Người Giữ Lửa Lò Gốm
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Người Giữ Lửa Lò Gốm

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Ba ngày sau cuộc gặp gỡ căng thẳng ấy, Vân Khê nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ chính văn phòng công ty Tân Thổ, thông báo rằng công ty đã quyết định rút đơn xin tổ chức sự kiện quảng bá trùng ngày với lễ hội làng, đồng thời chuyển địa điểm sự kiện của họ sang một khu vực khác cách xa đình làng. Dù không có lời giải thích chính thức nào về lý do thay đổi, Vân Khê hiểu rằng cuộc trò chuyện thẳng thắn của cô với ông Nguyên phần nào đã có tác dụng.

Tuy nhiên, niềm vui ấy không kéo dài được lâu. Chỉ vài ngày sau, một vấn đề khác nghiêm trọng hơn xuất hiện — đơn vị cung cấp điện lưới khu vực thông báo sẽ tiến hành bảo trì hệ thống đường dây đúng vào ba ngày trước lễ hội, khiến khu vực xưởng gốm nhà Vân Khê có thể bị cắt điện luân phiên, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc vận hành hệ thống quạt thổi khí hỗ trợ cho lò nung cùng các thiết bị chiếu sáng phục vụ công tác chuẩn bị sự kiện.

— Đây không thể là trùng hợp được, — Khang nói, giọng đầy nghi ngờ khi nghe tin. — Tôi sẽ tìm hiểu xem ai đứng sau lịch bảo trì này.

Sau vài ngày dò hỏi qua các mối quan hệ cũ, Khang phát hiện ra rằng chính một công ty con của Tân Thổ đã đề xuất lịch bảo trì này với lý do "nâng cấp phục vụ khu công nghiệp mới mở rộng" — một lý do nghe có vẻ hợp lý trên giấy tờ, nhưng thời điểm trùng hợp một cách đáng ngờ khiến không ai trong nhóm tin rằng đây chỉ là sự ngẫu nhiên.

— Có vẻ như không phải chú Nguyên trực tiếp ra lệnh, — Khang nhận định, sau khi tìm hiểu kỹ hơn. — Có thể đây là quyết định của cấp dưới, những người vẫn quen với lối làm việc cũ, muốn lấy lòng cha tôi bằng cách tiếp tục gây khó dễ cho gia đình em, dù bản thân ông ấy đã bắt đầu có dấu hiệu lung lay.

*

Đối mặt với nguy cơ mất điện giữa lúc quan trọng nhất, Vân Khê cùng cả nhóm phải nhanh chóng tìm giải pháp thay thế. Ông Toại giúp liên hệ mượn được hai máy phát điện dự phòng từ ủy ban xã, trong khi Khắc Bền cùng vài thanh niên trong làng tình nguyện hỗ trợ lắp đặt hệ thống quạt thổi khí thủ công dự phòng, đảm bảo lò vẫn có thể vận hành ổn định ngay cả khi mất điện lưới hoàn toàn.

— Ông nội con vẫn hay nói, ngày xưa làm gì có điện mà lò vẫn cháy đều đặn suốt bao đời, — Vân Khê nói, cố lấy tinh thần lạc quan giữa những ngày chuẩn bị đầy áp lực. — Mình chỉ cần quay về những phương pháp truyền thống hơn một chút, chắc chắn vẫn xoay xở được.

Song song với việc chuẩn bị đối phó các trở ngại kỹ thuật, công tác tổ chức sự kiện cũng đang được gấp rút hoàn thiện. Cô Thủy làm việc không ngừng nghỉ để hoàn tất các thủ tục đón đoàn khảo sát di sản, đồng thời phối hợp với ông Toại chuẩn bị khu vực trưng bày, sân khấu nhỏ để giới thiệu về lịch sử làng nghề, và một khu vực riêng để du khách có thể trực tiếp quan sát quy trình nặn gốm, tráng men truyền thống.

Khang, với kinh nghiệm và gu thẩm mỹ tinh tế học được từ Nhật Bản, đảm nhận việc thiết kế không gian trưng bày sao cho vừa giữ được nét mộc mạc truyền thống, vừa đủ tinh tế để gây ấn tượng với những vị khách khó tính từ giới nghệ thuật và truyền thông.

— Tôi nghĩ mình nên trưng bày cả những mảnh gốm vỡ từ mẻ nung thất bại trước đây, — anh đề xuất một buổi tối, khi cả nhóm đang sắp xếp lại khu trưng bày. — Đặt cạnh những sản phẩm hoàn hảo, để mọi người thấy được cả hành trình gian nan, không chỉ là thành quả cuối cùng. Câu chuyện về sự kiên trì vượt qua thất bại đôi khi còn cảm động hơn cả câu chuyện về thành công.

Vân Khê nhìn Khang, cảm phục trước tầm nhìn sâu sắc của anh. Cô đồng ý ngay, và họ dành riêng một góc nhỏ trong khu trưng bày để đặt những mảnh gốm vỡ nát từ mẻ nung định mệnh trong cơn bão, kèm theo một tấm bảng nhỏ kể lại câu chuyện đầy chân thực về những khó khăn mà gia đình cô đã trải qua.

*

Một tuần trước ngày diễn ra sự kiện, Chiêm Vĩnh Trường bất ngờ gọi điện cho Khang, giọng ông tuy yếu nhưng đầy quyết tâm.

— Ông muốn tham dự sự kiện của cháu Khê, — ông nói. — Ông muốn đích thân có mặt, đứng trước mọi người, để nói rõ sự thật về những gì đã xảy ra ba mươi lăm năm trước. Ông nghĩ, đã đến lúc ông phải làm điều đó, dù có thể sức khỏe của ông không cho phép nhiều nữa.

Khang sững người trước quyết định táo bạo của ông nội, vừa lo lắng cho sức khỏe của ông, vừa cảm động trước sự can đảm muộn màng nhưng chân thành ấy.

— Ông chắc chắn chứ ạ? — anh hỏi, giọng đầy quan tâm. — Việc này sẽ khiến ông phải đối mặt với rất nhiều ánh mắt, nhiều lời bàn tán, có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của ông.

— Ông đã chờ đợi ba mươi lăm năm để làm điều này, Khang à, — ông Trường đáp, giọng kiên định lạ thường so với vẻ yếu ớt thường ngày. — Ông không muốn nhắm mắt xuôi tay mà vẫn còn mang theo món nợ ân tình chưa trả được với người bạn đã khuất. Đây có thể là cơ hội cuối cùng của ông, và ông sẽ không để nó trôi qua.

Khang cúp máy, lòng ngổn ngang cảm xúc, vội vàng tìm đến Vân Khê để chia sẻ tin tức quan trọng này — một quyết định có thể trở thành khoảnh khắc then chốt, không chỉ cho sự kiện sắp tới, mà còn cho toàn bộ hành trình hòa giải giữa hai dòng họ đã kéo dài qua bao thế hệ.

Khi nghe tin, Vân Khê không giấu được sự xúc động lẫn lo lắng.

— Sức khỏe ông có chịu nổi không? — cô hỏi, giọng đầy quan tâm chân thành. — Đứng trước đám đông, nói ra chuyện đau lòng như vậy, chắc chắn sẽ tốn rất nhiều sức lực, cả về thể chất lẫn tinh thần.

— Tôi cũng lo lắng như vậy, — Khang thừa nhận. — Nhưng tôi hiểu, đây là điều ông đã ấp ủ từ rất lâu. Có lẽ, việc được nói ra sự thật công khai, được giải thoát khỏi gánh nặng giấu giếm suốt bao năm, còn quan trọng hơn cả nguy cơ về sức khỏe đối với ông vào lúc này.

Vân Khê gật đầu, hiểu rõ điều Khang muốn nói. Cô nhớ lại ánh mắt đầy dằn vặt của ông Trường trong lần đầu tiên ông đến thăm lò, nhớ lại giọng nói run rẩy khi ông thú nhận sự thật với con trai mình, và cô tin rằng, đối với một người đã mang theo tội lỗi suốt ba mươi lăm năm, việc được công khai xin lỗi, được giải phóng khỏi xiềng xích quá khứ, có lẽ chính là liều thuốc quý giá nhất mà không viện dưỡng lão hay bác sĩ nào có thể ban cho ông.

— Mình cần chuẩn bị chu đáo cho phần này, — cô nói, giọng đã lấy lại sự bình tĩnh và tính toán thực tế. — Cần có ghế ngồi thoải mái cho ông, có nước uống, có người túc trực y tế phòng khi cần thiết. Con sẽ nhờ trạm y tế xã cử người đến hỗ trợ trong suốt thời gian diễn ra sự kiện.

Những ngày tiếp theo, không khí chuẩn bị càng thêm hối hả. Vân Khê dành phần lớn thời gian tại xưởng, vừa giám sát công tác chuẩn bị mẻ nung, vừa phối hợp cùng cô Thủy hoàn thiện những chi tiết cuối cùng cho khu trưng bày. Ông Vọng, dù sức khỏe vẫn cần thận trọng, cũng không thể ngồi yên, thường xuyên ra xưởng để góp ý, động viên tinh thần mọi người, ánh mắt ông ánh lên một niềm hy vọng mà cả gia đình đã lâu lắm rồi mới lại được chứng kiến.

Đêm trước ngày khai mạc lễ hội, Vân Khê đứng một mình trước lò Vọng Nguyệt đã được xếp đầy sản phẩm, sẵn sàng cho mẻ nung quyết định sẽ được châm lửa ngay trong buổi sáng khai mạc. Cô đặt tay lên thành lò, cảm nhận sự tĩnh lặng trước cơn bão của một sự kiện trọng đại, lòng tràn ngập một hỗn hợp cảm xúc khó tả — vừa hồi hộp, vừa lo lắng, nhưng trên hết là một niềm tin mãnh liệt rằng, sau tất cả những gì gia đình cô đã trải qua, ngọn lửa này xứng đáng được thắp lên một lần nữa, rực rỡ hơn bao giờ hết.

Khang tìm đến bên cô, mang theo hai chén trà nóng, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.

— Em có sợ không? — anh hỏi khẽ, đưa cho cô một chén trà.

— Con có, — Vân Khê thừa nhận, nhấp một ngụm trà ấm nóng, để hơi ấm lan tỏa xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng. — Nhưng con nghĩ, nỗi sợ lớn nhất không phải là sợ thất bại, mà là sợ mình không đủ can đảm để thử lại lần nữa nếu chuyện đó xảy ra.

— Em sẽ không phải sợ điều đó một mình, — Khang nói, siết chặt tay cô. — Dù ngày mai có ra sao, tôi vẫn sẽ ở đây, cùng em canh từng giờ, từng phút bên ngọn lửa này, như tất cả những lần trước.

Họ ngồi bên nhau đến tận khuya, ngắm nhìn cây lò bầu im lìm dưới ánh trăng, chuẩn bị tinh thần cho một ngày mai đầy trọng đại — ngày mà không chỉ số phận của lò Vọng Nguyệt, mà cả tương lai của cả một làng nghề truyền thống, sẽ được đặt lên bàn cân trước ánh mắt của biết bao người.

Đã sao chép liên kết chương