngày sau, một vị khách đặc biệt xuất hiện tại xưởng — một người đàn ông trung niên tự giới thiệu là đại diện của một chuỗi nhà hàng cao cấp tại thành phố, đang tìm kiếm nguồn cung cấp bát đĩa gốm thủ công mang câu chuyện văn hóa độc đáo để phục vụ cho các chi nhánh mới mở.

— Chúng tôi đã xem qua bài báo về lò Vọng Nguyệt, — ông ta nói, mắt không rời khỏi những sản phẩm trưng bày. — Chúng tôi muốn đặt một đơn hàng dài hạn, cung cấp bát đĩa cho toàn bộ hệ thống nhà hàng, với điều kiện chất lượng và số lượng phải ổn định theo từng quý.

Đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng đặt ra một thách thức không nhỏ — làm sao để duy trì sản lượng ổn định trong khi vẫn giữ được chất lượng thủ công đặc trưng của gốm củi, vốn dĩ phụ thuộc rất nhiều vào yếu tố thời tiết và độ may rủi của từng mẻ nung.

— Chúng tôi cần thời gian để tính toán khả năng đáp ứng, — Vân Khê đáp, cố giữ giọng chuyên nghiệp dù trong lòng đầy phấn khích. — Gốm củi không thể sản xuất hàng loạt như gốm công nghiệp, mỗi mẻ nung cần bảy ngày, và chúng tôi cần đảm bảo chất lượng đồng đều nhất có thể.

— Chúng tôi hiểu điều đó, và chính vì sự đặc biệt ấy mà chúng tôi mới tìm đến, — vị khách đáp. — Chúng tôi sẵn sàng đặt cọc trước, cũng như điều chỉnh lịch giao hàng linh hoạt theo chu kỳ nung của các cô.

Sau khi vị khách ra về, Vân Khê gọi ngay cho Khang, kể lại toàn bộ câu chuyện, giọng cô không giấu được sự phấn khích.

— Đây có thể là chiếc phao cứu sinh mà mình đang cần, — cô nói. — Một đơn hàng dài hạn, ổn định, đủ để mình có kế hoạch tài chính rõ ràng hơn, không phải phập phồng lo từng mẻ nung riêng lẻ nữa.

— Tôi sẽ giúp em soạn thảo hợp đồng cẩn thận, đảm bảo các điều khoản linh hoạt phù hợp với đặc thù sản xuất thủ công, — Khang đáp, giọng cũng đầy hào hứng. — Đây đúng là bước ngoặt mà mình cần, Vân Khê à.

*

Mang tin vui về cho cha, Vân Khê thấy ông Vọng, dù vẫn còn yếu sau ca phẫu thuật, ánh mắt đã sáng lên rõ rệt khi nghe con gái kể lại toàn bộ diễn biến của những ngày qua — từ buổi bán hàng thành công, đến đơn hàng dài hạn tiềm năng, đến tiến độ hồ sơ di sản đang được cô Thủy tích cực xúc tiến.

— Con làm được rồi, Khê à, — ông nói, giọng xúc động, tay siết chặt tay con gái. — Cha xin lỗi vì đã mất niềm tin trong lúc khó khăn nhất. Nhìn con xoay xở như thế này, cha nhận ra, con đã trưởng thành hơn cha tưởng rất nhiều.

— Con vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước, cha à, — Vân Khê nói, mỉm cười dù đôi mắt vẫn còn ngấn lệ. — Nhưng con tin, với sự đồng lòng của mọi người, mình sẽ vượt qua được.

Ông Vọng gật đầu, ánh mắt ông nhìn ra phía cây lò bầu đang lặng lẽ đứng đó dưới ánh chiều tà, như một chứng nhân kiên định cho mọi thăng trầm mà gia đình ông đã trải qua.

— Cha tin con, — ông nói khẽ. — Và cha tin, ông nội con, ở nơi nào đó, cũng đang tự hào về con không kém gì cha lúc này.

Buổi chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả sân xưởng, Vân Khê đứng trước lò Vọng Nguyệt, lòng tràn đầy một cảm giác mới mẻ — không còn là sự tuyệt vọng của những ngày trước, mà là một niềm tin vững chắc rằng, dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, gia đình cô, cùng với những người bạn đồng hành quý giá, đã tìm ra được ánh sáng cuối đường hầm, sẵn sàng bước tiếp đến chặng đường quyết định sắp tới — chặng đường mà cô tin chắc, sẽ đưa ngọn lửa lò Vọng Nguyệt cùng mối thâm thù giữa hai dòng họ đến một kết thúc trọn vẹn, dù phía trước vẫn còn không ít chông gai đang chờ đợi.

*

Tin tức về đơn hàng dài hạn cùng buổi bán hàng thành công nhanh chóng lan ra khắp làng, khiến thái độ của nhiều người hàng xóm từng dao động trước đó cũng dần thay đổi. Vài hộ dân từng có ý định bán đất cho Tân Thổ bắt đầu ngần ngại, quay sang hỏi han Vân Khê về khả năng hợp tác cung cấp nguyên liệu hoặc học hỏi kỹ thuật để khôi phục lại nghề gốm gia truyền của chính gia đình họ.

— Cháu Khê này, — bà Sáu bán rau, người từng khuyên cô bán đất theo gương nhà thằng Tị, giờ đây tìm đến với thái độ hoàn toàn khác, — bà thấy trên báo người ta khen lò nhà cháu dữ lắm. Bà có đứa cháu họ xa, ngày xưa ông cố nó cũng làm gốm, giờ nó đang thất nghiệp ở thành phố, không biết cháu có cần thêm người phụ việc không, bà giới thiệu cho.

Vân Khê mỉm cười, cảm nhận rõ sự thay đổi trong không khí chung của cả làng, một sự thay đổi mà cô tin, không chỉ đến từ những con số doanh thu, mà còn từ niềm tự hào đang dần được khơi dậy trở lại trong lòng mỗi người dân Doi Sành về chính nghề truyền thống của quê hương mình.

Buổi tối, Khang ở lại dùng cơm cùng gia đình Vân Khê, không khí bữa cơm ấm cúng hơn hẳn những ngày trước, dù bàn ăn vẫn chỉ có những món dân dã quen thuộc. Ông Vọng, dù còn yếu, cũng cố gắng ngồi dậy ăn cùng mọi người, thỉnh thoảng góp vài câu chuyện cũ về những mẻ nung ông từng trải qua thời trẻ, khiến không khí càng thêm rôm rả.

— Cháu Khang này, — ông Vọng nói, giọng đã có phần thân mật hơn hẳn, — bác thấy cháu ở đây giúp đỡ gia đình bác cũng lâu rồi. Cháu định thế nào với chuyện của cháu và con Khê nhà bác?

Khang hơi bối rối trước câu hỏi bất ngờ, nhưng rồi anh nhìn sang Vân Khê, ánh mắt kiên định.

— Thưa bác, cháu nghiêm túc với Vân Khê, — anh đáp, giọng chân thành. — Cháu mong, sau khi mọi chuyện ổn định hơn, cháu có thể chính thức xin phép bác cho cháu và Vân Khê được gắn bó lâu dài.

Ông Vọng gật đầu, ánh mắt ông ánh lên sự hài lòng hiếm thấy, dù vẫn còn đó chút lo lắng của một người cha.

— Bác chỉ mong hai đứa thật lòng với nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn, chứ không phải chỉ đẹp đẽ lúc thuận lợi, — ông nói. — Chuyện giữa hai gia đình, bác tin rồi cũng sẽ ổn thỏa, chỉ cần các con giữ vững cái tâm ngay thẳng như từ trước đến giờ.

Bữa cơm kết thúc trong không khí ấm áp hiếm hoi giữa những ngày tháng đầy sóng gió, như một khoảng lặng bình yên trước khi cả gia đình cùng bước vào giai đoạn quyết định sắp tới, nơi số phận của lò Vọng Nguyệt, của mối thâm thù giữa hai dòng họ, và của chính tình yêu giữa Vân Khê và Khang, sẽ được định đoạt một lần và mãi mãi.

Đêm đó, trước khi ra về, Khang nán lại bên hiên nhà cùng Vân Khê, ngắm nhìn ánh trăng đang lên dần sau rặng tre trúc lay động nhẹ trong gió đêm. Cả hai không nói nhiều, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, tay trong tay, lòng tràn đầy hy vọng về những gì còn ở phía trước, dù cả hai đều hiểu rõ, chặng đường quyết định thực sự vẫn còn đang chờ đợi họ ở phía chân trời xa, nơi ánh lửa và tình người sẽ cùng được thử thách lần cuối.

Đã sao chép liên kết chương